Hắn lặn lội qua nhiều nơi, xuống Nam tìm ta mấy tháng vẫn không có kết quả, không ngờ cuối cùng lại gặp ta ngay tại kinh thành.
Hắn gầy đi trông thấy, vẻ mặt đầy ấm ức, nhưng lời nói vẫn mang theo sự trách móc từ trên nhìn xuống.
Hắn cho rằng ta chẳng qua chỉ đang giận dỗi, cố ý mất tích để ép hắn phải cúi đầu chịu thua, còn nói thẳng rằng khắp kinh thành chỉ có hắn mới chịu nổi tính khí xấu của ta.
Từ Nghiễn bước lên gỡ tay Lục Tranh đang siết cổ tay ta ra, cau mày nhắc hắn dùng sức quá mạnh, đã làm ta bị đau.
Lục Tranh nhìn chằm chằm Từ Nghiễn, chất vấn quan hệ giữa hai chúng ta.
Ta trước tiên nói rõ với Từ Nghiễn rằng mình từng có một đoạn hôn nhân, không phải mối lương duyên vô vướng bận như trong quẻ của hắn.
Sau đó ta nhìn thẳng Lục Tranh, rõ ràng nói với hắn rằng đoạn nghĩa phu thê này là do chính ta chủ động vứt bỏ, ta sẽ không quay đầu nữa.
Sắc mặt Lục Tranh lạnh xuống.
Hắn chỉ cho rằng ta nhất thời bốc đồng, giọng nói đầy đe dọa và kiêu ngạo.
Lục Tranh dùng thế lực điều tra rõ mọi hành tung của ta tại kinh thành, ngay đêm ấy liền đến Bình Xuân phường cố ý gây khó dễ.
Hắn chỉ đích danh Hồng Nhụy phải hát suốt đêm không được uống nước, hôm sau lại ép Ỷ La gảy đàn cả đêm không được nghỉ.
Ta sắc t.h.u.ố.c nhuận họng cho Hồng Nhụy đã khản tiếng, lại bôi t.h.u.ố.c cho đôi tay sưng đỏ, lở loét của Ỷ La, trong lòng đầy áy náy.
Trước đây, để giúp ta đòi lại tiền công bị khấu, Hồng Nhụy từng đứng trước cửa tiệm t.h.u.ố.c suốt cả một ngày.
Vì không muốn liên lụy những tỷ muội sớm tối bên nhau, ta chủ động đi tìm Lục Tranh đối chất.
Hắn bưng chén trà ngồi ngay ngắn trong sương phòng, khinh miệt môi trường ô uế của Bình Xuân phường.
Hắn trách ta đường đường là thê t.ử trên danh nghĩa của tướng quân mà lại lẫn lộn trong chốn thanh lâu, làm mất thể diện, còn nói sẽ đích thân dạy ta quy củ của thế gia kinh thành.
Ta đi thẳng vào vấn đề, hỏi hắn hôn thư của chúng ta đang ở đâu.
Lục Tranh thoáng hoảng loạn, sau đó viện cớ chỉ là nhất thời sơ suất, còn chắc chắn rằng ngoài hắn ra, một cô nhi không nơi nương tựa như ta căn bản chẳng còn chốn nào để về.
Những ấm ức tích tụ quá lâu cuối cùng hoàn toàn bùng nổ.
Ta từng chữ đanh thép chất vấn hắn.
Ngay cả nông hộ nghèo khó khi thành thân cũng biết kéo một mảnh vải đỏ lấy may, còn ta và hắn ở bên nhau ba năm, nghi lễ chỉ có duy nhất một cây nến đỏ do người khác đem tặng.
Chẳng lẽ chỉ vì ta không cha không mẹ, cô độc một mình, nên không xứng có tam thư lục lễ, không xứng có một tờ hôn thư, cũng không xứng được đường đường chính chính xem như thê t.ử hay sao?
Lục Tranh hoảng hốt biện giải, nói rằng hắn nghĩ tâm tư ta đơn thuần, sẽ không để ý những lễ nghi thế tục rườm rà ấy, nếu có bất mãn thì vốn nên nói thẳng với hắn.
Hắn lấy ra một cây trâm gỗ do chính tay mình khắc, thừa nhận mỗi lần chinh chiến sa trường đều cố giữ mạng, bởi trong lòng còn nhớ đến ta đang chờ ở nhà.
Ta mạnh tay lau nước mắt nơi khóe mắt, dùng tay bẻ gãy cây trâm gỗ rồi ném xuống đất.
Ta cứng rắn cảnh cáo Lục Tranh không được bén mảng tới Bình Xuân phường nữa, nếu không ta sẽ thả rắn độc đuổi hắn đi.
Tên ác bá trong thôn năm xưa cũng từng bị ta dùng cách ấy đuổi chạy.
Lục Tranh chẳng những không thu tay, trái lại còn trực tiếp sai binh phong tỏa cả Bình Xuân phường, khiến mọi cô nương trong phường lập tức mất đường sinh nhai.
Ta đem toàn bộ ngân lượng trên người chia cho Hồng Nhụy và Ỷ La, trong lòng đầy tự trách.
Hồng Nhụy trái lại còn an ủi ta, nói họ vốn chỉ như bèo dạt không nơi cố định, đổi sang chỗ khác mưu sinh là được.
Ta hiểu rõ nếu tiếp tục ở lại chỉ càng rước thêm tai họa cho các tỷ muội, đành vội vàng rời khỏi Bình Xuân phường.
Ta lang thang bên bờ sông, mờ mịt nghĩ kế sinh nhai, định lên núi hái t.h.u.ố.c đổi lấy chút lương thực cầm hơi.
Những lời trò chuyện của người qua đường bên bờ sông bỗng thu hút sự chú ý của ta.
Từ Nghiễn ngày này qua ngày khác canh ở đê sông, từ sáng đến tối mặc gió thổi nắng phơi cũng không chịu rời đi.
Ta bước tới hỏi nguyên do.
Từ Nghiễn quay đầu lại, ánh mắt đầy vui mừng, nói hắn vẫn luôn đợi gió xuân nổi lên, đợi một quẻ tượng thật chuẩn xác.
Chồi non trên cành liễu vừa bung, gió xuân đã cuốn dọc hai bờ.
Từ Nghiễn liên tiếp tung đồng tiền sáu lần, xem xong quẻ tượng thì vui quá đến mức trực tiếp ngất xỉu.
Ta đưa Từ Nghiễn bị nhiễm lạnh đến ngất trở về phủ Từ gia.
Tòa nhà họ Từ nguy nga phú quý, cha mẹ Từ gia vừa nhìn thấy ta đã thẳng tay xem ta như con dâu tương lai của nhà mình.
Tổ tiên Từ gia nhiều đời nghiên cứu bói quẻ huyền học, người trong nhà từ lâu đã quen với chuyện Từ Nghiễn dùng bói quẻ để định nhân duyên, cho dù ngày thường hắn mười quẻ thì có chín quẻ không chuẩn.
Ta nhiều lần nói rõ mình chưa từng đồng ý hôn sự, đang chuẩn bị cáo từ thì hạ nhân tới bẩm báo rằng hoàng hậu nghe nói về sự tồn tại của ta, muốn triệu ta vào gặp.
Lúc ấy ta mới biết, đương kim hoàng hậu chính là tỷ tỷ ruột cùng cha cùng mẹ của Từ Nghiễn.
Ta vào cung yết kiến hoàng hậu.
Hoàng hậu chẳng những không trách Từ Nghiễn hành sự hoang đường, trái lại còn thương ta chưa hề trải qua nghi thức cưới hỏi chính thức đã bị Từ gia xem như con dâu, rồi nổi giận mắng đệ đệ thất lễ khiến ta chịu ấm ức.
Ta vội vàng giải thích rằng mình chưa từng nhận lời hôn ước.