Nam chính trả lời: "Mãi mãi nhận ra em."
Nhưng thực ra không phải vậy.
Đây là câu chuyện của ba và mẹ.
Hồi nhỏ, mẹ đã thu lưu ba bị ba mẹ nuôi đuổi đi trong ngày tuyết lớn, cả nhà đã chăm sóc ba rất lâu.
Sau đó ba mẹ ruột của ba tìm tới cửa, đưa ba đi, ba nói sẽ gặp lại mẹ.
Gặp lại lần nữa, là lúc mẹ bị người ta ép nợ chuốc thứ rượu kỳ lạ, ngủ chung một giường với ba, sinh ra con xong, ba bị ép phải cưới mẹ.
Ba chán ghét mẹ, mặc dù mẹ đã nói, bản thân chính là người từng cứu ba hồi nhỏ.
Nhưng ba chỉ nói, mẹ hư hỏng rồi, không còn là cô gái lương thiện trong ký ức nữa.
Mẹ không chịu ly hôn, mẹ kiên định tin rằng có một ngày sẽ giải mã được hiểu lầm.
Nhưng ba chỉ tin lời cô Bạch.
Hiểu lầm vẫn không được giải tỏa.
Hiểu lầm ngày càng sâu sắc, từ một con suối nhỏ biến thành hào sâu cách trở.
Cảnh quay đó tôi thực sự đã khóc, tôi nhìn thấy sự lưu luyến và không cam lòng của mẹ.
Ba cũng khóc, hắn nói: "Là anh sai rồi."
19
Sau khi quay xong tất cả các cảnh, mẹ tới đoàn làm phim đón tôi.
Sắc mặt mẹ tốt hơn trước rất nhiều, mặc một bộ đồ màu xám đơn giản, mái tóc tùy ý b.úi thành đuôi ngựa.
Mẹ rất xinh đẹp, đi ra phố là luôn có người tới bắt chuyện.
Nhưng sau đó mẹ rất tự ti, lúc nào cũng cúi đầu giấu mình vào góc tối.
Mẹ bây giờ giống như mẹ ngày trước, nhưng mẹ nào tôi cũng thích hết.
Tôi nhào vào lòng mẹ, mẹ bế tôi lên, nhét tờ thỏa thuận ly hôn trong tay vào tay ba.
"Đã ký tên hết rồi, hôm nay có thể đi làm thủ tục."
Nhưng ba lại đỏ hoe mắt nói: "Không ly hôn nữa, Nhiên Nhiên, chúng ta không ly hôn nữa."
Mẹ nhíu mày: "Không ly hôn? Dựa vào đâu? Tối qua tôi mở tiệc ăn mừng rồi, chẳng lẽ lại mở hụt chắc?"
20
Tôi chưa từng thấy lúc ba lúng túng bao giờ.
Cho dù đứng trước cô Bạch, ba lúc nào cũng ra vẻ rất bình tĩnh rất lý trí, nhưng đây là lần đầu tiên ba hoảng loạn trước mặt mẹ.
"Nhiên Nhiên, mấy năm trước đó, đều là lỗi của anh, là anh đui mù, đầu óc kém cỏi, dễ dàng bị người ta xúi giục, anh vẫn luôn có thành kiến với em…"
"Thành kiến thì có thể có, nhưng anh cũng biết đấy, chúng ta là tình nghĩa từ bé, chỉ cần anh chịu đi điều tra một chút thì sẽ biết tối hôm đó tôi bị người ta hãm hại."
"Anh đã điều tra rồi, đối phương nói chai rượu đó là em muốn uống, vị ông chủ đó cũng là do em hẹn trước..."
"Rồi sao nữa?"
"Rồi mấy hôm trước anh phát hiện ra..." Ba đầy vẻ đau khổ: "Tên điều tra viên nhận tiền của anh hiện giờ đang làm việc ở phòng làm việc của Bạch Bối Bối, mức lương hậu hĩnh đến mức khiến người ta hoài nghi..."
"Ồ, thế thì chúc mừng anh, bệnh mù mắt có hy vọng chữa khỏi rồi đấy."
Mẹ ôm tôi quay người định đi, ba lại chặn đường đi của mẹ.
"Em có thể không yêu anh, không cần anh, nhưng còn Huyên Huyên thì sao? Con bé cần ba, con bé rất yêu người làm ba này, em nỡ lòng nào để con bé trở thành đứa trẻ trong gia đình đơn thân à?"
"Lúc anh đề nghị ly hôn, sao không thấy gia đình đơn thân là vấn đề, lúc tôi đề nghị thì gia đình đơn thân lại thành tội ác tày trời hả?"
"Anh không có ý đó."
"Vậy là có ý gì? Anh đề nghị ly hôn thì là vì đại cục, tôi đề nghị thì thành ích kỷ chắc?"
"Nhiên Nhiên... em thay đổi rồi, em chưa từng nói chuyện với anh kiểu này..."
