Bệ hạ lạnh lùng trừng mắt cắt lời hắn: "Con còn muốn hại người ta đến mức nào nữa hả?!"

Một câu nói sét đ.á.n.h ngang tai ấy đ.á.n.h nát hoàn toàn chút sĩ diện và kiêu ngạo cuối cùng của Tiêu Cẩn.

Ta dập đầu tạ ơn bệ hạ. 

Khi đứng thẳng dậy dời bước, ta vô tình chạm phải ánh mắt của Yến Hoài đang đứng lặng lẽ nhìn mình ở phía xa.

Ánh mắt hắn vô cùng yên bình, như thể giữa chốn đêm trường gió lạnh núi cao này, chỉ có duy nhất hắn hiểu rằng ta không phải đang trốn chạy, mà là đang thay đổi một chiến trường lợi hại hơn.

Vụ án của Liễu Ngưng Sương dây dưa kéo theo cả hoàng hậu ngã ngựa. 

Dù bà ta có dùng thủ đoạn c.h.ặ.t đứt mọi manh mối nhanh đến đâu đi nữa, bệ hạ vẫn quyết định tước quyền quản lý lục cung của bà ta, giao tạm cho Đức phi quản lý. 

Tam hoàng t.ử từ đó cũng hoàn toàn thất sủng.

Tiêu Cẩn tuy giữ lại được chiếc ghế thái t.ử, nhưng trong lòng bệ hạ, hắn đã không còn là vị trữ quân được tin tưởng tuyệt đối nữa.

Còn Liễu Ngưng Sương bị đày vào một ngôi cổ am hẻo lánh ngoài vách kinh thành, cả đời không được phép bước chân ra ngoài nửa bước. 

Ngày nàng ta bị áp giải đi, Tiêu Cẩn tuyệt tình không ra tiễn mặt.

Ta đứng trên lầu cao của một t.ửu lâu nhìn theo chiếc xe ngựa của Liễu gia lầm lũi lăn bánh qua con phố dài.

A T.ử đứng cạnh hỏi nhỏ: "Tiểu thư thấy hạ giận chưa ạ?"

Ta lắc đầu nhạt giọng: 

“Hạ giận sao? Một Liễu Ngưng Sương ngã ngựa, một hoàng hậu bị đoạt quyền, một Tiêu Cẩn mất đi tình yêu.”

" những thứ đó vẫn không thể đổi lại được đứa trẻ chưa kịp chào đời của ta ở kiếp trước, càng không thể đổi lại được mấy chục sinh mạng oan khuất của người nhà họ Tống."

Ta muốn nhiều hơn thế. 

Ta muốn tận mắt nhìn thấy những kẻ từng xem mạng người như cỏ rác này phải rơi vào cảnh thân bại danh liệt, tan thành tro bụi.

Ba ngày sau, ta thu xếp hành lý rời kinh thành để xuôi Nam về Giang Nam.

Ngày tiễn ta ra khỏi cửa thành, số người đến tiễn không nhiều lắm chỉ có phụ thân, mẫu thân, A Tử... và Yến Hoài. 

Hắn vậy mà cũng mang theo hành lý chuẩn bị sẵn sàng lên đường.

Ta nhìn chiếc xe ngựa chở hành lý của hắn, khóe môi hơi nhướng lên: "Tam công t.ử đây là..."

Hắn điềm nhiên đáp: "Cũng đi Giang Nam dưỡng bệnh."

Ta nhướng mày: "Lại trùng hợp thế sao?"

Hắn nghiêm túc gật đầu, mặt không biến sắc: "Đúng vậy, rất trùng hợp."

Ta nhịn không được phì cười. 

Yến Hoài nhìn ta, khóe môi cũng cong lên theo. 

Đó là lần đầu tiên ta thấy hắn cười một cách chân thật và rõ ràng đến thế — không phải nụ cười xã giao giữ lễ tiết của con cháu thế gia, cũng không phải vẻ bình tĩnh thâm trầm để che giấu mưu mô, mà là một chút vui vẻ dịu dàng rất đỗi nhẹ nhàng, khiến cả cơn gió heo may ngoài cửa thành dường như cũng hóa dịu ngọt.

Con đường đến Giang Nam dài hơn ta tưởng rất nhiều. 

Chúng ta đi qua những ngọn núi xanh biếc trùng trùng điệp điệp, qua những bến nước mênh m.ô.n.g, qua những thôn xóm yên bình chưa từng xuất hiện trong những giấc mộng cung đình đầy đao kiếm của ta.

Yến Hoài tinh thông y thuật, biết xem sổ sách tài chính, biết nghe tiếng gió đoán mưa dông, thậm chí còn biết nấu một nồi cháo cá thơm ngon vô cùng.

Có một bận ta trêu hắn: "Công t.ử từ nhỏ đã bị đồn là vị quý công t.ử bệnh tật ốm yếu cơ mà?"

Hắn múc cho ta một bát cháo nóng hổi, điềm nhiên đáp: "Bệnh là thật, nhưng yếu thì là giả."

Ta bật cười. 

Hắn nhìn ta ăn hết sạch bát cháo rồi mới chầm chậm hỏi: "Đến Giang Nam rồi, cô định làm gì tiếp theo?"

Ta thản nhiên đáp: "Kiếm tiền."

Hắn khựng lại một nhịp, có lẽ không ngờ một vị thiên kim hầu phủ vừa thoát khỏi vòng xoáy đấu đá cung đình, việc đầu tiên nghĩ đến sau khi rời kinh lại không phải là thương xuân bi thu hay dưỡng bệnh, mà lại là kiếm tiền.

Ta nhìn ra khung cửa sổ xe ngựa đang chuyển bánh, nơi có những dãy núi mờ ảo ẩn hiện trong làn sương sớm hệt như kinh thành đã bị ta bỏ lại phía sau:

 "Ta muốn lật đổ một ván cờ lớn. Muốn làm được điều đó, chỉ có binh quyền trong tay phụ thân thôi là chưa đủ, thứ chúng ta cần là tiền tài, là nhân mạch, và là một hệ thống tin tức tình báo vững chắc."

Yến Hoài đặt chiếc thìa sứ xuống, nhìn thẳng vào mắt ta: "Vậy cho ta tính thêm một phần nữa nhé."

Ta quay đầu nhìn hắn: "Được."

Chỉ một chữ ngắn ngủn, nhưng mang theo trọng lượng của cả hai đời người.

Ở đất Giang Nam phồn hoa, ta dùng toàn bộ của hồi môn mà mẫu thân cho để mở một hiệu t.h.u.ố.c lớn: bên ngoài dùng để châm cứu chữa bệnh cứu người, bên trong dùng để thu thập và buôn bán tin tức quan trường. 

Yến Hoài thì dùng danh nghĩa đến Tô Châu dưỡng bệnh để âm thầm tiếp quản và tái thiết lại toàn bộ mạng lưới thương thuyền thương gia của cữu phụ hắn. 

A T.ử bắt đầu học cách quản lý sổ sách thu chi, còn ta học cách mỉm cười giao thiệp với các thương nhân lớn, học cách trả giá với các chủ ghe thuyền, học cách bóc tách từng tầng ý nghĩa sau mỗi câu nói đưa đẩy trên bàn tiệc.

Ba năm ở Giang Nam trôi qua nhanh ch.óng.

Năm thứ nhất: Hoàng hậu bị phát hiện lén lút dùng thuật Vu Cổ tà ác để nguyền rủa hãm hại Đức phi, bị bệ hạ phế truất giam cầm vĩnh viễn trong Phượng Nghi Cung.

Năm thứ hai: Tam hoàng t.ử cưỡi ngựa ngã ngựa gãy chân thành kẻ phế nhân, chính thức vĩnh viễn bị gạt ra khỏi cuộc tranh giành ngôi vị.

Năm thứ ba: Bắc Nhung lại một lần nữa quấy nhiễu biên cương, phụ thân ta một lần nữa lãnh binh xuất chinh, nhưng nạn tham ô lương thảo trong triều lại bắt đầu nhăm nhe ngóc đầu dậy.

Kiếp trước, chính cái bẫy lương thảo này đã khiến Tống gia mang trọng tội cấu kết địch quốc rồi diệt môn. 

Còn kiếp này, ta và Yến Hoài đã kiên nhẫn giăng lưới chờ đợi nó từ lâu lắm rồi.

Khi mật thư khẩn cấp từ biên quan gửi đến tay, trên giấy chỉ vọn vẹn đúng tám chữ: Lương thảo mục nát, quân tâm bất ổn.

Ta đặt bức thư xuống, ngước nhìn Yến Hoài.

 Hắn bây giờ đã hoàn toàn trút bỏ được vẻ gầy yếu xanh xao của ba năm trước — dù độc trong người chưa thể giải sạch hoàn toàn, nhưng sắc mặt đã hồng hào khỏe mạnh hơn rất nhiều. 

Khi không ho, trông hắn hệt như một thanh danh kiếm sắc bén đã được giấu kỹ trong vỏ ngọc: bề ngoài ôn nhu điềm đạm, nhưng bên trong toàn là lưỡi d.a.o bén ngót.

Ta đứng dậy: "Đến lúc thu lưới rồi."

Trong ba năm qua, hệ thống thương thuyền của chúng ta đã đi khắp các tuyến đường thủy ở phương Nam. 

