5
Lý Khai Dương dáo dác nhìn quanh, ngập ngừng: "Có chuyện này anh không biết có nên nói với em không."
"Chúng ta là vợ chồng, dĩ nhiên không được giấu giếm nhau điều gì. Nhưng mà, nếu anh thực sự không muốn nói, em cũng không ép đâu."
"Vào ngày giỗ bố mẹ năm kia, lúc về viếng, anh phát hiện trước bia mộ có đặt hoa tươi."
"Chuyện đó thì có gì lạ, biết đâu là người quen nào đó đến viếng bố mẹ anh."
Lý Khai Dương quả quyết lắc đầu: "Ở quê chúng ta, khi viếng mộ không ai mua hoa cả, người ta chỉ đốt vàng mã thôi."
Một cơn gió thổi qua, tôi rùng mình ôm c.h.ặ.t lấy hai cánh tay: "Lý Khai Dương, anh bớt dọa em đi."
Thấy mặt tôi tái mét, Lý Khai Dương vội vàng dỗ dành: "Lỗi tại anh, anh không nên dọa em."
Anh nắm tay tôi cùng bước lên núi, dọc đường đi, anh kể cho tôi nghe câu chuyện về sự ra đi của bố mẹ mình.
Từ lúc anh bắt đầu nhận thức được, bố mẹ anh đã luôn gắn bó với núi rừng, làm công việc bảo vệ rừng.
Mười lăm năm trước, một trận hỏa hoạn kinh hoàng đã xảy ra trong núi, và bố mẹ anh đã hy sinh thân mình để dập lửa.
Chính vì vậy, anh từng đ.á.n.h cho một thằng nhóc nghịch dại gây ra hỏa hoạn một trận nhừ t.ử.
Đột nhiên, tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn đến mức nghẹt thở.
Cảm nhận được bàn tay lạnh toát của tôi, Lý Khai Dương dừng bước hỏi tôi có chuyện gì.
Tôi xua tay, ngồi sụp xuống đất thở hổn hển.
Lý Khai Dương bảo tôi ở nhà nhiều quá nên sức khỏe kém đi.
Anh khom người xuống, ra hiệu muốn cõng tôi.
Tôi chẳng do dự mà trèo ngay lên lưng anh.
Tôi thường hay trêu chọc anh: "Có phải anh sinh ra để bị em hành hạ không?"
Anh cười đáp: "Cho dù là thế, anh cũng cam lòng."
Ba năm, chúng tôi đã yêu nhau ba năm, và tôi cũng đã hành hạ anh suốt ba năm đó.
Đến trước mộ phần bố mẹ Lý Khai Dương, tôi quỳ xuống, dùng bật lửa đốt một đống tiền vàng mã.
Như thể làm vậy có thể bù đắp phần nào những lỗi lầm tôi từng gây ra.
Lý Khai Dương quỳ trước mộ, kể cho bố mẹ nghe những chuyện gần đây của chúng tôi, và cả dự định kết hôn vào tuần sau.
Sau đó, anh dập đầu ba cái trước mộ phần.
Lúc tôi đứng dậy, tôi thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má anh.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Lý Khai Dương khóc.
Tối đó, khi đang ôm anh trên chiếc giường trong ngôi nhà cũ, tôi hỏi anh tại sao lại khóc?
Anh trầm ngâm một lúc lâu, rồi lật người ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Màn đêm ở vùng quê đen kịt, tôi không thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt anh.
Một lúc sau, anh mới chậm rãi cất lời: "Tuyết Nhi, không phải là em gái ruột của anh."
Tôi giả vờ tỏ ra vô cùng kinh ngạc: "Anh nói gì cơ?"
Anh ôm tôi c.h.ặ.t hơn, vùi đầu vào n.g.ự.c tôi.
Trong màn đêm tĩnh mịch, tôi nghe rõ mồn một từng tiếng nấc nghẹn ngào.
"Từ khi còn rất nhỏ, Tuyết Nhi đã bị bố mẹ bỏ rơi trong rừng. Bố mẹ anh tìm thấy em ấy, mang về nuôi và nói với mọi người đó là con đẻ. Nhưng trước mặt anh, họ luôn bảo Tuyết Nhi lớn lên sẽ làm vợ anh."
Ở những vùng quê hẻo lánh, những gia đình khó khăn thường nhận nuôi một bé gái về làm "đồng dưỡng tức" (con dâu nuôi từ bé).
"Vậy còn Tuyết Nhi thì sao?"
"Em ấy cũng biết sau này lớn lên sẽ gả cho anh. Sau khi bố mẹ anh qua đời vì tai nạn, mọi việc trong nhà đều do một tay em ấy gánh vác, ngoài giờ học ra, em ấy dành toàn bộ thời gian để chăm sóc cho anh. Đến khi lên cấp ba, em ấy chủ động xin đi làm thêm để kiếm tiền đóng học phí đại học cho anh."
"Thế nên, sau khi kết hôn với em, anh cảm thấy có lỗi với cô ấy đúng không?"
Lý Khai Dương không nói gì, chỉ ôm tôi c.h.ặ.t hơn, như muốn khảm tôi vào cơ thể anh.
Tôi suy nghĩ một lát: "Chuyện này thực ra không thể trách anh, lúc đó anh còn quá nhỏ, chưa hiểu gì về chuyện tình cảm. Hơn nữa, việc nghỉ học là do cô ấy tự nguyện yêu cầu, ai cũng có con đường riêng mình muốn đi, không ai có thể cản bước, và con đường không muốn đi, cũng chẳng ai ép buộc được cô ấy bước."
Tôi đưa tay vuốt ve khuôn mặt anh: "Hay là tìm một người đàn ông tốt để gả Tuyết Nhi đi nhé?"
6
Lý Khai Dương lắc đầu: "Cả đời này em ấy không thể gả cho ai được nữa."
Tôi bật dậy, vội vàng vơ lấy chiếc điện thoại, bật đèn pin lên.
Lúc này tôi mới bàng hoàng nhận ra, khóe mắt Lý Khai Dương đỏ hoe, hằn lên những vệt đỏ đáng sợ.
"Tại sao cô ấy lại không thể gả cho ai?"
"Bởi vì cả đời này em ấy sẽ không bao giờ có thể sinh con được nữa."
Lý Khai Dương kể cho tôi nghe, ngay khi vừa tốt nghiệp cấp ba, vì chưa tìm được việc làm, Lý Tuyết Nhi đã rơi vào cạm bẫy của một công ty môi giới đen tối.
Gã giám đốc môi giới thấy cô có nhan sắc, liền gạ gẫm cô đi tiếp rượu một lần, đổi lại sẽ giới thiệu cho một công việc nhẹ nhàng lương cao.
Lý Tuyết Nhi lúc đó mới chân ướt chân ráo bước vào đời, suy nghĩ ngây thơ, cho rằng chỉ uống vài ly rượu thì có nhằm nhò gì. Hơn nữa, lúc đó Lý Khai Dương lại đang rất cần tiền đóng học phí, thế là cô một thân một mình dấn thân vào chốn hiểm nguy.
Và rồi, bi kịch ập đến. Ngày hôm đó, cô đã bị ba gã đàn ông thay nhau làm nhục.
Sau sự việc kinh hoàng, cô không dám hé răng nửa lời với bất kỳ ai. Gã giám đốc vì sợ mọi chuyện bung bét, liền quẳng cho cô ba mươi vạn tệ (khoảng hơn 1 tỷ VNĐ) để đổi lấy sự im lặng mãi mãi.
Hai tháng sau, Lý Tuyết Nhi bắt đầu có những triệu chứng buồn nôn, nôn mửa.
Cô cay đắng nhận ra mình đã mang thai.
Ở vùng nông thôn, việc chưa chồng mà chửa là một điều sỉ nhục, sẽ bị người đời cười chê đến c.h.ế.t.
Vì không muốn hủy hoại tương lai của Lý Khai Dương, cô đã lén lút tìm đến một phòng khám chui để phá thai.
Hậu quả của ca phẫu thuật cẩu thả là cô bị băng huyết dữ dội, cuối cùng buộc phải cắt bỏ t.ử cung để giữ lấy mạng sống.
Từ đó trở đi, tinh thần Lý Tuyết Nhi trở nên bất ổn, luôn sống trong trạng thái lo âu, thấp thỏm.
Cô coi Lý Khai Dương là toàn bộ lẽ sống của đời mình. Khi tôi xuất hiện bên cạnh anh, cô trở nên xù lông như một con nhím, coi tôi như kẻ thù không đội trời chung.
Tôi ôm lấy anh, trao cho anh những nụ hôn nồng cháy, thay cho lời hứa sẽ luôn sát cánh và ủng hộ mọi quyết định của anh.
Dưới ánh đèn, vô số hạt bụi nhỏ xíu bay lơ lửng, rồi từ từ rơi xuống.
Mọi chuyện cứ thế trôi vào dĩ vãng sao?
Một tuần sau, đám cưới của tôi và Lý Khai Dương diễn ra đúng như dự kiến.
Tôi lộng lẫy trong chiếc váy cưới tinh khôi, rạng rỡ với lớp trang điểm hoàn hảo, từng bước tiến về phía sân khấu dưới ánh mắt ngưỡng mộ của tất cả mọi người.
Và Lý Khai Dương, trong bộ vest lịch lãm, nụ cười rạng rỡ trên môi, đưa tay ra đón tôi.
Nhưng khi tay tôi vừa chạm vào tay anh, một bàn tay khác đã hất tay tôi ra.
Tôi quay ngoắt lại, bàng hoàng nhận ra Lý Tuyết Nhi đang khoác trên mình chiếc váy cưới giống hệt của tôi, trên tay lấp lánh chiếc nhẫn kim cương sáu chấu, ngang nhiên nắm lấy tay Lý Khai Dương.
Cả hội trường bỗng chốc như chảo dầu sôi, tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt.
Những lời xì xầm to nhỏ xen lẫn tiếng xì xào truyền đến tai tôi.
"Đó không phải là em gái của chú rể sao?"
"Sao cô ta lại mặc váy cưới của cô dâu?"
"Chuyện gì thế này? Em gái định cưới anh trai à?"
...
Những tiếng bàn tán ồn ào ấy đã che lấp đi niềm hân hoan và tiếng cười sảng khoái đang cuộn trào trong lòng tôi.
Màn hình lớn trên sân khấu bỗng vụt sáng, nhưng những hình ảnh hiện lên không phải là ảnh cưới của tôi và Lý Khai Dương, mà là những bức "ảnh gia đình" thân mật của anh ta và Lý Tuyết Nhi.
Tôi cố gắng nặn ra vẻ mặt đau khổ tột cùng, nước mắt giàn giụa, chạy ào ra khỏi hôn lễ.
Tôi ngồi thẫn thờ trên ghế đá công viên, vừa khóc vừa cười.
Tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh Lý Khai Dương bị mọi người chỉ trích, chê bai, phỉ nhổ.
Và tất cả, đều nằm trong kế hoạch do chính tôi dày công dàn xếp.
Mọi chuyện bắt nguồn từ mười lăm năm trước.
Mười lăm năm trước, gia đình tôi cũng sống ở Bình Thành.
Năm đó, tôi lên chín, anh trai tôi mười một tuổi.
Tôi theo anh trai ra chân núi đào khoai lang. Đào xong, anh tôi nhen nhóm một đống lửa nhỏ để nướng số khoai vừa kiếm được.
Ăn xong, hai anh em tôi quên béng mất đống củi vẫn còn vương những tàn lửa le lói.
Và thế là, một t.h.ả.m kịch kinh hoàng đã xảy ra, cướp đi sinh mạng của hai người và khiến hai người khác bị thương.
Anh trai tôi luôn dằn vặt, tự trách bản thân về chuyện này, suốt ngày giam mình trong nhà.
Cho đến một ngày, một cậu bé mang theo viên gạch xông vào nhà tôi.
Cậu ta lớn tiếng gào thét đòi anh trai tôi ra mặt. Quá sợ hãi, tôi chui tọt xuống gầm giường trốn.