Khương Mông

Chương 2

Tôi nhất thời chưa phản ứng kịp.

Cô ấy bắt đầu do dự: "Chê ít à?"

Hai trăm tệ thì tôi sẽ từ chối.

Hai nghìn tệ thì tôi sẽ do dự.

Hai mươi nghìn tệ thì tôi sẽ lung lay.

Nhưng đây là hai trăm nghìn tệ cơ mà.

Cảm xúc buồn bã lúc nãy bay sạch, tôi đồng ý ngay lập tức.

"Sao có thể chứ!"

Trong hoàn cảnh gia đình đơn thân, lại chẳng có ai quan tâm sống c.h.ế.t của tôi thì tôi chỉ mất 0 giây để nhận nhiệm vụ này.

Tôi hớn hở đút chiếc thẻ ngân hàng vào túi, nghĩ một lát rồi lại hỏi: "Mà anh họ cậu là ai thế?"

Tiểu thư Dung Huyên vừa gửi danh thiếp qua điện thoại cho tôi vừa trả lời: "Ở trường Đại học Z bên cạnh, Lương Hàm Châu."

6

Dung Huyên nhìn người trước mắt đã toại nguyện kết bạn WeChat với Lương Hàm Châu thì thu hồi ánh mắt, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Vừa vào đã đóng cửa ngay, dựa vào cánh cửa gõ phím gửi tin nhắn:

[Ok, Khương Mông đồng ý rồi.]

[Bước tiếp theo là để cô ấy tán đổ anh đúng không? Hiểu rồi, em sẽ làm quân sư cho cô ấy.]

Chữ trong khung nhập liệu cứ xóa rồi lại viết, cô ấy do dự mãi vẫn không hỏi ra câu đó.

Có cần phải tốn công tốn sức đến thế không?

Bỏ ra hai trăm nghìn tệ để chơi trò nữ theo đuổi nam thế này.

7

Dung Huyên cho tôi xem một tấm ảnh của Lương Hàm Châu.

Nam sinh ôm một con mèo trong lòng, đôi mắt rũ xuống.

Ngón tay thon dài trắng trẻo, đẹp trai đến mức hút mắt.

Anh ấy rất nổi tiếng ở trường bên cạnh.

Tôi cũng từng nghe qua tiếng tăm của anh ấy đôi chút.

Cao ráo, giàu có, đẹp trai, khó theo đuổi muốn c.h.ế.t.

Quả nhiên cũng kiêu ngạo lạnh lùng y như lời đồn.

Yêu cầu kết bạn phơi bày cả ngày mới đồng ý.

Thái độ của anh ấy không lạnh không nhạt, phần lớn thời gian chỉ đáp lại bằng mấy câu như ừ, được.

Tôi có chút không biết phải bắt đầu từ đâu nữa nên cuối cùng vẫn phải nhờ Dung Huyên bắc cầu, mới khiến anh ấy đồng ý gặp mặt tôi một lần.

Tôi chuẩn bị tinh thần sẵn sàng, hết gội đầu lại đến trang điểm, ăn diện xinh đẹp xúng xính trước khi ra cửa.

Dung Huyên bỗng nhìn qua với ánh mắt thâm sâu khó dò: “Anh họ của tôi không thích con gái quá dễ dãi đâu nhé, cậu phải theo đuổi cho đàng hoàng, đối xử thật nghiêm túc thì anh ấy mới thèm nhìn cậu thêm một cái.”

Tôi khựng bước chân lại, ngập ngừng lên tiếng: “Vậy nhỡ lộ tẩy thì sao?”

Dẫu sao thì tôi có thích anh ấy thật đâu.

“Hay là hôm nay khỏi đi nữa nhé? Tôi luyện tập lại khả năng diễn xuất của mình đã.”

Tôi vừa nói, cô ấy mở lời ngay.

“Không phải, tôi không có ý đó.”

Sau khi ngừng một lát, ánh mắt cô ấy đảo lên mặt tôi: “Cậu xinh đẹp thế này thì sợ cái gì, biết đâu ngay cái nhìn đầu tiên anh ấy sẽ thích cậu luôn thì sao! Hôm nay cậu nhất định phải đi, tôi chỉ nhắc nhở cậu thế thôi.”

“Vậy thì đi vậy…”

8

Lần gặp đầu tiên, địa điểm là do Lương Hàm Châu chọn.

Tôi ngồi vào nhà hàng Vân Đỉnh ở tầng cao nhất trung tâm thành phố.

Anh ấy chống cằm hờ hững, giọng điệu lười biếng, giống như đang vô tình hỏi: “Tại sao lại muốn quen tôi?”

Động tác cúi đầu của tôi khựng lại mà đặt d.a.o nĩa xuống, ngồi ngay ngắn đàng hoàng.

Tôi đón lấy ánh mắt của anh ấy rồi đi thẳng vào vấn đề: “Vì tôi nhìn thấy ảnh, ngay cái nhìn đầu tiên đã đặc biệt thích anh rồi, hoàn toàn là hình mẫu lý tưởng.”

Đối với một người chưa từng quen biết mà trợn mắt nói thích, kiểu lý do như yêu từ cái nhìn đầu tiên hay ham mê sắc đẹp này chính là cái cớ tốt nhất.

Ở hiện thực, những kẻ vì bề ngoài mà đến với nhau cũng nhiều vô số kể.

Anh ấy cười một tiếng, rất khẽ.

Không biết là có tin hay không nhưng tôi lại nghe ra một vị nhạt nhẽo vô vị giống như nghe phải một câu trả lời không vừa ý vậy.

Quả nhiên khó xơi thật đấy.

Trên mạng nói đối với kiểu người này dùng cách theo đuổi trực diện, biết đâu lại có hiệu quả kỳ diệu.

Cho nên tôi lại nói: “Đương nhiên bề ngoài chỉ là phù du, tôi muốn tìm hiểu nội tâm của anh nhiều hơn nên theo đuổi anh được chứ?”

Anh ấy nhìn thẳng vào mắt tôi: “Tùy em.”

Tôi hơi sững sờ, tiếp tục thăm dò nói: “Vậy ngày mai có thể tiếp tục hẹn gặp anh không?”

“Được.”

“Còn ngày kia thì sao?”

“Được.”

Không chứ, vậy mà cũng có tác dụng thật á.

Tôi cong khóe mắt, mỉm cười nói với anh ấy: “Lương Hàm Châu, anh tốt thật đấy.”

“Nếu như có thể ở bên anh, vậy thì tôi sẽ là người hạnh phúc nhất trên thế giới này!”

“Ừ.”

Anh ấy trông có vẻ rất hưởng thụ.

9

Sau khi ăn được nửa chừng, tôi đứng dậy đi vệ sinh.

Lúc từ trong bước ra, tôi vừa đi vừa cúi đầu xem điện thoại.

Đang định báo cáo tiến độ với Dung Huyên thì bỗng đụng phải một người.

“Xin lỗi.”

Tôi lùi lại hai bước, liên tục xin lỗi, hoảng hốt lùi ra khỏi n.g.ự.c đối phương.

Kẻ đó thiếu kiên nhẫn ngẩng mắt lên, bỗng ngẩn người ra.

Tôi vừa hay ngẩng mặt lên.

Đồng t.ử phản chiếu hình bóng của đối phương.

Tóc bạc nổi bật, vẻ ngoài đậm chất nam thần ngầu lòi.

“Là cậu?” Hắn nói.

Tôi chậm rãi chớp chớp mắt.

Giọng nói này… Sao mà hơi quen tai thế nhỉ?

Hắn bước đến gần tôi một bước, trên người tỏa ra mùi hương lạnh lùng phảng phất vị cam quýt.

Tông giọng cất cao, dường như có chút ý vị bất ngờ vì vui mừng: “Tôi biết cậu là ai rồi.”

10

“Cậu là?”

Tôi lục lọi ký ức trong đại não, chắc chắn bản thân chưa từng gặp nam sinh trước mặt, trên mặt hiện lên vẻ mơ hồ.

“Cậu chưa từng gặp tôi.”

Trong mắt hắn mang theo ý cười đầy hứng thú: “Nhưng tôi từng thấy cậu trên tường tỏ tình của trường các cậu rồi, bạn học Khương Mông của trường đại học bên cạnh, đúng chứ?”

Tôi nhìn nam sinh tỏ ra quá đỗi vồn vã này, suýt tưởng đây là ông bạn cũ nào từ xó xỉnh nào chui ra nữa.

“Sao cậu biết tên tôi?”

Hắn mím môi, vành tai phiếm chút đỏ: “Cố ý đi dò hỏi đấy.”

“Bên ngoài cậu trông xinh đẹp hơn trên mạng, tài ăn nói cũng rất giỏi, có thể…”

Hắn vừa nói vừa đút tay vào túi áo.

“Giang Chấp?”

Có người gọi hắn lại.

Lương Hàm Châu bước tới từ cách đó không xa, đôi mắt đen thẳm nhìn nam sinh tóc bạc, nhướng mày: “Cậu cũng ở đây à, trùng hợp thế?”

Sau đó, anh ấy quay sang nhìn tôi: “Bạn học Khương Mông, lúc nãy vừa gọi thêm một phần tráng miệng, em có lẽ sẽ thích đấy, có muốn quay lại thử chút không?”

Nam sinh tên Giang Chấp khựng lại động tác: “Hai người quen nhau à?”

“Mới quen, rất nhanh sẽ thân thôi.”

Lông mày Giang Chấp khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra.

Tôi vội nhấc chân bước về phía Lương Hàm Châu: “Tới đây, ngại quá, làm phiền mất một lúc lâu rồi.”

Lúc lướt qua bên cạnh Giang Chấp, hắn nhìn tôi một cái rồi quay đầu nhún vai với Lương Hàm Châu, không nén nổi vẻ tiếc nuối mà nói: "Được, chơi vui vẻ nhé, nhớ về ký túc xá sớm."

Lương Hàm Châu dẫn tôi quay lại.

Sau khi ngồi xuống, anh ấy nói: "Vừa rồi là bạn cùng phòng của tôi."

Chương 2 - Khương Mông - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia