9

Không ngờ, tôi còn chưa đi được mấy bước thì anh đã đuổi theo.

“Này này này, em muốn anh chuyển tiền thì ít nhất cũng phải kết bạn WeChat chứ? Không thì anh chuyển khoản cho em kiểu gì?”

Anh đúng là điên thật rồi.

Chỉ để xin được WeChat của tôi mà dám nói ra những lời như vậy.

Tôi dứt khoát lấy điện thoại ra quét mã kết bạn với anh.

“Thế được chưa? Tôi còn phải đi làm thêm, anh đừng làm phiền tôi nữa.”

Anh không trả lời, chỉ cúi đầu bấm điện thoại liên tục.

Rất nhanh sau đó, điện thoại tôi rung lên.

Là thông báo có tiền chuyển khoản.

10

Tôi không biết mình nên kinh ngạc vì anh thật sự có một trăm nghìn tệ...

Hay kinh ngạc vì anh thật sự chuyển cho tôi một trăm nghìn tệ.

Tôi thật sự rất cần tiền.

Nhưng tôi biết số tiền này không thể nhận.

Cầm điện thoại trong tay, tôi chỉ thấy nó như một củ khoai nóng bỏng tay, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Trái lại, Cù Thanh Trình trông vô cùng vui vẻ, còn lắc lắc chiếc điện thoại.

“Thế thành ý của anh đã đủ chưa?”

Lần này đến lượt tôi luống cuống.

Tôi không dám chạm vào màn hình điện thoại, lí nhí nói:

“Tôi... tôi không thật sự muốn lấy tiền của anh.”

Đôi mắt Cù Thanh Trình rất đẹp.

Anh chớp mắt, hàng mi cũng khẽ rung theo.

“Không sao cả. Là anh thật lòng muốn cho em.”

Tôi cúi đầu nhìn điện thoại, trong lòng giằng xé dữ dội.

Cả đời này tôi chưa từng thấy nhiều tiền đến thế.

Số tiền ấy đủ để dùng trong một khoảng thời gian rất, rất dài.

Tôi không nỡ trả lại cho anh.

Nhưng nếu thật sự nhận lấy...

Thì tôi sẽ trở thành hạng người gì đây?

11

Cù Thanh Trình dường như chẳng hề để tâm đến khoản tiền khổng lồ ấy, chỉ thúc giục tôi.

“Em nhận đi, rồi hôm nay đừng đi làm thêm nữa được không? Chúng ta nói chuyện một lát.”

Nói chuyện?

Có gì để nói chứ?

Khoản tiền anh tiện tay chuyển cho tôi...

Có lẽ tôi phải kiếm...

Chính tôi cũng không biết nữa.

Chỉ biết rằng tôi sẽ phải làm gia sư rất lâu, phát tờ rơi suốt mấy năm, rồi tăng ca không biết bao nhiêu lần mới kiếm được.

Điều đó cũng có nghĩa...

Giữa chúng tôi vốn chẳng có tiếng nói chung.

Nhưng ngoài dự liệu, anh lại rất biết cách trò chuyện.

Anh không nói về những điểm khác biệt giữa hai đứa.

Anh chỉ nói về những điều chúng tôi giống nhau.

Ví dụ như...

Cả hai đều học ở ngôi trường này.

Anh kể cho tôi nghe đủ chuyện thú vị của các bạn học, than phiền chất lượng đồ ăn ở căng tin lúc ngon lúc dở, còn nói có một vị giáo sư phát âm tiếng phổ thông chuẩn chẳng khác gì phát thanh viên.

Cuối cùng, anh còn cười nói:

“Đáng lẽ em nên đến xem anh chơi bóng rổ. Anh đ.á.n.h giỏi lắm đấy.”

12

Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã buông bỏ cảnh giác, để mặc anh dẫn dắt rồi trò chuyện rất nhiều.

Anh không nhắc lại chuyện tiền bạc.

Cũng không nhắc đến chuyện bạn gái nữa.

Cứ như một trăm nghìn tệ kia chỉ đổi lấy chưa đầy một tiếng đồng hồ trò chuyện với tôi.

Tôi cũng không biết nên nói anh quá giàu...

Hay quá hoang phí.

Nhìn theo bóng lưng rời đi đầy nhẹ nhõm của anh, trong lòng tôi bỗng thấy nghèn nghẹn.

“Cù Thanh Trình.”

Đến chính tôi cũng không biết giây phút ấy mình đã nghĩ gì.

Chỉ biết rằng tôi đã gọi anh lại.

Anh quay đầu.

“Có chuyện gì vậy?”

“Anh... anh vẫn muốn tôi làm bạn gái anh sao?”

Đôi mắt anh lập tức sáng bừng.

Anh vội vàng chạy trở lại, đầy phấn khích hỏi:

“Em nói thật chứ? Em đồng ý sao?”

Ánh sáng trong mắt anh rực rỡ đến mức suýt làm tôi không dám nhìn thẳng.

Tôi quay mặt đi, khẽ nói:

“Nếu... nếu anh vẫn cần, thì tôi đồng ý.”

13

Niềm vui trên gương mặt anh hoàn toàn không thể che giấu.

“Anh cực kỳ cần. Vậy... anh có thể nắm tay em không?”

Vừa nói, anh vừa đưa một bàn tay về phía tôi.

Bàn tay ấy trắng trẻo, dưới ánh nắng rực rỡ có thể nhìn thấy rõ những đường gân xanh trên mu bàn tay. Những ngón tay thon dài, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, rất hợp để cầm b.út viết.

Đương nhiên, cũng rất hợp để nắm tay.

Tôi không bài xích chuyện này, chậm rãi đưa tay nắm lấy tay anh.

Ngay lập tức, anh siết c.h.ặ.t t.a.y tôi.

“Vậy... anh có thể hôn em thêm một cái không? Anh chỉ hôn má thôi.”

Người này...

Đúng là đồ lưu manh.

Da mặt tôi không dày như anh, nhỏ giọng từ chối:

“Em chưa rửa mặt, không hôn.”

Ánh mắt anh dừng trên gương mặt tôi rất lâu, cuối cùng không cam lòng mà cụp vai xuống.

“Được rồi, vậy lần sau em rửa mặt xong, anh có thể hôn không?”

“... Được.”

Anh vui vẻ nắm tay tôi bước tiếp.

“Vậy hôn môi thì sao?”

“Im miệng.”

“Được thôi.”

14

Lần nữa tỉnh lại, tôi là vì đau mà tỉnh.

Sau khi t.h.u.ố.c mê hết tác dụng, cơn đau dần lan khắp cơ thể.

Ban đầu tôi ngủ rất ngon, nhưng vì đau nên ý thức từng chút từng chút trở lại.

Cù Thanh Trình đang nằm ngủ trên chiếc giường dành cho người chăm sóc.

Anh nằm nghiêng, có lẽ đã tan làm rồi, lúc này chỉ mặc một chiếc áo sơ mi rộng, cúc cổ áo và cổ tay áo đều được mở ra.

Anh cao lớn, nằm ở đó chiếm gần hết chiếc giường.

Ánh nắng chiều mùa thu rất dịu, phủ lên người anh một tầng sáng ấm áp, khiến cả con người anh trông vô cùng mềm mại.

Tôi không tránh khỏi nhớ đến Cù Thanh Trình lúc vừa bước xuống bàn mổ.

Miệng anh nói toàn những lời dữ dằn.

Nhưng tôi đã nhìn thấy ánh nước lấp lánh trong mắt anh.

15

Tôi thu hồi ánh mắt, định cử động một chút.

Thế nhưng vừa mới nhấc tay lên, đã nghe thấy giọng Cù Thanh Trình.

“Ngoan nào, đừng cử động.”

Anh chống tay lên vai và cổ rồi ngồi dậy, hơi ngửa đầu ra sau, đường cong nơi cổ rất đẹp.

Trông anh vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn.

“Chân em cũng gãy rồi, đừng động đậy lung tung.”

Anh ngồi xếp bằng trên giường, một tay chống cằm, nheo mắt nhìn tôi.

“Còn nhận ra anh không?”