Triệu Dật thực sự đã tiếp thu ý kiến của ta.
Ta bảo cành trúc này có lẽ có thể đặt ở đây.
Hắn thử đi thử lại.
Thành công rồi.
"Thẩm tiểu thư quả nhiên thông minh!"
Lời khen của hắn làm giọng ta không hiểu sao lại có chút nghẹn ngào:
"Điện hạ, ngài không thấy ta đố kỵ ngông cuồng, không xứng làm chủ mẫu sao?"
Triệu Dật thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên kiên định:
"Thích một người là thích toàn bộ con người nàng ấy, mỗi một mặt của nàng đều rất thú vị.”
"Hơn nữa ta thấy câu thành gia lập nghiệp này rất thú vị, sau này cho dù ai cưới được nàng thì cũng là vì có nàng mới thành một gia đình, nếu nàng không xứng làm chủ mẫu thì gia đình đó liệu có cần tồn tại nữa không?"
Ta bừng tỉnh ngộ ra.
Những sự rạng rỡ tươi tắn từng bị Thôi Thanh Viễn hết lần này tới lần khác đè nén đ.á.n.h dập cho biến mất như thể lại từng chút từng chút trở về trên người ta.
……
Sau cùng, Thôi Thanh Viễn giật giải nhất.
Còn vị trí thứ hai thuộc về ta và Triệu Dật.
Ta cứ tưởng Thôi Thanh Viễn sẽ nhạo báng giải nhì của ta là thắng không oanh liệt.
Thế nhưng không ngờ hắn đi thẳng tới quỳ bái trước mặt nương nương:
"Xin nương nương ban hôn cho thần, thần muốn cầu cưới..."
Còn chưa nói xong, Hoàng hậu nương nương đã ngắt lời hắn:
"Chàng trai nhà họ Thôi từ từ đã, vị cô nương đó đã từng nói là bằng lòng chưa?"
Thôi Thanh Viễn ngẩn người một lúc rồi kiên quyết bảo:
"Nàng ấy dĩ nhiên là bằng lòng rồi."
Ta đoán hắn nhân cơ hội này xin ban hôn cho hắn và Tống Uyển Nghi.
Không ngờ Tống Uyển Nghi đứng bên cạnh ta, nhẹ nhàng véo véo lòng bàn tay ta:
"Tỷ tỷ, biểu huynh không xứng với tỷ đâu."
Trong sự ngạc nhiên của ta, nương nương đã lệnh cho ba người chúng ta viết tâm nguyện vào giấy.
Đêm hôm đó, ta nhận được hai thư ban hôn.
Một bản là của Thôi Thanh Viễn.
Một bản là của Tam hoàng t.ử Triệu Dật.
Hóa ra tâm nguyện của Thôi Thanh Viễn và Triệu Dật đều là muốn cầu cưới ta.
Ta chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đại sự hôn nhân lại có thể do ta tự mình quyết định.
Thôi Thanh Viễn vào tiệc trưởng thành của ta bảo đời này không cưới ai khác ngoài ta, chưa từng nghĩ xem ta có bằng lòng hay không.
Thôi Thanh Viễn trước mặt bao người lăng mạ ta không xứng làm chủ mẫu, chưa từng nghĩ tới cảm nhận của ta.
Thôi Thanh Viễn tìm cách xin ban hôn, chưa từng nghĩ xem vị cô nương đó có bằng lòng hay không.
Ta luôn cho rằng, Thôi Thanh Viễn bằng lòng cưới ta thì ta gả.
Hắn không bằng lòng cưới ta thì ta giục.
Thế nhưng không ngờ lại có một ngày Hoàng hậu nương nương đặt hai thư ban hôn trước mặt ta.
Lại còn cho ta lựa chọn thứ ba.
Ta đột nhiên hiểu ra:
Ta không phải là món hàng hóa thích chọn thế nào thì chọn, ta là một con người.
Là một con người có thể lựa chọn theo ý nguyện của chính mình.
Một đêm không ngủ.
Ta lựa chọn lựa chọn thứ ba.
…….
Thôi Thanh Viễn đúng là đã nhận được thánh chỉ ban hôn.
Thế nhưng chỉ dụ là do mẫu thân Thôi Thanh Viễn xin từ chỗ Hoàng thượng về.
Thôi Thanh Viễn lại không hề hay biết.
Hắn cứ tưởng Hoàng hậu nương nương đã ban hôn cho hắn và Thẩm Thanh Hòa.
Mẫu thân hắn bảo trước khi cưới tân lang tân nương không được gặp mặt.
Thôi Thanh Viễn nghe theo.
Đợi sau khi cưới, hắn sẽ từ từ kể cho Thẩm Thanh Hòa nghe những suy nghĩ, sự trưởng thành cùng tình yêu đong đầy mà hắn dành cho cô ta.
Cách một ngày hắn lại ra ngoại thành thăm đôi chim nhạn mà chính tay hắn đi săn về.
Hai con chim nhạn quấn quýt bên nhau.
Như vợ chồng mới cưới hòa thuận êm ấm.
Hắn đếm từng ngày cầu hôn mà mẫu thân ấn định.
Thế nhưng một ngày trước đó, mẫu thân hắn lại bảo nếu ngày mai hắn ra khỏi cửa thì quan lộ e là không thuận lợi.
Chuyện sính lễ cứ để mẫu thân hắn toàn quyền an bài.
Thôi Thanh Viễn cũng đồng ý.
Dù sao cũng chỉ là đi làm thủ tục thôi mà.
Chỉ cần cưới được Thẩm Thanh Hòa về nhà là được.
Ngày tháng trôi qua từng ngày từng ngày.
Hắn bận rộn mua sắm quần áo, trang sức cho Thẩm Thanh Hòa, tưởng tượng ra cảnh đêm đại hôn cô ta nhìn thấy món quà bất ngờ mà hắn chuẩn bị sẽ cảm động ra sao.
Cuối cùng cũng tới ngày đại hôn.
Khi hắn cưỡi trên con ngựa cao to chuẩn bị tới phủ nhà họ Thẩm.
Phu xe lại dắt ngựa đi theo một con đường khác.
Con đường này là tới nhà họ Tống.
Hắn trong phút chốc hoảng loạn.
Tân nương ngày hôm nay căn bản không phải là Thẩm Thanh Hòa.
Hắn muốn quay đầu lại hỏi mẫu thân xem rốt cuộc là có chuyện gì.
Hắn muốn tới nhà họ Thẩm đón vị thanh mai của mình về nhà.
Thế nhưng hắn bị hai người anh họ ghì c.h.ặ.t trên lưng ngựa:
"Thanh Viễn, thánh chỉ ban hôn này là do nhà họ Thôi chúng ta đích thân xin Hoàng thượng về, bây giờ đệ quay đầu lại là muốn cả nhà họ Thôi bị c.h.é.m cả họ sao?"
Thôi Thanh Viễn trong phút chốc xì hơi, như một con rối hoàn thành xong quy trình đại hôn.
Sau khi tiễn khách khứa ra về, hắn rảo bước đi vào phòng tân hôn, tức giận hất văng khăn che mặt ra.
Nhìn Tống Uyển Nghi trang nghiêm ngoan ngoãn, nắm đ.ấ.m của hắn siết c.h.ặ.t lại:
"Biểu muội, tại sao lại là muội? Muội từng nói chí hướng của muội là làm nữ quan, căn bản chưa từng nghĩ tới chuyện gả cho ta."