GIỚI THIỆU:
Thuở nhỏ, mỗi lần theo phụ mẫu hồi kinh báo cáo công vụ, Bệ hạ đều đùa rằng ta là tiểu tức phụ của Thái tử.
Bề trên đã yêu thích thì kẻ dưới ắt càng ra sức phụ họa, bởi vậy ai nấy đều nói ta chính là Thái tử phi tương lai.
Về sau, phụ mẫu tử trận, phủ Tướng quân suy tàn, chẳng còn ai nhắc lại chuyện ấy nữa.
Ta cũng tự biết thân biết phận, chỉ một lòng tính toán chuyện gả cho biểu ca Kiều gia.
Chuyện truyền đến tai Thái tử.
Nhân một buổi cung yến, hắn gọi ta ra gặp riêng.
Đúng lúc có một cô nương rơi xuống nước.
Ta tung một cước đá Thái tử xuống hồ cứu người.
Vốn tưởng mình đã se được một mối lương duyên.
Cô nương kia cũng nói, đã có tiếp xúc da thịt, đời này nàng không phải hắn thì không gả.
Nào ngờ Thái tử cười lạnh một tiếng, lại ném nàng ta xuống hồ.
Một thị vệ cứu người lên.
Thái tử tiếp tục ném xuống.
Một thị vệ khác lại cứu người lên.
Thái tử vẫn tiếp tục ném.
Đến khi thị vệ thứ ba cứu người lên—
Ta: “?”
Như vậy có đúng không?
Thái tử nhân từ trong lời đồn đâu rồi?