Trong căn nhà tranh này, từ chiếc bàn chiếc ghế, giá t.h.u.ố.c đến giỏ mây, tất cả đều là thành quả hai chúng ta cùng lao động.

Ngôi nhà từng khiến ta đầy lòng vui sướng, giờ chỉ còn nhạt nhẽo vô vị.

Đoạn tình cảm chỉ có một người dốc sức tiến về phía trước này, đã đến lúc kết thúc rồi.

Bến đò thị trấn người qua kẻ lại không ngớt.

Người bán hàng rong quen biết thấy ta chỉ có một mình liền thuận miệng hỏi có phải ta muốn lên phía Bắc đuổi theo Lục Tranh hay không.

Ai cũng biết Lục Tranh ngồi quan thuyền hoa lệ đi về phía Bắc, trở lại kinh thành.

Ta khẽ lắc đầu, hỏi ngược về tuyến thuyền đi xuống phương Nam.

Sư phụ là một y giả vân du bốn phương, quê gốc ở vùng sông nước phương Nam.

Ta không nhà để về, chỉ có thể xem cố hương của sư phụ là chốn nương thân duy nhất.

Người bán hàng rong vẫn không ngừng khuyên nhủ, nhắc rằng ngày thường Lục Tranh lúc nào cũng cố ý mua kẹo mạch nha cho ta, một lòng một dạ đối đãi với ta, không nên chỉ vì vài câu cãi vã mà giận dỗi chia lìa.

Ta không giải thích nhiều.

Người bán hàng rong nhiệt tình giúp ta lên một chiếc thuyền sắp khởi hành về phương Nam.

Toàn bộ tiền dành dụm trên người ta đều dùng trả tiền thuyền, còn lương thực dọc đường chỉ dựa vào giỏ bánh hấp thím Trương cho.

Đến lúc sắp xếp lại đồ ăn khô, ta mới phát hiện trong giỏ còn giấu năm quả trứng gà.

Suốt quãng đường lênh đênh đến khi thuyền cập bến, người bán hàng rong vẫn không ngừng khuyên ta nên biết thông cảm cho Lục Tranh bôn ba bên ngoài, còn nói nam nữ chung sống vốn dĩ nữ nhân nên nhường nhịn bao dung nhiều hơn.

Đến khi ta hoàn hồn ngẩng đầu lên, tường thành kinh đô cao lớn nguy nga đã sừng sững ngay trước mắt.

Người bán hàng rong vì quá nhiệt tình, âm sai dương thác lại đưa ta thẳng tới kinh thành.

Kiểm lại số đồng tiền ít ỏi còn sót trên người, ta xin được một việc giã t.h.u.ố.c trong một tiệm d.ư.ợ.c.

Ta chăm chỉ làm việc đủ bảy ngày, vậy mà chưởng quầy vô cớ đuổi ta ra ngoài, khấu sạch toàn bộ tiền công, còn vu cho tay nghề của ta thô kém, làm hỏng d.ư.ợ.c liệu quý.

Thế nhưng trước đó, lão đại phu ngồi khám trong tiệm còn từng công khai khen phương pháp bào chế d.ư.ợ.c liệu của ta nghiêm cẩn, đúng quy củ.

Ta đang đứng trước cửa tiệm t.h.u.ố.c chịu những lời nh.ụ.c m.ạ vô cớ thì hai nữ t.ử bị đại phu quát mắng đuổi khỏi y quán, còn nói thẳng thân phận của họ thấp hèn, không xứng được bắt mạch khám bệnh.

Một trong hai nữ t.ử lập tức rũ bỏ vẻ yếu đuối, lời lẽ sắc bén vạch trần những hành vi bẩn thỉu của lão đại phu trong âm thầm, khiến lão thẹn quá hóa giận, lớn tiếng mắng hai người không biết liêm sỉ lễ giáo.

Đám đông xem náo nhiệt dần tản đi.

Nữ t.ử ấy thu lại vẻ sắc sảo, cẩn thận dìu người bạn sắc mặt trắng bệch bên cạnh đi khắp nơi tìm thầy chữa bệnh.

Ta đeo hòm t.h.u.ố.c bước lên, nhẹ giọng hỏi liệu có thể để ta xem bệnh cho họ hay không.

Nữ t.ử chốn thanh lâu trong thành cầu y khắp nơi đều bị khước từ, người ngoài chê thân phận họ ô uế nên không chịu tiếp nhận.

Từ đó, ta trở thành y giả chuyên chữa bệnh cho Bình Xuân phường.

Các cô nương trong phường đều có tính tình tươi sáng, nhiệt thành, chưa bao giờ chê ta lúc hành y còn phải lật y thư đối chiếu phương t.h.u.ố.c.

Họ thường giúp ta bóp vai, đưa trái cây, luôn để ý ta chữa bệnh vất vả.

Khi ta rời khỏi thôn, giàn nho trong sân vừa mới nhú chồi non.

Chớp mắt một cái, kinh thành đã tuyết lớn bay đầy trời.

Tin đồn ngoài phố lan khắp nơi rằng Trấn Bắc tướng quân Lục Tranh thắng trận nhưng không vào triều nhận thưởng, mà lập tức nóng lòng trở về thôn tìm thê t.ử.

Cũng đúng lúc ấy, Từ Nghiễn, thiếu gia nhà họ Từ mặc y phục quý giá, trong tay cầm ba đồng tiền, tìm đến Bình Xuân phường.

Vừa nhìn thấy ta lần đầu, hắn đã chắc nịch mở miệng: “Nương t.ử, cuối cùng ta cũng tìm được nàng rồi.”

Hồng Nhụy ở Bình Xuân phường nói với ta rằng Từ Nghiễn là kẻ si nổi danh của Từ gia trong kinh thành, việc gì cũng phải tung đồng tiền bói quẻ rồi mới quyết định, hành sự điên điên khùng khùng, khác hẳn người thường.

Lần đầu chúng ta gặp nhau là khi ta lên Nam Sơn hái t.h.u.ố.c.

Ta dùng tay không khống chế một con rắn d.ư.ợ.c đang ngủ đông, vừa hay khiến Từ Nghiễn lên núi dạo chơi hoảng sợ.

Hắn cuống quýt nhặt những đồng tiền rơi xuống đất, miệng lẩm bẩm quẻ hiện “cây khô gặp xuân”, rồi nhất quyết cho rằng ta chính là nương t.ử nhân duyên định sẵn của đời hắn.

Từ đó về sau, Từ Nghiễn nhận định là ta thì không chịu buông, ngày nào cũng tới lui Bình Xuân phường, từ lúc tuyết bay đầy trời cho đến khi băng tuyết tan, gió xuân đ.á.n.h thức mầm non.

Bên bờ đê liễu ngoài thành, ta nhiều lần khuyên hắn quẻ tượng đã sai, nay xuân đã tới thì nên bói lại một quẻ mới, không cần tiếp tục cố chấp với ta.

Từ Nghiễn hết lần này đến lần khác tung đồng tiền, im lặng không nói.

Đúng lúc ấy, phía sau chợt vang lên một tiếng gọi quen thuộc mà kìm nén: “Ôn Tuệ!”

Lục Tranh bất ngờ xông tới nắm c.h.ặ.t cổ tay ta, sức mạnh đến mức gần như bóp nát xương.

Trong mắt hắn đan xen cơn thịnh nộ cùng niềm mừng như phát cuồng vì mất rồi lại tìm được, giọng gay gắt trách ta nhẫn tâm lừa hắn.

Lục Tranh kể lại những chuyện xảy ra mấy tháng qua.

Sau khi trở về kinh, hắn phụng chỉ lĩnh binh xuất chinh.

Chiến sự vừa kết thúc, việc đầu tiên hắn làm là quay lại thôn.

Từ miệng dân làng nghe tin ta đã c.h.ế.t, hắn tức giận công tâm, bệnh nặng một trận.

Thím Trương không đành lòng nên mới nói ra sự thật.