Vừa vào vị trí ngồi, ta đã bị một bóng dáng màu vàng sáng thu hút.
Không cần đoán cũng biết đó là Tam hoàng t.ử Triệu Dật.
Gió thu thổi rơi những cánh hoa đào vừa vặn rơi vào đầu ngón tay hắn.
Hắn thong thả ve vẩy ngón tay, trong tiếng ngửi nhẹ khẽ nở một nụ cười.
Như nhận ra có người đang nhìn mình, hắn ngẩng đầu nhìn về phía ta.
Ánh mắt trong trẻo như dòng suối mới.
Ta xao xuyến trong lòng.
Hắn khẽ cúi đầu với ta, nụ cười lại đậm thêm vài phần, vành tai không biết từ lúc nào đã ửng hồng lên.
Ta chỉ kịp khẽ cúi người đáp lễ rồi lại cúi đầu trêu đùa mấy bông hoa tươi trên bàn.
Thôi Thanh Viễn không biết từ lúc nào đã ngồi xuống bên tay phải ta.
Hắn đẩy đĩa bánh hoa đào trên bàn mình sang trước mặt ta:
"Thanh Hòa, món bánh hoa đào nàng thích nhất đây."
Thấy ta liếc nhìn hắn, hắn thở dài một tiếng thật dài:
"Trước đây hễ ta tặng bánh hoa đào cho nàng là nàng không còn giận nữa, hôm nay sao lại bắt đầu giở trò mới thế này?”
"Có thể thôi làm nũng được không? Ta đã hứa với nàng qua hết mùa thu này nhất định sẽ tới cầu hôn rồi, nàng rốt cuộc còn muốn giận dỗi cái gì nữa đây?”
"Sao nàng không chịu suy nghĩ cho kỹ chứ? Chẳng qua chỉ là cúi đầu trước ta một lần thôi mà?”
"Nàng nếu chịu sớm cúi đầu, hoặc là có được một nửa sự ngoan ngoãn hiểu chuyện của Uyển Nghi biểu muội thì mẫu thân đã sớm đồng ý cho ta tới nhà cầu hôn rồi.”
"Dẫn tới cục diện ngày hôm nay hoàn toàn là do nàng tự chuốc lấy."
Ta vừa dồn lực định đáp trả thì bên tai đã truyền tới giọng nam trầm bổng thanh thoát:
"Mọi người đang nói chuyện gì thế?"
Như nhận ra sự tranh cãi ở bên này.
Tam hoàng t.ử Triệu Dật bước về phía chúng ta.
Nhìn thấy Triệu Dật, Thôi Thanh Viễn như thể vơ được cọc cứu sinh:
"Điện hạ, ngài tới phân xử giúp chúng thần xem, cái gọi là lấy vợ lấy người nết na, có phải chỉ có người phụ nữ ngoan ngoãn dịu dàng mới xứng làm vợ người ta không?"
Chiếc quạt xếp trong tay Triệu Dật xòe ra rồi lại gập vào:
"Thôi huynh nói vậy là sai rồi, thời buổi này phụ nữ vốn đã gian nan, nếu không thể vì người mình yêu thương che chắn một vùng trời bình yên thì cớ sao lại làm hỏng tương lai của người ta?"
Thấy Triệu Dật không đồng tình, Thôi Thanh Viễn lại lôi biểu muội Tống Uyển Nghi tới trước mặt mọi người:
"Điện hạ, đây là biểu muội Tống Uyển Nghi ở nhà ông ngoại thần, dịu dàng ngoan ngoãn, hiểu lễ biết điều;”
"Nhìn lại Thẩm Thanh Hòa đối diện mà xem, ngông cuồng bạo ngược, bụng chẳng có chữ nghĩa gì.”
"Nếu để ngài chọn vợ, ngài chọn ai?"
Triệu Dật không đáp mà hỏi ngược lại:
"Thôi huynh, huynh chọn ai?"
Thôi Thanh Viễn rốt cuộc cũng lấy lại được phong thái, phẩy phẩy tay áo bảo:
"Thần dĩ nhiên là ưu tiên chọn người phụ nữ ngoan ngoãn như biểu muội rồi."
Nói xong, ánh mắt hắn lướt qua ta.
Trước khi ra cửa mẫu thân đã dặn đi dặn lại ta phải giữ kẽ giữ lễ, tuyệt đối không được để lộ cảm xúc ra mặt.
Lúc này ta vẫn không nén nổi mà đảo mắt một cái rõ to.
Thôi Thanh Viễn sau khi nhìn thấy cái đảo mắt của Thẩm Thanh Hòa thì trong lòng vừa tức vừa giận.
Tức là vì Thẩm Thanh Hòa chưa từng suy nghĩ cho hắn.
Cô ta biết rõ mẫu thân Thôi Thanh Viễn muốn một người con dâu dịu dàng nết na, thế nhưng chưa bao giờ chịu cúi đầu.
Lần nào cãi nhau cũng trợn mắt chống nạnh, chẳng chịu khuất phục ai.
Giận là vì cho dù hắn có nói trước mặt mọi người là sẽ cưới biểu muội thì Thẩm Thanh Hòa cũng chẳng có tí cảm giác nguy cơ nào.
Như thể đinh ninh rằng hắn nhất định phải cưới cô ta bằng được vậy.
Cô ta kiêu ngạo như thế, gả vào phủ nhà họ Thôi thì mẫu thân dĩ nhiên là không thích rồi.
Tới lúc hắn đảm nhận chức vụ cao, ngày ngày lên triều thì làm sao che chở cho cô ta được chứ?
Nghĩ tới đây, nụ cười nơi khóe miệng hắn lại thêm vài phần đắng ngắt.
Nghe Thôi Thanh Viễn bảo chọn biểu muội, Triệu Dật lập tức nhếch môi cười:
"Trai tài gái sắc, duyên do trời định!”
"Đã như vậy thì Thôi huynh, đợi tiệc thưởng thu kết thúc, ta sẽ đích thân xin phụ hoàng mẫu hậu ban hôn cho huynh và Tống tiểu thư."
Thôi Thanh Viễn vội vàng cúi người thoái thác:
"Tạ ơn tốt lành của điện hạ, mẫu thân thần đã sớm định hôn ước cho thần rồi."
Sau đó hắn xoay chuyển câu chuyện:
"Nghe nói nương nương đang tuyển chọn hoàng t.ử phi cho điện hạ, không biết điện hạ đã có người trong lòng chưa?"
Ánh mắt Triệu Dật lướt sang bên cạnh một cái, rồi mỉm cười bảo:
"Đã có người trong lòng rồi, chỉ là đang chờ lời đáp của nàng ấy."
Thôi Thanh Viễn lập tức tỏ vẻ nịnh bợ:
"Người trong lòng điện hạ chắc chắn là vị tiểu thư quý tộc hàng đầu kinh thành dịu dàng nết na rồi, tưởng chừng cũng có thể làm tấm gương cho kẻ kiêu ngạo bạo ngược kia học tập."
Ánh mắt hắn lại lướt qua ta.
Ta lại tặng hắn một cái đảo mắt nữa.
Giọng nói của Triệu Dật lại dịu dàng thêm mấy phần:
"Thôi huynh đùa rồi, ở chỗ ta thì nàng ấy chẳng cần phải dịu dàng ngoan ngoãn làm gì, chỉ nguyện ta có thể trở thành vùng trời bình yên của nàng ấy, để nàng ấy tự do tự tại, phóng khoáng sống trọn đời này."
Những lời Triệu Dật nói khẽ chui vào trong lòng ta.
Hình như hắn không giống với những nam nhân khác.