Sau khi ta vừa chào đời, phụ hoàng được thái y trong cung chẩn đoán rằng từ nay sẽ không thể có thêm con nối dõi.
Vì muốn bảo vệ giang sơn xã tắc, ông đã đem ta nuôi dưỡng như một vị hoàng tử suốt tròn mười tám năm trời.
Sau khi phụ hoàng băng hà, ta thuận theo di mệnh mà đăng cơ, ngồi lên long vị xưng Đế.
Triều thần cúi đầu quỳ lạy dưới điện, chư hầu bốn phương đều kính sợ uy nghiêm của ta, bách tính trong thiên hạ ca tụng ta là bậc quân vương thánh minh hiếm có.
Duy chỉ có một chuyện, khắp kinh thành này chẳng một ai hay biết.
Vị bệ hạ được bọn họ nhắc đến bằng tất cả lòng kính ngưỡng ấy, thật ra lại là một nữ nhân.
Hôm nay, ta cải trang vi hành rời cung, ngồi uống trà trong nhã gian của Thái Bình lâu.
Không ngờ đích tiểu thư phủ Trấn Quốc Công là Thẩm Phù Châu lại dẫn theo người xông thẳng vào, chỉ vì ả đã nhìn trúng vị trí đẹp nhất nơi này.
Ả đưa mắt liếc nhìn ta từ đầu đến chân, thấy dung mạo ta thanh lãnh, liền dùng cán quạt trong tay gõ lên vai ta, giọng đầy khinh miệt.
“Nhìn cái gì mà nhìn?”
“Mặc nam trang mà chẳng giống nam nhân, mang dung mạo nữ nhân mà cũng chẳng ra dáng nữ nhân.”
“Một thứ không nam không nữ như ngươi, cũng xứng ngồi chiếm chỗ của bản tiểu thư hay sao?”