"Bạn học ơi, đồ ăn của cậu đây."
Nắng ngoài trời đang gay gắt, nam sinh mặc đồ shipper trước mặt rất cao.
Cả người quấn kín mít, chỉ lộ ra một đôi mắt đen láy.
Lúc ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt khựng lại giây lát: "Em chính là Mang Mang Chi Sĩ à?"
Mang Mang Chi Sĩ là tên mạng của tôi.
Chắc là trà sữa đối tượng yêu qua mạng đặt cho tôi rồi.
Tôi gật đầu: "Là tôi."
Bàn tay đang giơ ra của đối phương khựng lại giữa không trung.
Tôi có chút khó hiểu: "Xin chào?"
Ánh mắt nam sinh dừng lại trên mặt tôi.
Đợi phản ứng lại, anh ấy mới chậm chạp đưa đồ ăn ngoài qua.
"À, ngại quá."
Tôi liếc nhìn ánh nắng oi bức sau lưng anh ấy.
Không lẽ bị nắng nung cho ngơ người rồi chứ?
"Đợi một lát nhé."
Tôi nghĩ vậy thì quay người đi tới máy bán hàng tự động mua một chai Coca.
Đồ uống lạnh, giải nhiệt.
"Cho anh này."
Anh ấy có vẻ lại ngẩn ra mất hai giây rồi im lặng nhận lấy, găng tay vô tình cọ qua ngón tay tôi: "Cảm ơn nhé."
"Không có gì đâu, anh vất vả rồi."
Anh ấy nheo mắt lại, hàng lông mi rất dài, đuôi mắt cong lên trông như đang cười.
Vào khoảnh khắc tôi quay người định bước đi, bỗng nhiên anh ấy lên tiếng: "Đúng rồi."
Tay kia của anh ấy giơ điện thoại lên, nghiêng đầu một chút: "Có thể xin phương thức liên lạc không?"
"Tiền trà sữa, tôi chuyển trả cho em."
"Không cần đâu."
Tôi nghĩ ngợi, uyển chuyển từ chối: "Hơn nữa tôi có đối tượng rồi, ngại quá nhé."
2
Sau khi nhận được trà sữa, tôi về ký túc xá nhắn tin cho Lăng Vân: [Nhận được rồi, cảm ơn cục cưng.]
Hiếm khi thấy hắn không trả lời ngay lập tức nên tôi lầm bầm vài câu nhưng cũng không để tâm lắm, tiếp tục quay lại bận việc của mình.
Tôi là đại diện tân sinh viên khóa này nên buổi sáng bận rộn xong phần phát biểu trong lễ khai giảng, buổi chiều đã bị mấy người chụp ảnh đăng lên tường tỏ tình.
Nổi tiếng một cách bất ngờ: [Nhan sắc đàn em năm nhất cao thế này cơ á? Rửa mặt xong là đủ điều kiện debut luôn rồi chứ.]
[Bức tường không gian có thực sự tồn tại không thế? Đẹp đến mức nào rồi đây.]
[Tầm sư học đạo kiểu gì vậy trời!]
Sau khi rửa mặt xong, người vừa chạm vào ghế thì cô bạn cùng phòng đã kích động gọi tôi ra xem tường tỏ tình.
"Có quá đáng thế không vậy?"
Tôi vừa cười lau tóc, vừa mở điện thoại lên.
Đến cùng với tin nhắn tường tỏ tình, là tin nhắn chia tay của Lăng Vân: [Chia tay đi, tôi là người trọng ngoại hình.]
Tôi: [?]
3
Chiếc khăn lông lập tức tuột khỏi tay.
Tôi theo bản năng nhìn vào những bình luận ca ngợi ngập trời trên tường tỏ tình rồi lại chuyển về, nhìn chằm chằm tin nhắn này mà cảm giác bản thân sắp chia làm hai nửa đến nơi.
Bên kia nhanh ch.óng gửi tới một đoạn tin nhắn thoại hoàn toàn khác biệt với giọng điệu dịu dàng thường ngày.
Giọng cười khẽ, mang theo chút chê bai: [Hôm nay tôi cố tình đi hỏi anh shipper xem cô trông thế nào.]
[Khác hoàn toàn với tưởng tượng của tôi, xấu tệ.]
[Hèn gì cứ không chịu gọi video với tôi.]
Tôi và hắn chưa từng gửi ảnh của đối phương cho nhau.
Không chịu gọi video là có lý do cả.
Tôi cạn lời.
Một là tôi không thích tùy tiện tung ảnh lên mạng vì sợ bị người ta lấy đi làm chuyện thị phi.
Hai là đây là ngày thứ ba chúng tôi xác định quan hệ.
Tiến triển quá nhanh.
Lý do ở bên nhau là vì trước đó tôi lướt thấy một bài đăng về chuyện yêu qua mạng rồi gặp mặt ngoài đời.
Chủ bài viết hành văn cực bén, miêu tả đối phương là một người đàn ông cực phẩm, vừa dịu dàng chu đáo vừa không màng báo đáp lại còn có thân hình cực cháy.
Thế là tôi bị cuốn ngay vào bầu không khí ngọt ngào đó.
Tôi hứng lên, bình luận thẳng một câu: [Có chàng trai nào như vậy thì kết bạn với tôi nhé.]
Lăng Vân thả một dấu chấm ở bên dưới.
Lúc biết hắn chỉ là vô tình ấn nhầm thì chúng tôi đã vô tình kết bạn với nhau rồi.
Kết quả là không ngờ lại rất hợp cạ.
Hắn khen giọng tôi nghe hay và dịu dàng.
Tôi thấy trình độ chơi game của hắn siêu đỉnh nên thường nhờ hắn gánh mình.
Cho đến một ngày, hắn đột nhiên hỏi tôi có muốn thử hẹn hò không?
Đêm hôm đó tôi thức khuya đến mức đầu óc quay cuồng thế là tôi bốc đồng, đồng ý luôn.
Hôm sau thì hối hận muốn c.h.ế.t.
Mấy ngày tiếp xúc, tôi thấy làm bạn với hắn còn thoải mái hơn là làm người yêu nhưng lại không tiện nuốt lời.
Thế là tôi nghĩ cứ từ từ bồi đắp tình cảm, đợi đến khi mọi thứ tự nhiên thì sẽ ổn thôi.
Cho nên lúc này, điều khiến tôi khó hiểu hơn cả việc chia tay là: [Tôi xấu lắm sao?]
4
Lăng Vân rất thẳng thắn: [Tôi xem ảnh rồi, chậc.]
[Không phải xấu mà là rất xấu, xấu đến mức có thể bị đem đi xử b.ắ.n luôn ấy.]
[Sao cô không nói sớm là cô trông như thế?]
[Thôi bỏ đi, coi như tôi xui xẻo, tốn bao nhiêu thời gian và tình cảm vào chuyện này.]
Những lời nói sắc như d.a.o, thật tổn thương.
Tôi im lặng một lúc, cố gắng cứu vãn: [Có khả năng nào là cậu nhận nhầm người không?]
[Hiếm có ai bảo tôi không xinh lắm đấy.]
Lăng Vân hừ cười: [Váy trắng, má phải có nốt ruồi nhỏ, ốp điện thoại hình Spongebob, là cô đúng không?]
[Có thể họ t.ử tế hoặc thẩm mỹ của họ không giống tôi, ít nhất là trong mắt tôi, cô không đạt chuẩn.]
Đặc điểm nói trúng phóc.
Tôi: ...
Hắn thấy tôi không trả lời thì cũng hết kiên nhẫn: [Được rồi.]
[Dù sao cũng từng yêu nhau, tôi không nói lời khó nghe nữa, xóa kết bạn rồi chặn nhé, ok?]
Hắn xóa bạn nhanh hơn cả tôi như sợ tôi bám đuôi không buông.
Tôi cúi đầu nghi ngờ nhân sinh một lúc.
Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại, quay sang hỏi bạn cùng phòng: "Tôi có xấu lắm không?"
Đám bạn đồng loạt đảo mắt: "Thời đại nào rồi mà còn chơi trò phô trương kiểu khiêm tốn thế."
"Người xếp hàng xin phương thức liên lạc của cậu còn dài đến tận Pháp rồi đấy, chị hai ạ!"
Cuối cùng tôi cũng xác định được là tên đó chắc chắn thẩm mỹ bị ngược.
Chắc là thích người xấu.
5
Thất tình rồi.
Dù tình cảm của tôi dành cho Lăng Vân chưa đến mức phải rơi nước mắt nhưng thói quen là một thứ rất đáng sợ.
Không còn những cuộc điện thoại mỗi ngày của hắn, trong lòng thấy trống trải, thật sự hơi không quen.
Hai hôm nay có một bạn cùng phòng chuyển đi.
Người mới chuyển vào là một tiểu thư, toàn thân đồ hiệu.
"Khương Mông, nghe nói cậu chia tay rồi à?"
Tiểu thư thấy tôi lại ủ rũ không chút sức sống thì đảo mắt một vòng, đặt một chiếc thẻ ngân hàng trước mặt tôi.
"Đúng lúc lắm, tôi có việc cần cậu giúp, trong này có hai trăm nghìn tệ, đi tán anh họ tôi đi."
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu: "Cậu nói bao nhiêu cơ?"
Đơn vị là Nhân dân tệ à?
Cô ấy hất cằm: "Đúng, nghe không nhầm đâu."
"Tôi ngứa mắt anh ấy lâu rồi. Vì hắn cứ khinh thường cái kiểu yêu đương dính như sam của tôi nên tôi cần người đi quyến rũ anh ấy, làm anh ấy rơi vào lưới tình rồi để tôi hả giận một trận."
"Sao nào?"