Mỗi một kho lương thực mốc meo, mỗi một tên quan lại ăn hối lộ, mỗi một chuyến hàng bị đ.á.n.h tráo đều được ghi chép lại rạch ròi bằng sổ sách chứng cứ rõ ràng.

 Kiếp trước Tống gia không có nổi một mảnh chứng cứ để tự minh oan, còn kiếp này, chứng cứ của chúng ta đã chất đầy ba rương gỗ lớn!

Ta và Yến Hoài cùng hồi kinh vào thời điểm cuối mùa đông lạnh giá.

Kinh thành vẫn phồn hoa náo nhiệt như xưa, nhưng lòng người thì đã sớm đổi thay. Tiêu Cẩn tự mình ra tận cửa thành để đón ta. 

Ba năm không gặp, hắn đã trưởng thành hơn rất nhiều, sự bồng bột của tuổi thiếu niên đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự trầm ổn, lạnh lùng của một kẻ từng trải qua quá nhiều đả kích tàn khốc.

Hắn đứng đó nhìn ta bước xuống xe ngựa, ánh mắt dừng lại thật lâu trên chiếc áo choàng lông cừu mà Yến Hoài đang ân cần khoác lên vai ta.

"Vãn Chi, nàng đã về rồi."

Ta đứng thẳng người hành lễ: "Thần nữ tham kiến thái t.ử điện hạ."

Ánh mắt Tiêu Cẩn thoáng hiện lên vẻ đau xót: "Ba năm rồi... nàng vẫn không chịu gọi ta một tiếng Cẩn ca ca sao?"

Ta bình tĩnh đáp: "Lễ nghĩa quân thần không thể bỏ."

Vẫn là câu nói lạnh lùng ấy. 

Nhưng lần này, kẻ cảm thấy đau đớn không còn là ta nữa.

Tiêu Cẩn dời mắt sang Yến Hoài, giọng điệu châm chọc: "Yến Tam công t.ử xem ra thân thể đã bình phục không ít nhỉ."

Yến Hoài mỉm cười nhã nhặn: "Nhờ có Tống cô nương hết lòng chăm sóc nên mới được như ngày hôm nay."

Tiêu Cẩn tức đến mức siết c.h.ặ.t hai bàn tay thành quyền. 

Ta đứng bên cạnh mà suýt chút nữa sặc nước bọt — ba năm qua rõ ràng là Yến Hoài chăm sóc ta thì có, nhưng hắn nói câu đó quá đỗi tự nhiên, tự nhiên đến mức giống như đang tuyên bố chủ quyền trước mặt Tiêu Cẩn vậy!

Hắn hạ giọng nói với ta: "Phụ hoàng muốn gặp nàng."

Ta gật đầu, bước thẳng vào cung điện.

Trong ngự thư phòng, ta dâng lên ba rương chứng cứ động trời. 

Bệ hạ đọc đến tận nửa đêm, long nhan nổi giận lôi đình, sấm sét giận dữ. 

Vụ án tham ô lương thảo bị khui ra đã kéo theo hơn nửa triều đình nhúng chàm: trong đó có cả người của phe cánh hoàng hậu cũ, người của tam hoàng t.ử, và thậm chí có cả mấy vị quan lại từng nương nhờ Đông cung nhưng sau lưng lại dám phản bội lén lút đ.â.m sau lưng Tiêu Cẩn.

Nếu như ở kiếp trước, những kẻ này đã thành công đổ oan cho Tống gia khiến phụ thân ta c.h.ế.t t.h.ả.m ngoài biên ải, huynh trưởng bị c.h.é.m đầu thị chúng, mẫu thân uất ức treo cổ tự vẫn trong ngục tối; thì kiếp này, ta thong thả ném từng cái tên dơ bẩn đó lên trước mặt thiên t.ử, không bỏ sót một ai!

Cuộc thanh trừng đẫm m.á.u kéo dài ròng rã suốt hai tháng trời: hoàng hậu bị phế truất đày vĩnh viễn vào lãnh cung, tam hoàng t.ử bị giáng làm thứ dân, mấy đại tộc tham nhũng lương thảo bị tịch thu gia sản xét nhà.

 Phụ thân ta khải hoàn chiến thắng trở về triều, nhà họ Tống chẳng những không hề suy sụp chút nào mà ngược lại còn được bệ hạ càng thêm trọng dụng, quyền thế khuynh triều.

Tiêu Cẩn cũng nhờ lập công lớn trong vụ án này mà củng cố vững chắc được vị trí thái t.ử kế vị.

Hắn đến tìm ta vào một buổi chiều mưa phùn lất phất.

Chương 7 - Kiếp Này Ta Để Thái Tử Tự Nếm Mùi Bị Phản Bội - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia