Giọng Kiều Hành Giản mang theo ý cười:

“Họ Trình thì gọi Tiểu Trình, họ Vương thì gọi Tiểu Vương, họ Chu thì gọi Tiểu Chu.”

Lý Đoan Như bật cười khúc khích.

Đây không phải lần đầu tiên Kiều Hành Giản bỏ ta lại.

Đương nhiên hắn cũng sẽ không thật sự quay lại chỉ sau chốc lát.

Dạo xong cửa hàng văn phòng tứ bảo, phía sau còn có đồ cổ, tranh chữ, kỳ trân, ngọc khí…

Theo lệ thường, ít nhất hai canh giờ sau hắn mới nhớ đến ta.

Nếu là Thái t.ử—

Ta thầm nghĩ.

Thái t.ử nói một lát thì chính là một lát.

Tiểu Trình ghé tới nịnh nọt:

“Nhìn khắp kinh thành, chỉ có người hầu bên cạnh cô nương vẫn được giữ nguyên họ của mình.”

“Không biết các nha hoàn khác trong phủ ngưỡng mộ đến mức nào đâu.”

“Đợi ta làm Thái t.ử phi…”

Ta chỉ mải nheo mắt tưởng tượng:

“Ta sẽ xin Thái t.ử ban cho Kiều Hành Giản một bãi phân.”

“Để hắn muốn vứt cũng không dám vứt, phải bịt mũi cung kính đặt trên bàn thờ.”

Càng suy nghĩ, ta càng cảm thấy đây là một ý hay.

Ta đã nóng lòng muốn thử rồi.

Đúng lúc ấy, trong nội đường vang lên tiếng ho khẽ, kèm theo âm thanh chén trà bị đặt mạnh xuống bàn.

Ta quay đầu nhìn Tiểu Trình.

Tiểu Trình nặng nề gật đầu.

“Cách âm kém thế này mà cũng dám tự xưng là tiệm trang sức đứng đầu kinh thành.”

Ta lẩm bẩm, sau đó đi vào thỉnh tội.

Thái t.ử mặc thường phục ra ngoài, ăn vận như một công t.ử nhà giàu.

Tuy đã cố gắng kín đáo, khí chất tôn quý quanh người hắn vẫn không thể nào che giấu.

Giống như vầng minh nguyệt trên trời, sáng trong không nhiễm bụi trần.

So sánh với hắn, ta quả thật có phần thô tục.

Ta cam đoan với Thái t.ử:

“Lần sau ta sẽ nói là phân rồng.”

Quả nhiên, mày Thái t.ử lập tức nhíu lại.

09

Trước khi hắn bắt đầu một tràng giáo huấn dài dòng, ta vội cười lấy lòng:

“Điện hạ tìm ta có chuyện gì?”

Thái t.ử nói, theo kế hoạch vốn định sang năm ban hôn, năm sau nữa mới thành thân.

Nhưng vì ta đang vội, hắn đã sắp xếp lại những việc trong tay, điều chỉnh lại thời gian.

“Nhanh nhất cũng chỉ có thể là tháng tư năm sau.”

Hắn giải thích rằng tuy năm nay vẫn còn ngày hoàng đạo, nhưng nửa cuối năm có Nhị Công chúa xuất giá, Tam Hoàng t.ử đại hôn, lại còn kỳ thi mùa thu cùng hàng loạt đại lễ.

Nếu cộng thêm đại hôn của Thái t.ử, Lễ bộ Thị lang có lẽ sẽ treo cổ tự vẫn.

“Điện hạ đặc biệt xuất cung chỉ để nói chuyện này sao?”

Ta có phần cảm động.

“Sai người truyền lời là được rồi.”

Thái t.ử nghiêm túc nói:

“Chuyện hôn nhân đại sự, sao có thể mượn miệng người khác nói ra?”

Được thôi.

Thái t.ử Điện hạ nghiêm chỉnh của ta.

Ta vốn ngồi đối diện Thái t.ử, nay đổi sang ngồi cạnh hắn.

Ta chớp mắt hỏi:

“Hôm nay Điện hạ có rảnh không? Định lúc nào hồi cung?”

Thái t.ử cảnh giác nhìn ta.

Ta nói:

“Lần trước Điện hạ nói muốn nhớ ta thì chỉ có thể cố ép mình nhớ.”

“Hôm nay ta chuẩn bị cho Điện hạ ít tư liệu, tránh để lúc nhớ lại quá khô khan.”

Ta thuận tay chọn một miếng ngọc bội trong cửa hàng, tự tay đeo lên cho Thái t.ử.

“Tín vật định tình.”

Tiệm trang sức này là địa bàn của Thái t.ử, bên trong còn có một khoảng sân riêng.

Tuy không lớn nhưng cũng đủ dùng.

Ta sai người chuẩn bị một bàn rượu và thức ăn, kéo Thái t.ử ăn cơm, uống rượu.

Sau bữa cơm, chúng ta đi thả diều.

Khóe môi Thái t.ử khẽ giật:

“Sân quá nhỏ, lại không có gió, không thả lên được.”

“Kết quả không quan trọng.”

Ta nhét cuộn dây vào tay Thái t.ử.

“Quan trọng là tham gia.”

Ta giơ con diều, chạy quanh sân một vòng.

Quả nhiên không thả lên được.

Ha ha…

Thái t.ử không cười.

Hắn ngẩng đầu nhìn trời.

Tiếp theo, ta cùng Thái t.ử luận bàn võ nghệ.

Thị vệ Đông cung ai nấy đều căng thẳng tột độ, mắt không chớp nhìn chằm chằm chúng ta.

Ta cầm khăn tay lau mồ hôi cho Thái t.ử.

Hắn nghiêng người tránh đi:

“Cô không đổ mồ hôi.”

Ta đáp:

“Đi theo đúng trình tự thôi.”

Thái t.ử:

“…”

Màn đêm dần buông, một vầng trăng sáng nhô lên.

Đã đến lúc “hoa tiền nguyệt hạ” rồi.

Cây quế trong sân cũng tạm coi là hợp cảnh.

Ta đắm đuối nhìn Thái t.ử, tha thiết ngâm:

“Chỉ mong người dài lâu, ngàn dặm cùng ngắm trăng…”

“Nếu hai lòng mãi bền lâu, hà tất sớm sớm chiều chiều bên nhau…”

Thái t.ử lặng lẽ quay mặt sang chỗ khác.

“Hình như còn thiếu thứ gì đó?”

Ta trầm ngâm suy nghĩ.

Thái t.ử lạnh lùng nói:

“Thiếu tình cảm.”

Ta bật cười:

“Điện hạ thật hài hước.”

Sắc mặt Thái t.ử càng lạnh hơn.

Khi xe ngựa đưa ta đến đầu ngõ hồi phủ, ta đột nhiên nhớ ra thiếu thứ gì.

“Điện hạ!”

Ta bước gộp ba bước thành hai, nhảy lên xe ngựa, chui vào thùng xe rồi “chụt” một cái lên má Thái t.ử.

Thái t.ử cứng đờ.

Gương mặt từ trắng chuyển sang đen, rồi lại đỏ bừng.

“Quả là một ngày hoàn mỹ.”

Ta đưa tay lau miệng, nhảy khỏi xe ngựa, vẫy tay từ biệt Thái t.ử.

Không biết có phải ảo giác hay không, khóe môi hắn hơi cong lên, giống như đang cười.

Nhưng khi ta định nhìn kỹ, Thái t.ử đã “soạt” một tiếng buông rèm xuống.

Đúng là nhỏ mọn.

Tiểu Trình lải nhải bên tai ta:

“Cô nương, lần sau người muốn nhào lên Thái t.ử Điện hạ thì báo trước một tiếng.”

“Người không biết đâu, đám ám vệ suýt nữa rút đao rồi…”

Ta lắc đầu:

“Đám ám vệ khóa này rút đao hơi chậm đấy.”

“Người nghĩ nhiều rồi. Chắc chắn là Thái t.ử Điện hạ đã dặn dò từ trước.”

Tiểu Trình đang nói thì đột nhiên kéo ta trốn ra sau thân cây.

Màn đêm che giấu hai chúng ta trong bóng tối.

Là Kiều Hành Giản vừa hồi phủ, đang hỏi người gác cổng về tung tích của ta.

Biết ta vẫn chưa trở về, gã sai vặt Tùng Niên của Kiều Hành Giản lo lắng hỏi:

“Biểu tiểu thư sẽ không còn ở trong cửa hàng chờ công t.ử đấy chứ?”

“Đã muộn thế này rồi, công t.ử có cần đi đón nàng ấy không?”

Kiều Hành Giản thản nhiên nói:

“Vốn dĩ ta muốn mài giũa tính tình nàng ấy. Nếu đi đón, chẳng phải mọi công sức trước đó đều uổng phí sao?”

5 - Khương Từ Ưu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia