1

Khoảnh khắc mở mắt ra, bên tai tôi vang lên tiếng trò chuyện khe khẽ.

Mặc dù mọi người đều cố ý hạ thấp giọng, tôi vẫn thấy hơi ồn.

Đang định lên tiếng thì tiếng nói chuyện chợt im bặt.

Một tràng tiếng bước chân vội vã vang lên, trước mắt tôi dần hiện ra một bóng người.

Người ấy cúi xuống, nhẹ nhàng vuốt mấy sợi tóc lòa xòa dính trên má tôi.

“Cảm thấy thế nào? Đỡ hơn chưa?”

“Chân có đau không? Tay thì sao? Còn nhận ra người chứ…?”

Phía sau anh nói gì, tôi gần như không nghe rõ, chỉ chăm chú nhìn đôi môi đang khép rồi mở ấy.

Đôi môi đó, trước đây tôi đã hôn không biết bao nhiêu lần.

Cù Thanh Trình.

Bạn trai cũ của tôi.

2

Không biết từ lúc nào, cô y tá đã rời khỏi phòng.

Tôi hoàn hồn lại, vừa lúc nghe thấy mấy câu cuối cùng của Cù Thanh Trình.

Có lẽ vì tôi mãi không trả lời, giọng anh mang theo chút nghiến răng nghiến lợi:

“Nói đi.”

“Hướng Ca, em giỏi thật đấy.”

“Lúc chia tay, anh có bảo em phải chăm sóc bản thân cho tốt đúng không?”

“Kết quả em lại tự chăm mình đến mức lên hẳn bàn mổ của anh?”

Sống mũi tôi cay xè, khẽ mím môi:

“Anh đừng mắng em nữa, tay em đau.”

3

Nghe tôi nói vậy, anh lập tức ngừng trách móc.

Bàn tay nhẹ nhàng áp lên má tôi, giọng nói cũng dịu đi:

“Tay em bị gãy rồi, không sao đâu, dưỡng một thời gian sẽ khỏi.”

“Anh còn công việc, phải đi ngay đây, em ngủ thêm một lát đi.”

“Anh đã thuê hộ lý rồi, lát nữa cô ấy sẽ đến. Có gì cần thì cứ nói với cô ấy, anh nói rõ chưa?”

“Ừm.”

Cù Thanh Trình nở nụ cười hài lòng, đầu ngón tay khẽ chọc vào má tôi.

“Ngoan lắm, ngủ đi.”

4

Vừa đi khỏi, tôi đã không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ, nhanh ch.óng nhắm mắt.

Anh thật sự quá hiểu tôi.

Tôi đúng là rất buồn ngủ.

Đã rất lâu rồi tôi không gặp lại Cù Thanh Trình.

Lần gặp trước vẫn là vào năm chúng tôi tốt nghiệp đại học.

Đương nhiên, tôi đã mơ thấy anh rất nhiều lần.

Trong giấc mơ, đó là ngày chúng tôi chia tay.

Anh nhét một tấm thẻ vào tay tôi rồi nói:

“Tiểu Ca, đừng tự ti. Trời cao mặc chim tung cánh, biển rộng mặc cá vùng vẫy.”

5

Tôi và Cù Thanh Trình bắt đầu yêu nhau vào năm cuối đại học.

Khi ấy, gần như chẳng có ai xem trọng mối tình này.

Ai cũng nói với anh:

“Hướng Ca chắc chắn ở bên cậu chỉ vì tiền thôi, đừng để cô ấy lừa.”

Thậm chí, họ còn nói những lời ấy ngay trước mặt tôi.

Tôi chỉ cười cho qua, chưa từng lên tiếng phản bác.

Bởi vì họ nói đúng.

6

Trong quá trình trưởng thành, tôi biết có những gia đình sẽ đùa với con trẻ bằng những câu nói vô hại.

Ví dụ như mẹ sẽ nói với con rằng:

“Con là mẹ nhặt về từ thùng rác đấy.”

Họ nói như vậy, phần lớn chỉ là để trêu bọn trẻ.

Nhưng bà nội nói với tôi như thế, đó lại là sự thật.

Tôi bị bố mẹ ruột vứt vào thùng rác, bà nội nhặt ve chai tình cờ nhặt được tôi mang về nuôi.

Hai bà cháu nương tựa vào nhau mà sống, đến chuyện ăn ở còn chật vật, vậy mà bà vẫn c.ắ.n răng gắng gượng, đưa tôi vào được đại học.

7

Lên đại học, vừa đi học vừa đi làm, tôi tằn tiện đủ đường, cuối cùng cũng có thể gửi ít tiền về cho bà.

Cuộc sống của hai bà cháu khi ấy dần khá lên. Tôi ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần mình tiếp tục cố gắng, sớm muộn gì cũng sẽ để bà được hưởng phúc.

Cho đến một đêm, bệnh viện ở quê gọi điện cho tôi:

“Xin hỏi cô có phải người nhà của bà Hướng Văn Anh không? Bà cụ bị ngã, hiện đang được cấp cứu ở bệnh viện. Cô có thể đến ngay được không?”

Lúc ấy, tôi chỉ thấy như bầu trời sụp xuống.

Tôi không còn nhớ mình đã đặt vé bằng cách nào, chỉ nhớ bản thân loạng choạng lao đến bệnh viện ngay trong đêm.

Tôi chỉ nhớ bà nằm trên chiếc giường cấp cứu.

Mái tóc đã bạc trắng.

Những ngón tay gầy guộc.

Gương mặt hằn đầy dấu vết phong sương.

Trên người gắn kín những thiết bị mà tôi còn chẳng biết tên.

Cuối cùng, bà không rời bỏ tôi.

Thế nhưng bà cũng không bao giờ có thể đứng dậy được nữa, gần như mất hẳn khả năng tự chăm sóc bản thân.

Bà chỉ là một bà lão ít học, cả đời cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng tính tình luôn rất kiên cường.

Bà thường nói với tôi:

“Muốn có thứ gì thì phải dựa vào sức lao động và trí tuệ của chính mình để đổi lấy, đừng bao giờ chìa tay xin người khác.”

“Đã xin người ta thì sẽ thấp hơn người ta một bậc, sau này chỉ có thể nhìn sắc mặt người khác mà sống.”

Vì thế, sau khi biết nửa thân dưới của mình bị liệt, suốt một thời gian dài bà không thể nào chấp nhận nổi.

8

Bà cần có người chăm sóc, nhưng tôi lại không có thời gian.

Tôi thuê một hộ lý cho bà, nhưng tiền lương mỗi tháng của cô ấy khiến tôi dần không kham nổi.

Đúng lúc tôi đang đau đầu vì chuyện đó, Cù Thanh Trình xuất hiện.

Tôi không biết anh quen tôi từ khi nào, cũng không biết vì sao anh lại thích tôi.

Chỉ biết rằng trên đường tan học, anh chặn tôi lại, tự giới thiệu một lượt.

Hoàn cảnh cá nhân được anh nói rõ ràng tường tận, chỉ thiếu điều làm thành một bản sơ yếu lý lịch rồi đưa tận tay tôi.

Lúc ấy tôi thấy khó hiểu vô cùng, bèn hỏi:

“Anh nói với tôi những chuyện này để làm gì?”

“À... thì là...”

Anh ngây ngô đến đáng yêu, vừa gãi đầu vừa đỏ bừng cả mặt.

“Ý là... em... em có thể làm bạn gái anh được không? Anh thật sự rất thích em.”

Tôi không có thời gian yêu đương.

Tôi phải kiếm tiền.

Để anh không làm phiền mình nữa, tôi thuận miệng nói:

“Được thôi. Muốn tôi đồng ý thì trước tiên chuyển cho tôi một trăm nghìn tệ, để xem thành ý của anh đến đâu.”

Nói xong, tôi quay người bỏ đi.

Anh chắc chắn sẽ nghĩ tôi bị điên, từ đó không bao giờ tìm tôi nữa.

Chương 1 - Khó Theo Đuổi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia