Trong lòng không ngừng hồi tưởng.
Ta và Ung Vương vốn chẳng hề quen biết.
Lần gặp ở thiên điện của Thái hậu hôm ấy.
Rõ ràng là lần đầu tiên.
Vậy cớ sao...
Ngài lại đứng ra bảo vệ ta?
Đúng lúc ta định sai Thu Hà đi mời Ung Vương.
Ngài đã sải bước tiến vào nội thất.
“Để ta giải thích với nàng.”
“Vì sao điện hạ lại che chở cho thần nữ?”
Hai người đồng thời lên tiếng.
Ánh mắt vừa chạm nhau.
Ung Vương liền nghiêng mặt sang một bên.
Ngài dìu ta đến ngồi trước án thư.
Thuận tay bóc cho ta một quả quýt.
Đến lúc ấy mới chậm rãi mở lời.
“Hôm nay chỉ là kế tạm thời.”
“Ta chưa từng hỏi qua ý nàng.”
“Chỉ mong nàng đừng trách.”
Ta khẽ cúi mắt.
“Điện hạ.”
“Thần nữ vẫn chưa xuất giá.”
“Hôm nay người lại nói trước mặt bao người rằng Thái hậu đã ban chỉ tứ hôn cho chúng ta.”
“Làm như vậy... sẽ hủy hoại thanh danh của thần nữ.”
Ung Vương thoáng luống cuống.
“Ta...”
“Chỉ là không thể chịu nổi khi nhìn nàng bị người khác ức h.i.ế.p.”
“Nên mới muốn đứng ra thay nàng.”
Nỗi nghi hoặc vẫn luôn đè nặng trong lòng ta.
Tựa như có một bàn tay vô hình.
Từng chút từng chút vén màn sương mù.
Ta khẽ lên tiếng:
“Điện hạ...”
“Chúng ta từng gặp nhau trước đây sao?”
Ánh mắt Ung Vương thoáng tối đi.
“Không chỉ từng gặp.”
“Năm ấy, lúc gặp nạn thổ phỉ.”
“Người cứu nàng... là ta.”
12
Ánh nến lay động.
Lần này.
Ta không còn bỏ lỡ bàn tay đang siết c.h.ặ.t trong tay áo của ngài.
Năm ấy.
Xe ngựa của ta và di mẫu bị toán thổ phỉ bất ngờ đ.á.n.h tan.
Tên đầu lĩnh cướp cưỡi xe ngựa phóng đi như bay.
Đến bên vách núi.
Ta biết rõ.
Nếu tiếp tục đi theo hắn.
Đợi chờ ta chỉ có vực sâu vạn kiếp.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
Nhảy thẳng khỏi xe ngựa.
Đến khi tỉnh lại.
Người đầu tiên ta nhìn thấy.
Là Cố Khinh Chu.
Chàng dịu giọng hỏi:
“Biểu muội, muội không sao chứ?”
Chỉ một câu nói ấy.
Đã hơn ngàn lời vạn chữ.
Ta đem lòng để tâm.
Cũng trao luôn cả tấm chân tình.
Để rồi...
Cuối cùng chỉ nhận lấy một trái tim tan nát.
Ta nhìn Ung Vương.
Nở một nụ cười rạng rỡ.
“Điện hạ.”
“Xa cách nhiều năm.”
“Thần nữ đa tạ ân cứu mạng năm ấy của người.”
Trong mắt Ung Vương dần phủ một tầng hơi nước.
Ngài đưa tay đỡ ta đứng dậy.
“Là lỗi của ta.”
“Khi ấy ta chỉ mải truy đuổi tên đầu lĩnh đang bỏ trốn.”
“Lại quên mất phải chờ nàng tỉnh lại.”
“Đành giao nàng cho Cố Khinh Chu.”
“Không ngờ... hiểu lầm ấy lại kéo dài đến tận hôm nay.”
Phải rồi.
Ta chợt nhớ ra.
Kiếp trước.
Sau khi ta gả cho Cố Khinh Chu chưa đầy một tháng.
Ung Vương đã xin chỉ rời kinh, trấn thủ biên cương.
Ngày Cố Khinh Chu qua đời.
Ta cũng đồng thời nhận được tin...
Ung Vương đã chiến t.ử nơi sa trường.
“Giang cô nương.”
“Nếu bổn vương xin mẫu hậu ban chỉ tứ hôn.”
“Nàng... có bằng lòng không?”
Giọng nói trong trẻo ấy kéo tâm trí ta trở về thực tại.
Ta khựng người.
Trong lòng bỗng như có đàn kiến bò qua.
Tê dại, ngưa ngứa đến lạ.
Ngài khoác chiếc đại áo màu huyền.
Tóc đen b.úi gọn trong kim quan.
Ánh nến hắt lên gương mặt như ngọc.
Đôi mắt nhìn ta.
Lấp lánh tựa muôn vàn đom đóm trong đêm.
Phải rất lâu sau.
Ta mới nghe thấy chính mình khẽ đáp:
“Vâng.”
“Thần nữ nguyện ý.”
13
Ta ở trong cung tĩnh dưỡng hơn một tháng.
Trước ngày xuất cung.
Vốn định đến bái biệt Thái hậu.
Không ngờ vừa tới trước cổng cung, đã chạm mặt Thẩm Lưu Âm.
Trên mặt nàng phủ một lớp khăn lụa mỏng.
Hẳn là vết thương trên gương mặt vẫn chưa lành hẳn.
Thẩm Lưu Âm bước lên, chặn ngang đường ta.
“Đúng là thủ đoạn cao minh.”
“Khinh Chu vì ngươi mà bị thương, sốt cao đến mê man, vậy mà vẫn không chịu gặp ta.”
“Rốt cuộc ngươi đã nói gì với chàng?”
Ta không muốn dây dưa với nàng.
Đang định vòng qua.
Nàng lại nắm c.h.ặ.t cổ tay ta.
“Giang Hướng Noãn?”
“Ta và Khinh Chu là thanh mai trúc mã.”
“Rõ ràng chúng ta sắp được ở bên nhau.”
“Chính ngươi...”
“Chính ngươi xen vào giữa chúng ta.”
Ta hất tay nàng ra.
“Thẩm cô nương.”
“Ngươi xuất thân danh môn, lại là trưởng nữ đích xuất của phủ Thượng thư.”
“Lẽ nào không biết Thẩm đại nhân đặt kỳ vọng nơi ngươi còn nhiều hơn một cuộc hôn nhân?”
“Cho dù không có ta.”
“Ngươi và Cố Khinh Chu cũng không thể thành thân.”
“Huống hồ ta đã cầu xin Thái hậu...”
Ta còn chưa nói hết.
Thẩm Lưu Âm đã cắt ngang.
Rồi bất ngờ lao thẳng về phía ta.
Biến cố xảy ra quá đột ngột.
Ta bị nàng xô ngã xuống đất.
Hai tay nàng siết c.h.ặ.t lấy cổ ta.
Ta cố sức giữ lấy hai cánh tay nàng.
Ra sức vùng vẫy.
Đúng lúc ấy.
Trong đầu ta chợt vang lên những lời Ung Vương từng nói.
“Nếu chẳng may bị người chế ngự, phải dùng cả tay lẫn chân để thoát thân.”
Ta lập tức co chân.
Dùng hết sức đá mạnh về phía sau đầu nàng.
Thẩm Lưu Âm đau đớn kêu lên một tiếng.
Thu Hà quẳng luôn hành lý trong tay.
Vừa chạy về phía ta vừa lớn tiếng la hét.
Miệng không ngừng mắng:
“Thẩm cô nương, người điên rồi sao?”
“Đây là hoàng cung.”
“Không phải phủ Thượng thư nhà người.”
14
Cuối cùng.
Trò náo loạn ấy khép lại bằng việc Thượng thư phu nhân đích thân đến xin lỗi ta.
Vì chuyện này.
Ta lại ở trong cung thêm mấy ngày nữa.
Đợi đến khi vết hằn trên cổ hoàn toàn biến mất. Thái hậu và Ung Vương mới yên tâm để ta hồi phủ.
Trước lúc chia tay.
Ung Vương nói:
“Trước khi thành thân, nàng và ta không tiện gặp mặt.”
“Thánh chỉ tứ hôn chẳng bao lâu nữa sẽ được ban xuống.”
Ngài vẫn không yên lòng.
Lại dặn thêm:
“Nếu có kẻ dám ức h.i.ế.p nàng.”
“Đừng sợ.”
“Cứ việc nhắc đến bổn vương.”
Ta mỉm cười gật đầu.
Vừa bước vào sân.
Di mẫu đã đến.
Người nắm lấy tay ta.
Vẻ mệt mỏi trong mắt dù muốn che giấu cũng không giấu nổi.