Ta theo thúc phụ trấn thủ biên cương suốt năm năm, còn muội muội ruột ở kinh thành thì bôi nhọ ta suốt năm năm ấy.
Muội ấy nói từ nhỏ ta đã ngang ngược kiêu căng, không chỉ cướp y phục và trang sức của muội ấy, mà còn từng chỉ vì một lời không hợp đã tát muội ấy một cái.
Người ta không ở kinh thành, vậy mà thanh danh đã thối nát đến mức ai ai cũng biết.
Năm năm sau, ta phụng chỉ hồi kinh thành hôn.
Muội muội giả vờ giả vịt đứng trước cổng phủ đón ta.
Ta chẳng nói chẳng rằng, vung tay tát thẳng vào mặt muội ấy một cái:
“Muội muội đã ra sức rêu rao thay ta như vậy, ta sao có thể không làm cho cái danh này trở thành sự thật được chứ!”