Biến cố xảy ra vào nửa đêm.
Mạnh Hoa Hoa nằm vật trên sàn, miệng sùi bọt mép, tứ chi co giật không ngừng.
Đầu óc tôi "ong" lên một tiếng, hoàn toàn trống rỗng.
Không kịp mang giày, chân trần chạy sang nhà đối diện.
Liều mạng đập cửa.
Gần như ngay lập tức mở ra.
Nước mắt tôi lập tức trào ra, chân mềm nhũn, gần như đứng không vững.
Từ Dã đưa tay đỡ lấy tôi, giọng trầm ổn.
"Đừng hoảng."
"Xảy ra chuyện gì?"
...
May mà đưa đến bệnh viện kịp thời. Sau mấy ngày nằm viện theo dõi, bác sĩ đồng ý cho Mạnh Hoa Hoa xuất viện về nhà.
Lần này tôi thật lòng biết ơn sự giúp đỡ của Từ Dã. Đặc biệt định mời anh một bữa cơm t.ử tế.
Ừm.
Không có rau cải cúc.
18.
Hôm xuống lầu mua xì dầu, đột nhiên có người gọi tôi.
Một người phụ nữ dắt theo một cậu bé, cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt không dám tin.
Ngay sau đó kéo đứa trẻ chạy tới.
"Phịch" một tiếng, quỳ xuống trước mặt tôi. Đợi cô ấy ngẩng đầu thì tôi mới nhận ra đó là Từ Oánh, em họ của Từ Dã.
Tôi vô cùng sửng sốt.
Trong chốc lát không thể nào ghép người phụ nữ trước mắt với vẻ mặt đầy tang thương, rụt rè này… Với cô gái kiêu ngạo, mắt cao hơn đầu năm xưa.
Rõ ràng cô ấy còn nhỏ hơn tôi một tuổi, thế nhưng sắc mặt còn tiều tụy hơn cả một bệnh nhân như tôi.
Có thể thấy những năm qua cô ấy sống chẳng hề dễ dàng.
Cô ấy siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, khóc nức nở, không ngừng cầu xin tôi đi nói giúp với Từ Dã, xin anh tha cho em trai cô ấy.
Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
Ký ức của tôi lập tức quay về mùa hè năm mười tám tuổi.
Mùa hè ấy, tiếng ve kêu râm ran. Không lâu sau kỳ thi đại học, mẹ của Từ Dã qua đời trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe vô cùng t.h.ả.m khốc. Đó không phải tai nạn, mà là cái bẫy do người chú hai và chú ba của anh vì tranh giành gia sản mà liên thủ bày ra.
Khoảng thời gian ấy, cha Từ Dã bệnh nặng nằm liệt giường. Nội bộ nhà họ Từ rối ren, ai nấy đều dòm ngó vị trí người cầm quyền.
Người đáng lẽ phải ngồi trên chiếc xe ấy.
Là Từ Dã.
Nhưng vì trùng hợp ngoài ý muốn, mẹ anh lại lên xe. Thay anh… C.h.ế.t dưới lòng tham của hai người chú.
Trong tang lễ, Từ Dã hoàn toàn mất khống chế. Anh cầm d.a.o đối đầu với họ, lớn tiếng tuyên bố. Cho dù phải ngồi tù, anh cũng bắt hung thủ phải đền mạng.
18.
Chú hai nhà họ Từ bị c.h.é.m bị thương ngay tại chỗ, chú ba ôm đầu bỏ chạy, hiện trường lập tức hỗn loạn.
Để bảo vệ Từ Dã, bác Từ đau đớn tát anh một cái thật mạnh, quát anh cút khỏi nhà.
Từ Dã đứng sững tại chỗ, nghiến c.h.ặ.t răng, nhất quyết không chịu lùi một bước.
Bác Từ vốn bệnh nặng chưa khỏi hẳn.
Nỗi đau mất vợ chồng chất với sự bồng bột bất chấp hậu quả của con trai khiến ông vừa đau đớn vừa phẫn nộ, ngay tại chỗ phát bệnh tim.
Mùa hè oi bức đến nghẹt thở ấy… Từ Dã vừa tiễn mẹ đi, quay đầu lại mất luôn cả cha.
Hai người chú của anh khắp nơi tung tin đồn, đổi trắng thay đen, một mực khẳng định chính Từ Dã bất hiếu, làm cha mình tức c.h.ế.t.
Đến tận bây giờ, mỗi lần nhớ lại những ánh mắt lạnh lùng đứng ngoài cuộc, những kẻ nhân lúc người gặp họa mà giẫm thêm một chân, cùng vô số lời cay nghiệt năm ấy…
Lồng n.g.ự.c tôi vẫn đau nhói như bị nghẹn lại.
Ngày Từ Dã rời khỏi Hải Thành, mưa như trút nước.
Anh cô độc một mình, mang đầy tiếng xấu. Bên cạnh… Chỉ còn lại tôi.
Sau này, trải qua vô vàn gian khổ, anh mới có thể đứng vững ở Tây Thành.
Việc đầu tiên anh làm… Chính là thanh toán toàn bộ món nợ cũ năm xưa.
Lòng hận của anh ngút trời, thủ đoạn quyết liệt như sấm sét. Không để lại chút tình nghĩa nào biến một đại gia tộc như nhà họ Từ nhanh ch.óng tan đàn xẻ nghé.
Hai người chú của Từ Dã còn chưa kịp để cảnh sát điều tra đã lần lượt bị đối thủ làm ăn thuê người sát hại.
Ít nhất… Bề ngoài là như vậy.
Tôi từng cho rằng người c.h.ế.t thì nợ cũng hết, kẻ đầu sỏ đã đền tội, ân oán đến đây là kết thúc.
Cho đến hôm nay… Khi gặp Từ Oánh.
Phải mất rất nhiều công sức, tôi mới từ những lời nói lộn xộn, đứt quãng, kích động của cô ấy hiểu được toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.
Thì ra… Lòng hận của Từ Dã không hề tan biến theo cái c.h.ế.t của hai người chú. Mà toàn bộ đều trút lên thế hệ sau của nhà họ Từ.
Với quyền thế hiện tại của anh, chỉ cần dùng chút thủ đoạn là đủ để cắt đứt hoàn toàn việc học, công việc, tiền đồ và cả tình cảm của Từ Oánh.
Từ Oánh cũng từng vùng vẫy. Cô không cam lòng chấp nhận số phận, từng bỏ xứ đi thật xa để tránh khỏi ảnh hưởng của Từ Dã. Nhưng cuối cùng vẫn bị ép phải quay về Hải Thành, sống bằng nghề bán hàng rong, một mình nuôi em trai.
Mấy hôm trước cậu bé liên tiếp gặp tai nạn.
Lúc thì bị vật từ trên cao rơi xuống suýt trúng, lúc thì suýt bị xe tông.
Từ Oánh ngày nào cũng sống trong nơm nớp lo sợ. Tin chắc rằng Từ Dã muốn nhổ cỏ tận gốc.
Ánh mắt cô ấy gần như phát điên, bàn tay siết c.h.ặ.t cậu bé bên cạnh, móng tay sắc nhọn cắm sâu vào cánh tay em. Vậy mà chính cô ấy cũng không hề nhận ra.
Cậu bé không kêu lấy một tiếng, mặc cho chị mình nắm c.h.ặ.t.
Rõ ràng… Em đã quá quen với sự ngột ngạt như thế.
Tôi nhìn về phía đứa trẻ đang quỳ dưới đất.
Thằng bé tên là Từ Thận, đã chẳng còn nhớ tôi nữa.
Nhưng khi còn nằm trong tã lót, tôi từng bế em.
Năm ấy chú hai nhà họ Từ mong ngóng đứa con trai độc nhất này rất lâu, tiệc đầy tháng tổ chức vô cùng long trọng.
Tôi cùng Từ Dã chọn một chiếc khóa vàng nhỏ, cố ý khắc bốn chữ: Bình an, hỷ lạc.
Khi ấy người anh họ của em vẫn là một thiếu niên hăng hái đầy nhiệt huyết. Thật lòng hy vọng cậu em họ bé nhỏ này… Có thể bình an vui vẻ suốt một đời.
Cậu bé trước mắt mặc bộ quần áo đã giặt bạc màu.
Đôi mắt đen trắng trong veo, ngơ ngác nhìn tôi rồi nhìn người chị đã một tay nuôi mình lớn bỗng túm lấy vạt áo tôi, khóc òa lên. Em chẳng biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết mình sợ, thế là cũng khóc theo.
Trong lòng tôi như bị nhét một tảng đá lạnh buốt.
Nặng nề.
Lạnh lẽo.
Tôi gọi điện cho Chu Độ, nhờ anh âm thầm đưa hai chị em Từ Oánh rời đi.
Từ Oánh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, không ngừng lắp bắp cảm ơn.
Tôi bỗng nhớ đến những năm tháng Từ Dã bị cả thế giới ruồng bỏ.
Đêm nào anh cũng nằm bên cạnh tôi, trằn trọc suốt đêm không ngủ.
Tôi khẽ nói:
"Không cần cảm ơn tôi."
"Tôi không phải giúp cô."