"Vì tôi phát hiện ra, anh không đáng để tôi nói chuyện đàng hoàng."
Mẹ nói xong, quay đầu rời đi không thèm nhìn lại.
21
Mấy ngày tôi đi quay phim, mẹ đã dọn dẹp xong đồ đạc trong nhà.
Mẹ đóng gói hành lý gửi đi, dẫn tôi đến ở khách sạn.
"Mẹ ơi chúng ta đi đâu ạ?"
"Đi đến một nơi mà mẹ muốn đến từ rất lâu rồi."
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Mẹ vuốt ve mái tóc tôi: "Huyên Huyên, con có nỡ rời xa ba không? Ý mẹ là, nếu sau này mãi không gặp lại ba, con có buồn, có hận mẹ không?"
Tôi đếm bằng ngón tay: "Con năm nay ba tuổi, ba năm chưa từng gặp ba, ở đoàn phim gặp được... ưm, một tháng, sẽ không thấy lưu luyến đâu ạ."
Nhưng mẹ vẫn rất lo lắng, mẹ sợ tôi vì mẹ mà cố ép bản thân nói dối.
Để mẹ yên tâm, tôi lén gọi điện thoại cho ba.
Ba nhận điện thoại của tôi, có hơi kích động: "Huyên Huyên, sao thế? Nhớ ba à? Hay có ai bắt nạt con."
"Ba ơi, mẹ nói trẻ ngoan không được nói dối."
"Mẹ con nói đúng, cho nên con gặp chuyện gì, phải ngoan ngoãn kể cho ba nghe."
Tôi gật gật đầu, gật xong mới nhớ ra ba đâu nhìn thấy tôi gật đầu.
"Ba ơi, thực ra con không bắt nạt dì Bạch đâu, chị Tiểu Hoa toàn bảo con thấy dì ấy thì phải chạy, bởi vì lúc dì ấy chạm vào mẹ là dì ấy sắp hại mẹ, chị Tiểu Hoa nói con không muốn hại mẹ thì phải tránh xa dì ấy ra.”
“Nhưng mà, nhưng mà dì ấy vẫn nói con hại dì ấy, con không biết tại sao nữa, con cũng không biết biến thành chị, ba, ba không tin cũng không sao, con đều phải nói cho ba biết, Huyên Huyên không nói dối đâu."
Giọng ba mang theo chút khàn khàn: "Huyên Huyên không nói dối, ba biết mà."
"Còn nữa con xem rất nhiều chương trình của ba, dì Bạch toàn nói trên tivi là mẹ bắt nạt dì ấy, mẹ không có, mẹ toàn ngủ ở cạnh con, cơm còn chẳng mấy khi ăn, đi bộ cũng không có sức, uống rất nhiều t.h.u.ố.c, mẹ không có sức để bắt nạt người khác đâu."
Ba trầm mặc rất lâu, giọng mang theo tia run rẩy: "Ba biết, mẹ con không có..."
"Ba tin con rồi ạ?"
"Ừm, ba biết, Huyên Huyên sẽ không nói dối."
"Nhưng tại sao ba không tin mẹ? Mẹ cũng chưa từng nói dối ba bao giờ."
"Là ba sai rồi, Huyên Huyên... Huyên Huyên vẫn yêu ba đúng không? Ba biết con rất yêu ba, con có thể giúp ba khuyên mẹ được không, ba sai rồi, ba sẽ bù đắp mà."
"Không được đâu ạ." Tỗi khẽ nói: "Vì ba thực sự đã làm tổn thương trái tim mẹ rồi."
"Nhưng con từng nói yêu ba cơ mà, phải không? Con yêu ba thì hãy giúp ba đi, ba sẽ không bao giờ làm tổn thương mẹ nữa."
"Ba ơi, con không yêu ba." Tôi nói: "Là mẹ nói với con, người trong kịch bản rất yêu rất yêu ba, con đã diễn người trong kịch bản, thì phải rất yêu rất yêu ba mới đúng."
"Nhưng ba ơi, phim diễn xong rồi, con mà nói yêu ba nữa là lừa người ta đấy."
"Huyên Huyên là đứa trẻ ngoan, không lừa người đâu."
22
Ngày mẹ đưa con đi, nghe nói đã bùng nổ tin lớn.
Rất nhiều chuyện dì Bạch làm, đều bị tung ra hết.
Khiêu khích vợ cả, tự ngã xuống cầu thang, tự mình giở trò với dây treo an toàn, mua chuộc đối tác làm ăn trước kia của mẹ, hạ độc mẹ, mỗi lần xuất hiện trước công chúng đều tự tát mình, sau đó giá họa cho mẹ.
Những chuyện này, nối kết lại với việc cô ta vẫn luôn nói một đứa bé ba tuổi bắt nạt mình, khi dễ mình, mọi người liền phát hiện ra sự trùng hợp kinh ngạc.
Cô ta vu oan mẹ đẩy cô ta, cũng vu oan tôi đẩy cô ta.