“Anh biết Lưu Nghiên từng sống khổ thế nào không?”
“Cô ấy bị gia đình bán đi, suýt bị đ.á.n.h c.h.ế.t. Vào đoàn văn công rồi mới có vài năm bình yên.”
“Rốt cuộc cô ấy làm gì sai mà các người cứ ép cô ấy như vậy?”
Chu Kỳ vừa nói vừa khóc.
Còn tôi lại cảm thấy như đang nghe chuyện của người khác.
Quãng đời ấy tôi đã gần như quên mất.
Bây giờ nhớ lại mới nhận ra, có lẽ kiếp trước tôi đồng ý lấy Phí Nguyên vốn chẳng phải vì yêu anh tới mức nào.
Tôi chỉ quá khao khát một mái nhà.
Tôi giống một ngọn cỏ dại bị nước cuốn đi.
Chẳng ai chờ tôi.
Chẳng ai thật sự quan tâm.
Tôi từng tưởng lấy chồng rồi sẽ có người bảo vệ.
Đáng tiếc đó chỉ là một giấc mơ.
Trở về phòng, tôi đem những thứ không cần dùng chia cho các chị em.
Ai cũng đỏ mắt.
Chúng tôi vừa ôm nhau thì cửa bất ngờ bật mở.
Phí Nguyên thở gấp bước vào, nắm tay tôi kéo ra ngoài.
Tôi giằng mấy lần mới thoát:
“Đồng chí Phí, anh làm gì?”
Phí Nguyên nhìn tôi nghiêm túc:
“Tôi muốn cưới em.”
“Đừng đi.”
Tôi lập tức cảnh giác.
Phí Nguyên bất lực cười khổ:
“Tôi không phải người xấu, Lưu Nghiên.”
“Em đừng nhìn tôi giống như nhìn kẻ thù.”
“Tôi thích em.”
“Ngay từ lần đầu gặp đã thích.”
“Những chuyện về sau… tôi cũng không hiểu tại sao lại thành thế này.”
“Nhưng tôi chưa từng có ý định ép em phải giải ngũ.”
“Có thể cách tôi làm không đúng.”
“Tôi chỉ nghĩ em cũng giống tôi, đều sẽ phục tùng sự sắp xếp của tổ chức.”
Tôi trực tiếp cắt ngang:
“Mỗi tháng anh chia tiền lương thế nào?”
Câu hỏi hoàn toàn ngoài dự đoán khiến anh ngẩn người.
Nhưng anh vẫn trả lời rất thật:
“Liên trưởng đang định đề bạt tôi lên trung đội trưởng. Tháng tới lương cùng trợ cấp khoảng một trăm mười lăm đồng.”
“Trong đội có vài chiến sĩ gia cảnh đặc biệt khó khăn. Tôi dự tính mỗi nhà giúp khoảng hai mươi.”
“Phần còn lại, khoảng mười lăm đồng, tôi sẽ đưa em.”
Tôi nhìn anh bằng vẻ mặt không cảm xúc:
“Nhưng tôi muốn dùng loại kem dưỡng tốt nhất.”
“Tôi muốn mặc quần áo đẹp, mỗi tháng may một bộ mới.”
“Tôi còn muốn ăn thịt thường xuyên.”
“Mười lăm đồng của anh chắc không đủ.”
Gương mặt vốn nghiêm túc của Phí Nguyên càng trở nên nghiêm:
“Kem dưỡng có thể dùng loại bình thường, rất rẻ.”
“Quần áo chưa hỏng thì vẫn mặc được.”
“Còn thịt… mỗi tháng ăn một lần cũng đủ rồi.”
Tôi bỗng bật cười.
Phí Nguyên bị tôi cười đến ngơ ngác.
Rất lâu sau tôi mới nói:
“Tôi không lấy anh.”
“Những thứ tôi thích, bản thân tôi có thể kiếm được.”
“Khoản trợ cấp giải ngũ cũng đủ để tôi sống khá thoải mái một thời gian.”
“Nhưng nếu lấy anh, tất cả những thứ ấy đều phải bỏ.”
“Tôi còn phải giặt quần áo, nấu cơm, quét nhà, chăm sóc anh, sinh con.”
“Phí Nguyên, anh nói xem lấy anh thì tôi nhận được gì?”
Anh nhất thời nghẹn lời.
Trong suy nghĩ của anh, lấy chồng chẳng phải chính là hai người cùng sống với nhau sao?
Tôi lại nói:
“Người ta kết hôn ít nhất cũng mong cuộc sống tốt hơn.”
“Nhưng lấy anh, tôi có thể không c.h.ế.t đói, song cũng chẳng thể sống theo cách mình muốn.”
“Tôi đâu có ngốc mà tự chọn con đường như vậy?”
Nói xong tôi quay đi.
Phí Nguyên đứng nguyên tại chỗ giống như hóa đá.
Trước nay chưa ai nói với anh những lời như thế.
Mỗi lần anh giúp đỡ chiến sĩ khó khăn, người khác đều cảm kích.
Ai cũng từng khen rằng lấy được một người như Phí Nguyên chắc chắn sẽ hạnh phúc.
Ngày hôm sau, Chu Tân không tới.
Tôi cũng không thấy lạ.
Một cô vợ tuyên bố không muốn sinh con, ở thời điểm này có mấy người đàn ông thật sự chấp nhận?
Đến ngày thứ ba, liên trưởng gọi tôi tới nói chuyện.
Trong lời nói đều bóng gió trách tôi khiến Phí Nguyên mất tinh thần.
Mấy hôm nay huấn luyện không tập trung.
Trước kia b.ắ.n s.ú.n.g luôn đạt thành tích rất tốt, giờ lại liên tục mắc lỗi.
Tôi chỉ muốn lật bàn.
Nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể mỉm cười nhận phê bình.
Vì thế tôi lại phải đứng trước mọi người đọc bản kiểm điểm.
Sau đó cúi đầu với Phí Nguyên:
“Xin lỗi đồng chí Phí.”
“Tôi đã nộp đơn xin giải ngũ.”
“Tôi thật sự không thể tiếp tục tìm hiểu với anh.”
“Xin lỗi.”
Sắc mặt liên trưởng lập tức tối lại.
Ông còn bảo tôi nên gặp riêng Phí Nguyên nói chuyện.
Tại sao tôi phải gặp riêng?
Lời đồn ở thời đại này có thể g.i.ế.c người.
Chỉ cần bị ai đó bắt gặp hai người ở riêng rồi truyền ra ngoài, tới lúc đó dù nhảy xuống sông cũng không rửa sạch được.
Cuối cùng chẳng phải vẫn bị ép cưới Phí Nguyên sao?
Kiếp trước tôi có thể mắc bẫy.
Kiếp này tuyệt đối không.
Tôi không muốn đứng cạnh anh thêm dù chỉ một phút.
Lần này số người đứng về phía Phí Nguyên cũng ít đi.
Người sáng suốt đều nhìn ra tôi chẳng làm gì sai.
Ngược lại, chính tôi mới là người bị ép đến mức phải rời đơn vị.
Phí Nguyên đứng ngây tại chỗ.
Tôi quay đầu đi thẳng.
Ngày thứ năm, thủ tục giải ngũ đã tới bước cuối.
Đoàn trưởng hỏi:
“Em thật sự không suy nghĩ lại à?”
Tôi lắc đầu không chút do dự.
Bà chỉ đành đóng dấu rồi đưa giấy cho tôi:
“Cầm tới hậu cần đăng ký. Làm xong thì em muốn rời lúc nào cũng được.”
Tôi chân thành nói lời cảm ơn.
Cảm ơn bà vì kiếp trước từng cứu giúp tôi.
Cũng cảm ơn bà ở kiếp này nhiều lần cố gắng bảo vệ tôi.
“Chờ đã!”
Đột nhiên phía sau vang lên tiếng Chu Tân.
Anh đi khập khiễng vào, một tay còn ôm phía sau.
Ngay sau đó—
Bịch!
Hai đầu gối anh trực tiếp quỳ xuống đất.
Tôi thật sự hoảng, lập tức né sang bên.
Nhưng Chu Tân đã túm lấy tay tôi:
“Lưu Nghiên, đồ phụ nữ vô tình!”
“Vì em mà anh suýt bị đ.á.n.h c.h.ế.t, vậy mà em định bỏ đi thật à?”
Nhìn mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương anh, tôi không nỡ giằng ra: