Ba tiếng tù và vang lên.
Báo hiệu tiệc thưởng thu chính thức bắt đầu.
Đám đông đang náo nhiệt trong phút chốc yên lặng ngồi vào vị trí.
Nhạc công tiến ra biểu diễn, ta vẫn đang suy ngẫm về câu trả lời của Triệu Dật.
Giữa ta và vị tiểu thư dịu dàng nết na kia, hắn sẽ chọn ai chứ?
Thế nhưng nếu hắn không thích ta, chỉ là không cãi lại được sự vun vén của Hoàng hậu nương nương thì sao.
Muốn có được sự yêu thích của phu quân và mẹ chồng thì bắt buộc phải dịu dàng ngoan ngoãn sao?
Câu hỏi chưa từng suy nghĩ trước đây khiến lòng ta rối như vò.
……
Lúc này, trong lòng Thôi Thanh Viễn cũng dấy lên từng trận sóng gợn.
Có phải hắn đối với Thẩm Thanh Hòa đòi hỏi quá cao rồi không?
Hắn đâu phải mới quen biết cô ta ngày đầu tiên.
Thẩm Thanh Hòa từ nhỏ đã trời không sợ đất không sợ.
Ỷ vào sự cưng chiều của cha mẹ nên thiếu đi rất nhiều lễ nghi quy củ.
Lúc rảnh rỗi còn trèo cây bắt trứng chim, chui bụi cỏ bắt dế.
Chẳng có tí dáng dấp nào của tiểu thư danh gia cả.
Thế nhưng một Thẩm Thanh Hòa như thế lại tươi tắn rực rỡ, hoàn toàn khác biệt với những vị tiểu thư trong khuê phòng nói một câu như muốn đứt hơi kia.
Hắn thích sự khác biệt ấy của cô ta.
Còn nhớ lần đầu tiên hắn nhắc tới chuyện lớn lên sẽ cưới Thẩm Thanh Hòa, mẫu thân hắn tức đến mức làm vỡ cả chén trà:
"Con mà muốn cưới cái con mắm hỗn láo ngông cuồng đó thì trừ khi ta c.h.ế.t đi."
Sau này nhắc lại nhiều lần hơn, mẫu thân hắn cũng chịu nhượng bộ:
"Chỉ cần con quản nổi nó, bảo nó trước mặt mọi người cúi đầu nhận lỗi với con một lần thì ta lập tức sang nhà cầu hôn ngay."
Thế nhưng cho dù điều kiện đã hạ thấp đến mức chỉ cần cúi đầu một lần, Thẩm Thanh Hòa cũng không làm được.
Sau này thấy Ngụy phu nhân muốn thăm dò chuyện cưới xin của Thẩm Thanh Hòa.
Hắn mới bất chấp uy nghiêm của cha mẹ, tuyên bố trước mặt bao người rằng không phải Thẩm Thanh Hòa thì không cưới.
Thế nhưng cũng vì có lời thề thốt ấy mà Thẩm Thanh Hòa lại càng ngày càng ỷ được cưng chiều mà sinh hư.
Đừng nói là cúi đầu, bây giờ để ép cưới còn mang cả chuyện hủy hôn ra đe dọa.
Nghĩ tới đây, Thôi Thanh Viễn cảm thấy rất tủi thân.
Tại sao người khác lấy vợ lại dễ dàng như thế.
Mà tới chỗ hắn lại khó khăn đến vậy chứ?
Hôm nay Thẩm Thanh Hòa ăn mặc trang điểm vô cùng lộng lẫy.
Vô số ánh mắt rơi trên người cô ta.
Hắn đột nhiên dấy lên cảm giác nguy cơ.
Nếu còn không tới cầu hôn, biết đâu lại có kẻ cửa thấp không coi trọng danh tiếng phụ nữ ra tay trước thì sao.
Lỡ như Thẩm Thanh Hòa thèm gả đi thật, đầu óc lú lẫn mà gả bừa thì sao?
Nghĩ tới đây, hắn bắt đầu lo âu.
Đợi tiệc kết thúc, hắn sẽ về nhà quỳ ở từ đường ba ngày ba đêm, xin mẫu thân mau ch.óng xúc tiến mối nhân duyên này.
……
Tiệc thưởng thu chính thức bắt đầu.
Hoàng hậu nương nương đưa ra thử thách hoa tháp.
Đó là dùng số cành trúc ít nhất, xếp thành tháp hoa cao nhất theo phương pháp mộng mạo.
Hai người đứng đầu có thể xin nương nương một nguyện vọng.
Nhìn đống cành trúc nhỏ trên bàn.
Ta gặp phải chuyện khó rồi.
Phương pháp mộng mạo ta chỉ hiểu sơ qua.
Mục đích của cuộc thi này lập ra chắc là để loại ta ra rồi.
Bên tai truyền tới vài câu thì thầm.
Lại là cái gã công t.ử họ Tiền đáng ghét kia:
"Thôi huynh, huynh từ trước tới giờ giỏi nhất là phương pháp mộng mạo, lần này chắc chắn giật giải nhất rồi. Hay là nhân cơ hội này xin nương nương ban hôn cho huynh và Tống biểu muội đi."
Thôi Thanh Viễn liếc nhìn ta một cái, không đáp lời.
Ta đảo mắt một cái rồi tiếp tục chiến đấu với đống cành trúc.
Đang định bỏ cuộc thì một chiếc tháp hoa mười tầng vững chãi đáp xuống bàn ta.
Ngước mắt lên nhìn, là Triệu Dật.
Trong lòng trào dâng sự kinh ngạc, ta vội hỏi: "Điện hạ đây là có ý gì?"
Gò má hắn ửng hồng mỏng manh: "Tầng tiếp theo ta không biết ghép thế nào nữa, Thẩm tiểu thư có thể xem giúp ta không?"
Ta cũng có thể giúp đỡ sao?
Trong miệng Thôi Thanh Viễn, ta lúc nào cũng là kẻ vô dụng.
Triệu Dật tới tìm ta giúp đỡ lại khiến ta dấy lên vài phần vui vẻ.
Ta vừa định giơ tay ra.
Thôi Thanh Viễn liền lạnh nhạt bảo:
"Điện hạ, xin đừng để kẻ bụng không có chữ nghĩa làm hỏng mất tâm huyết của ngài."
Triệu Dật có chút tức giận:
"Thôi huynh, thắng thua dĩ nhiên là quan trọng, nhưng việc suốt ngày tranh hơn thua trước mặt người mình yêu thương thì chỉ làm người yêu thương ngày càng xa cách thôi."
Thôi Thanh Viễn không hề suy nghĩ mà đáp trả ngay:
"Thế nhưng mẫu thân từng nói với thần: Chồng cao vợ thấp mới hòa thuận, gia đình hòa thuận thì quan lộ mới thông suốt.”
"Nếu thần cưới một người vợ cái gì cũng hơn thần một đầu thì sau này quan lộ làm sao thông suốt được?"
Câu nói này hắn không phải nói cho ta nghe.
Triệu Dật vẫn lắc đầu:
"Thôi huynh lúc nào cũng treo hai chữ mẫu thân nói trên miệng.”
"Nhưng huynh đừng quên, sau khi thành thân người thực sự sống cùng huynh là một con người bằng xương bằng thịt.”
"Nàng ấy là vợ huynh, chứ không phải mẫu thân huynh."
Thôi Thanh Viễn như thức tỉnh.
Hắn lúc nào cũng theo bản năng yêu cầu Thẩm Thanh Hòa phải dịu dàng ngoan ngoãn.
Thế nhưng hắn quên mất rằng, hắn chính là thích sự tự do phóng khoáng trên người cô ta nên mới muốn sống cùng cô ta cả đời.
Hắn không tranh luận thêm nữa, chỉ là tháp hoa trong tay lại cao thêm vài tầng.
Nếu giật được giải nhất, hắn có thể trực tiếp xin nương nương ban hôn.
Đến lúc đó không cần mẫu thân đồng ý cũng có thể tới nhà cầu hôn.
Vì Thẩm Thanh Hòa, hắn sẵn sàng làm trái lời mẫu thân.