Nghĩ tới đó, rồi nhìn Chu Tân đang tự thu dọn trước mặt, tôi chỉ có thể thở dài.
Con người đúng là không thể đem ra so.
Chu Tân tắm xong đi ra, tóc còn nhỏ nước.
Anh đưa tôi một bộ đồ ngủ hoàn toàn mới.
Vừa nhìn kiểu dáng tôi đã biết đó là mẫu đang thịnh hành.
Loại này chỉ những cửa hàng cao cấp mới có, còn cần phiếu đặc biệt.
Tôi nhận lấy:
“Anh chuẩn bị à?”
Chu Tân đỏ mặt.
Hoàn toàn chẳng còn vẻ miệng lưỡi linh hoạt thường ngày:
“Anh nghĩ… có thể em sẽ thích.”
“Tôi thích lắm.”
Đêm ấy hoàn toàn khác những ký ức tồi tệ trước đây.
Chu Tân dịu dàng, liên tục để ý cảm xúc của tôi.
Chỉ cần tôi hơi nhíu mày anh đã lập tức hỏi có khó chịu không.
Đến mức cuối cùng tôi phải bật cười, bảo anh đừng căng thẳng như vậy nữa.
Tôi cũng không biết mình ngủ từ bao giờ.
Sáng tỉnh lại, căn phòng đã được thu dọn sạch.
Chu Tân không còn ở đó.
Bên gối đặt một bộ quần áo mới.
Tôi vội mặc vào rồi đi xuống.
Trong suy nghĩ của tôi, con dâu mới ngày đầu về nhà chồng phải chuẩn bị bữa sáng.
Nhưng vừa xuống tầng đã thấy mẹ Chu đang ngồi nói chuyện với một phụ nữ trung niên.
Thấy tôi, bà lập tức gọi:
“Dì Kim, Nghiên Nghiên dậy rồi. Hâm lại đồ ăn nhé.”
Sau đó kéo tôi ngồi xuống.
Khi nhìn rõ người phụ nữ đối diện, tôi lập tức sửng sốt.
Tôi nhớ bà ấy.
Kiếp trước, tôi từng làm đủ việc lặt vặt để kiếm thêm tiền.
Một hôm trên đường về, tôi gặp người phụ nữ này ngất trong trời tuyết.
Có vẻ bà bị hạ đường huyết.
Tôi cõng bà tới nơi an toàn.
Sau khi tỉnh, bà hỏi tôi tên gì, ở đâu, chồng là ai.
Khi ấy tôi chỉ vội nói:
“Phí Nguyên.”
Rồi chạy về vì trong nhà còn cả đống việc phải làm.
Sau đó không lâu, Phí Nguyên được thăng chức.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ chẳng hề là trùng hợp.
Người phụ nữ mỉm cười:
“Cô có nhận ra tôi không?”
Tôi lập tức lắc đầu.
Mẹ Chu sợ tôi đói, giục tôi đi ăn trước.
Sau đó bà cùng người phụ nữ ấy còn tới xem buổi biểu diễn.
Chỉ cần đứng lên sân khấu, tôi lại chẳng sợ gì.
Ở nơi đó, tôi luôn tự tin.
Bởi tôi biết mình chính là người nổi bật nhất.
Chớp mắt đã trôi qua một năm.
Tôi sống vui vẻ tới mức gần như chẳng còn thời gian nhớ những chuyện cũ.
Cho tới một ngày Chu Tân trở về, nói đơn vị đang quyên góp, hỏi tôi đưa anh ít tiền.
Lúc đó tôi mới biết chồng Quế Phân đã hy sinh.
Những người từ cấp trung đội trưởng trở lên đều được vận động ủng hộ, tùy tâm.
Tôi lấy hai tờ tiền đưa anh.
Chu Tân nhìn rồi rút lại một tờ:
“Nhiều quá.”
“Chức của anh không cao, góp quá nhiều lại thành ra phô trương.”
“Một tờ là được.”
“Còn lại em giữ mà mua thứ mình thích.”
Tôi mím môi cười.
Toàn bộ lương của Chu Tân đều chủ động giao tôi giữ.
Đến cả ngày lĩnh lương, nhiều khi anh còn bảo tôi đi nhận.
Mẹ Chu chẳng những không phản đối mà thỉnh thoảng còn dúi thêm tiền cho tôi, rảnh lại kéo tôi đi mua sắm.
Trên đường về, Chu Tân ôm vai tôi kể đầu đuôi chuyện xảy ra.
Trong nhiệm vụ lần này, do quyết định của Phí Nguyên có sai sót nên người chồng Quế Phân mới không trở về.
Phí Nguyên vô cùng áy náy.
Cuối cùng anh đưa cả mẹ con Quế Phân về nhà, nhận trách nhiệm chăm sóc.
Dù sao hiện giờ Phí Nguyên vẫn chưa kết hôn.
Anh đưa người về nên chẳng có vợ đứng ra phản đối.
Tôi đứng ngây người.
Kiếp trước, có rất nhiều đêm Phí Nguyên mất ngủ.
Có lẽ cũng vì sự áy náy này?
Vậy tại sao anh chưa từng nói với tôi?
Ở một nơi khác, Quế Phân rụt rè đứng trước cửa nhà Phí Nguyên.
Anh nhìn căn phòng tối om, bất chợt cảm thấy mọi thứ vốn không nên như thế.
Trong tưởng tượng của anh, một mái nhà phải có mùi cơm nóng.
Phải có tiếng trẻ con.
Dù nhỏ nhưng sạch sẽ, gọn gàng.
Có một người phụ nữ quan tâm tới anh.
Phí Nguyên không biết cảm giác đó gọi là gì.
Nhưng anh luôn nghĩ gia đình nên như vậy.
Quế Phân kéo nhẹ tay áo.
Anh hoàn hồn, dẫn mẹ con cô vào nhà.
Việc Phí Nguyên chăm sóc gia đình đồng đội được rất nhiều người khen.
Chuyện nhanh ch.óng truyền tới tai mẹ anh.
Trong mắt mẹ Phí, con trai bà tài giỏi hơn người.
Ngay cả con gái lãnh đạo còn có thể cưới.
Bà tuyệt đối không cho phép một người phụ nữ góa chồng cản trở tương lai con trai.
Thế là mẹ Phí lập tức dọn tới.
Từ đó căn nhà ngày nào cũng cãi nhau.
Quế Phân gặp ai cũng than mẹ Phí khó tính.
Nói bà luôn nhắm vào tiền trợ cấp của mình.
Phí Nguyên bị kẹp giữa hai bên tới mức kiệt sức.
Cuối cùng anh dọn thẳng vào đơn vị ngủ.
Một việc vốn được ca ngợi là nghĩa tình lại dần trở thành chuyện cười.
Một hôm tôi tới đơn vị tìm Chu Tân.
Đi ngang qua khu nhà, tôi nhìn thấy Quế Phân đang kéo hai đứa con định bỏ đi.
Phí Nguyên mặt đỏ gay đứng chắn trước cửa.
Quế Phân hoàn toàn chẳng còn dáng vẻ dịu dàng kiếp trước.
Cô ta chỉ thẳng vào Phí Nguyên:
“Sáng sớm tôi phải nấu cơm cho mẹ anh.”
“Bà ấy lúc thì chê nóng, lúc lại chê tôi vụng.”
“Tối tới còn phải đun nước, rửa chân, làm đủ thứ việc.”
“Tôi đã từng than chưa?”
“Anh cho mẹ con tôi ở lại, tôi biết ơn.”
“Nhưng con người phải sống bằng tiền!”
“Lương của anh đem cho người khác hết, còn lại chút ít thì mẹ anh giữ.”
“Người khác khó khăn thì đáng được giúp.”
“Còn mẹ con tôi thì không khó khăn chắc?”
“Phí Nguyên, anh nói sẽ chăm sóc chúng tôi.”
“Đây là cách anh chăm sóc sao?”
“Cuối cùng lại thành lấy trợ cấp của tôi để nuôi cả nhà anh!”
Mồ hôi lạnh lập tức túa trên trán Phí Nguyên.
Có lẽ anh chưa từng nghĩ tới góc độ ấy.
Anh theo bản năng phản bác: