7
Sau khi anh trai tôi ra ngoài, tôi đã tận mắt chứng kiến cảnh cậu bé kia dùng gạch đập vào đầu anh tôi. Anh tôi ngã xuống vũng m.á.u.
Tiếng hét thất thanh của tôi đã thu hút sự chú ý của hắn.
Hắn nằm rạp xuống đất, thò tay vào trong gầm giường.
Tôi hoảng hốt thu mình vào góc trong cùng, nước mắt làm nhòa đi tầm nhìn.
Một lúc sau, đôi bàn tay đen nhẻm kia biến mất.
Nhưng, tôi mãi mãi không bao giờ quên cậu bé đó.
Cậu bé dùng gạch đập vào đầu anh trai tôi, chính là chồng tôi, Lý Khai Dương.
Hắn đã g.i.ế.c anh trai tôi.
Bao năm qua, tôi vẫn luôn tìm kiếm hắn.
Cho đến khi quay lại Bình Thành, gặp lại hắn, kế hoạch trả thù của tôi mới chính thức bắt đầu.
Lý Khai Dương gọi điện hỏi tôi đang ở đâu.
Tôi gửi định vị cho hắn.
Lúc đến đón tôi, ánh mắt hắn tràn ngập sự áy náy và suy sụp.
Có thể thấy chuyện vừa rồi đã tác động không nhỏ đến hắn.
Thế nhưng, hắn vẫn cố gắng trấn an tôi: "Ngôn Ngôn, bệnh của Tuyết Nhi lại tái phát rồi, chuyện vừa rồi chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi."
Lần này tôi nhẹ nhàng vuốt ve đầu Lý Khai Dương, "Em biết mà, em gái anh cũng không dễ dàng gì, em mặc kệ người khác nói sao, từ nay về sau, chúng ta sẽ đưa Tuyết Nhi theo, cùng nhau chung sống."
Lý Khai Dương ngẩng đầu ngơ ngác nhìn tôi, trong đôi mắt đờ đẫn chợt lóe lên một tia sáng.
Không biết là kinh ngạc hay vui mừng.
"Ngôn Ngôn, em nói thật chứ?"
"Ừm."
Vào đêm tổ chức hôn lễ, Lý Khai Dương nói tâm trạng Lý Tuyết Nhi không ổn định, sợ cô ta nghĩ quẩn nên quyết định ở bên cạnh cô ta cả đêm.
Sáng hôm sau, Lý Tuyết Nhi dường như đã quên béng chuyện ngày hôm qua, khoác tay Lý Khai Dương, khoe khoang với tôi: "Chị dâu, chị đừng để bụng nhé, anh em từ nhỏ đã quấn quýt lấy em rồi."
Tôi bật cười: "Cô bệnh nặng như vậy, anh cô chăm sóc cô là chuyện đương nhiên mà."
Lý Tuyết Nhi trừng mắt: "Tôi không có bệnh."
Lý Khai Dương kéo tôi sang một bên, trách tôi không nên nói toạc ra chuyện Lý Tuyết Nhi mắc bệnh tâm thần.
"Cứ giấu giếm thế này không tốt cho bệnh tình của cô ấy đâu, chi bằng cứ nói thẳng ra, hợp tác với bác sĩ điều trị, biết đâu sẽ nhanh ch.óng bình phục."
Lý Khai Dương nhìn tôi với ánh mắt khó tin: "Hóa ra em nghĩ như vậy, em muốn cả thế giới biết về quá khứ của Tuyết Nhi sao?"
"Cô ấy đâu có g.i.ế.c người phóng hỏa, kẻ đáng bị trừng phạt là ba tên khốn khiếp kia."
Điện thoại của Lý Khai Dương reo lên, một nhà sản xuất phim truyền hình hẹn anh bàn bạc về việc viết kịch bản.
Anh liếc nhìn đồng hồ, trước khi đi còn dặn dò kỹ lưỡng: "Em ở nhà chăm sóc Tuyết Nhi cho cẩn thận, có chuyện gì đợi anh về rồi tính."
Nhưng làm sao tôi có thể nghe lời kẻ đã sát hại anh trai mình chứ?
Tôi cầm theo máy ghi âm bước vào phòng Lý Tuyết Nhi, cố gắng gợi mở để cô ta kể lại chuyện ngày hôm đó.
Cô ta coi tôi như kẻ thù, tất nhiên sẽ không nghe lời tôi.
Tôi bảo cô ta, nếu cô ta kể ra và chịu báo cảnh sát, tôi sẵn sàng ly hôn với anh trai cô ta.
Cô ta vẫn không tin.
Cho đến khi tôi đặt tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên mình trước mặt cô ta.
Cô ta mới gật đầu đồng ý.
Cô ta kể, từ nhỏ cô ta đã được bố mẹ Lý Khai Dương nhận nuôi. Bố mẹ nuôi đối xử với cô ta như người ở, ngày nào cũng bù đầu với hàng núi công việc nhà và việc cho lợn, gà, vịt, ngan ăn.
Hơi làm sai chuyện gì là bị nhốt vào căn phòng tối tăm giữa rừng sâu, có khi bị nhốt liền mấy ngày không cho ăn uống.
Đã có lúc cô ta nghĩ đến cái c.h.ế.t để giải thoát.
Nhưng điều duy nhất khiến cô ta quyến luyến là Lý Khai Dương.
Trong ngôi nhà đó, chỉ có Lý Khai Dương đối xử tốt với cô ta.
Sau giờ học, Lý Khai Dương sẽ chủ động dạy cô ta học, lúc ăn cơm sẽ lén nhét thịt cho cô ta, khi bị nhốt vào phòng tối sẽ lén mang đồ ăn đến.
Cô ta cứ c.ắ.n răng chịu đựng, cho đến khi bố mẹ nuôi c.h.ế.t cháy trong trận hỏa hoạn, cô ta mới hoàn toàn được giải thoát.
Để lo cho Lý Khai Dương học đại học, cô ta đã chủ động nghỉ học.
...
8
Tôi dẫn cô ta đến đồn cảnh sát và lập hồ sơ vụ án.
Cảnh sát rất coi trọng vụ này, lập tức giữ Lý Tuyết Nhi lại để lấy lời khai.
Người phụ trách vụ án là một cảnh sát họ Chu, đã ngoài ngũ tuần.
Trong lúc thẩm vấn, cảnh sát Chu dường như nhớ ra điều gì đó, ông hỏi: "Năm xưa bố mẹ nuôi của cô c.h.ế.t như thế nào?"
"Do một đứa trẻ nghịch lửa gây cháy rừng ạ."
Cảnh sát Chu nheo đôi mắt tinh anh lại, "Thật sự là vậy sao? Bố mẹ nuôi ngược đãi cô như vậy, cô chưa từng nghĩ đến việc g.i.ế.c họ sao?"
Lý Tuyết Nhi điên cuồng lắc đầu, "Không, không, tôi không bao giờ g.i.ế.c bố mẹ của Khai Dương."
Đến lúc này, tất nhiên tôi phải tung ra một vài bằng chứng.
Tôi đã tìm đủ mọi cách để đưa Lý Tuyết Nhi đến đồn cảnh sát, mục đích chính là để lật lại nguyên nhân thực sự gây ra cái c.h.ế.t của bố mẹ Lý Khai Dương mười lăm năm trước.
Tôi giao đoạn video đã được ghi hình từ trước cho cảnh sát Chu.
Trong video, Lý Tuyết Nhi đang sám hối trước mặt Lý Khai Dương.
Có thể nghe rõ mồn một lời thú nhận của Lý Tuyết Nhi về việc cô ta đã phóng hỏa đốt căn phòng tối đó.
Và lúc đó, bố mẹ Lý Khai Dương đã bỏ mạng ngay gần căn phòng tối ấy.
Trước bằng chứng thép này, Lý Tuyết Nhi không còn lời nào để chối cãi.
Lúc này, ngoài đồn cảnh sát trời bắt đầu đổ mưa.
Lý Tuyết Nhi ở trong đó chắc hẳn đang rất sợ hãi.
Tôi cầm điện thoại, gọi cho Lý Khai Dương, báo cho hắn biết người hại c.h.ế.t bố mẹ hắn chính là Lý Tuyết Nhi.
Còn tôi thì đang đợi hắn ở đồn cảnh sát.
Qua điện thoại, Lý Khai Dương gào thét như một kẻ điên.
Cúp máy, mưa bên ngoài càng lúc càng nặng hạt.
Tôi đoán, Lý Khai Dương chắc chắn đang tìm cách nhanh nhất để đến đây.
Sau khi thẩm vấn Lý Tuyết Nhi xong, cảnh sát Chu bước ra hỏi tôi tại sao lại có đoạn video này.
Tôi nói với cảnh sát Chu.
Tôi chính là người nhà của nạn nhân.
Anh trai tôi đã c.h.ế.t, c.h.ế.t một cách uẩn khúc.
Những năm qua, tôi vẫn luôn tìm kiếm sự thật, để anh trai tôi có thể mỉm cười nơi chín suối.
Cảnh sát Chu nheo mắt nhìn tôi, "Thật sự là vậy sao? Tất cả chuyện này không phải là một kế hoạch trả thù do cô dày công dàn dựng sao?"
Tôi thở dài, "Cho dù là trả thù thì đã sao, từ đầu đến cuối tôi chưa từng vi phạm pháp luật."
Nửa giờ sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ bệnh viện.
Lý Khai Dương đã gặp t.a.i n.ạ.n giao thông trên đường đến đồn cảnh sát.
Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi đứng trong bệnh viện, nhìn thấy đôi chân của Lý Khai Dương bị dập nát, tôi vẫn không thể kiềm chế được cảm giác buồn nôn, gục bên thùng rác nôn mửa.
Lý Khai Dương dùng đôi mắt bê bết m.á.u trân trân nhìn tôi, cho đến khi bị bác sĩ đẩy đi.
Đôi mắt ấy, ngày càng rời xa tôi.
Ngoài phòng phẫu thuật, tôi đi đi lại lại trong lo âu.
Chính tôi cũng không biết mình đang mong chờ điều gì.
Mong hắn sống sót, hay mong hắn mãi mãi không tỉnh lại.
Khi cảnh sát Chu vội vã chạy đến, Lý Khai Dương đã được các bác sĩ giành lại từ tay t.ử thần.
Mạng sống được giữ lại, nhưng đôi chân đã bị cắt bỏ.
Sau khi tỉnh lại, Lý Khai Dương đã kể cho cảnh sát Chu nghe về việc Lý Tuyết Nhi bị xâm hại.
Tất cả là do hắn xúi giục.
Lúc đó hắn đang học đại học và rất cần tiền. Để gom đủ học phí, hắn đã cầu xin Lý Tuyết Nhi giúp đỡ.
Thế là màn kịch tống tiền đã được giăng ra.
Nực cười là ba kẻ đó giờ đang bị tạm giam ở đồn cảnh sát mà vẫn không hay biết gì.
Phòng khám nơi Lý Tuyết Nhi làm phẫu thuật do chính tay hắn tìm kiếm, suốt quá trình phẫu thuật hắn luôn túc trực bên cạnh.
Hắn đã tận mắt chứng kiến cảnh Lý Tuyết Nhi bị cắt bỏ t.ử cung.
Vì vậy, những năm qua, trong lòng hắn luôn mang nặng mặc cảm tội lỗi với Lý Tuyết Nhi.
Sau khi cảnh sát Chu rời đi, tôi đứng trước cửa phòng bệnh nhìn hắn.
Mặt mày hắn nhợt nhạt, tóc tai rối bù như tổ quạ, trông t.h.ả.m hại như một con ch.ó hoang.
Tôi nghĩ, Lý Khai Dương đã phải gánh chịu sự trừng phạt thích đáng rồi.
Tôi xoay người định rời đi.
Bỗng nhiên, hắn gọi giật tôi lại, "Ngôn Ngôn."