Ta ngồi bật dậy, ngẩn người hồi lâu.
Bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập.
Tạ Hằng bước vào phòng, việc đầu tiên là vươn tay tính áp lên trán ta xem thử.
Ta khẽ nghiêng đầu né tránh.
Bàn tay hắn lỡ đà khựng lại giữa không trung.
Tạ Hằng ngẩn ra một lúc, rồi bước tới ngồi xuống mạn giường:
"Chiêu Ý, ta đang tính bàn với nàng chuyện này. Uẩn Nương mới trở lại kinh kỳ, họ hàng thân thích nhà họ Tô đều ngoảnh mặt quay lưng. Một người phụ nữ góa bụa sống trơ trọi bên ngoài, ta thật sự không thể an tâm."
Ta vén chăn bước xuống giường. Đôi chân vẫn còn đôi phần bủn rủn.
Nhưng cảnh tượng trước mắt này, ta lại nhớ rõ mùng một.
Kiếp trước, Tô Uẩn Nương cũng tiến phủ vào đúng ngày này.
Khi ấy, ta đã đập vỡ đĩa tách ngay tại chỗ.
Sau đó lại cùng Tạ Hằng làm ầm ĩ suốt cả đêm thâu.
Tạ Hằng ôm ta vào lòng dỗ dành, bảo rằng Tô Uẩn Nương chỉ tạm trú ít ngày.
Ta nhất quyết không chịu.
Ta bảo rằng căn nhà này có nàng ta thì không có ta.
Cuối cùng Tạ Hằng đã chọn ta.
Thế nhưng phải nhiều năm sau ta mới tường tận, hắn chỉ đưa người đi nơi khác.
Còn giọt nước mắt tiếc nuối trong lòng hắn, chưa từng ráo một ngày.
Sống lại kiếp này, ta không muốn tranh giành nữa.
Tạ Hằng thấy ta im lặng hồi lâu, giọng điệu liền dịu bớt đôi phần:
"Đông viện đang để trống, nơi đó lại rộng rãi thoáng mát. Ta tính để Uẩn Nương dời vào đó ở. Nếu trong lòng nàng thấy không thoải mái, ta sẽ nghĩ cách khác."
Ta tháo chiếc chìa khóa bên hông, đưa ra trước mặt hắn:
"Cứ để nàng ta ở đi, Đông viện quả thực rộng rãi."
Tạ Hằng rõ ràng không lường trước được điều này.
Động tác đỡ lấy chìa khóa của hắn có phần chậm chạp:
"Nàng... thật sự bằng lòng sao?"
Ta xỏ chân vào hài, cất tiếng gọi quản gia:
"Cho người kiểm đếm lại toàn bộ đồ đạc thuộc về Tần gia ở Đông viện. Ngay hôm nay dời hết về viện của ta. Món nào quá khổ không xếp vừa, cứ đóng thành xe chở về lại Tần gia."
Quản gia đứng ngẩn người ngay trước cửa.
Tạ Hằng cũng sững sờ quay người lại:
"Chiêu Ý, nàng muốn dời cái gì?"
Ta cầm lấy quyển sổ kê khai đồ hồi môn, đưa cho quản gia:
"Giường, tủ, bình phong ở Đông viện, cùng mấy bộ bàn ghế kia nữa, tất cả đều có ghi rõ trong sổ. Cứ theo đó mà khiêng đi."
Sắc mừng trên mặt Tạ Hằng nhạt dần:
"Uẩn Nương mới bước chân vào phủ, nàng làm rộn lên như thế, trong lòng cô ấy sẽ nghĩ sao?"
Ta vuốt lại nếp áo:
"Nàng ta nghĩ thế nào, chàng cứ trực tiếp đi mà hỏi."
Quản gia vẫn đứng chần chừ tại chỗ.
Ta liền cất tiếng giục giã:
"Nhanh chân lên chút. Ít ngày nữa người nhà ta sang, trong viện vẫn còn mấy món đồ lớn cần tháo dỡ đấy."
Tạ Hằng cuối cùng cũng không đứng yên được nữa:
"Nàng đến cả cái viện cũng muốn dời đi sao?"
Ta đăm đăm nhìn hắn một lúc:
"Cái viện đó cũng là của ta."
Hắn đứng ngơ ngác, nửa lời cũng chẳng thể thốt ra.
…..
Đông viện náo động suốt cả buổi chiều.
Đồ đạc Tô Uẩn Nương vừa mới thu vén xong xuôi lại bị nô tài khiêng đi khiêng lại.
Nàng ta đứng dưới hiên nhà, sắc mặt càng lúc càng thêm khó coi.
Ta dạo qua một vòng, chủ yếu là sợ nô tài làm thất lạc đồ đạc.
Một chiếc sập gỗ vừa được khiêng đến sát cửa, Tô Uẩn Nương đã bước ra chặn lại:
"Món này cũng phải dời đi sao?"
Quản gia không giấu nổi vẻ ngập ngừng, chẳng dám cất lời.
Ta lật lật sổ sách trong tay:
"Phải dời đi."
Tô Uẩn Nương c.ắ.n c.h.ặ.t làn môi, rồi từng bước tiến về phía ta.
Nàng ta trẻ trung hơn rất nhiều so với trong ký ức của ta.
Trang phục trên người vô cùng đơn sơ, trên gương mặt vẫn hằn rõ nét phờ phạc sau những ngày góa chồng.
Thế nhưng tấm lưng nàng ta vẫn thẳng tắp.
"Tần cô nương, ta vừa bước chân vào phủ đã chiếm lấy viện của cô, quả thực là không phải. Nhưng dời sạch đồ đạc thế này, e rằng tối nay ta đến cả chỗ đặt lưng cũng chẳng có."
Đúng lúc ấy, Tạ Hằng từ bên ngoài bước vào.
Nghe thấy câu nói kia, bước chân hắn liền nhanh hơn mấy phần.
Tô Uẩn Nương quay mặt đi, nuốt ngược nửa câu nói sau vào trong.
Ta giao lại sổ sách cho quản gia:
"Trong kho vẫn còn đồ đạc của Tạ gia, cho người khiêng vài món sang đây cho cô ta dùng."
Sắc mặt Tô Uẩn Nương hơi cứng lại:
"Ta chưa từng có ý định tranh giành đồ đạc của cô."
Ta tiện tay vỗ nhẹ lên mặt bàn vừa được khiêng ra:
"Thế thì tốt quá rồi. Ta lấy đồ của ta, cô dùng đồ của Tạ gia, nước sông không phạm nước giếng."
Tạ Hằng bước tới, việc đầu tiên là bảo quản gia giải tán đám người đang chen chúc trước cửa.
Chờ người tản bớt, hắn mới cất bước theo ta ra ngoài viện:
"Chiêu Ý, hôm nay trông nàng có phần là lạ."
Ta tiếp tục cất bước về phía trước.
Tạ Hằng rảo bước đuổi theo vài nhịp:
"Trước đây nàng vốn ghét nhất việc Uẩn Nương trở về. Nay ta đưa cô ấy vào phủ, nàng chẳng những không trách mắng nửa lời, lại còn cho dời sạch đồ đạc ở Đông viện đi. Nếu trong lòng nàng có hờn giận, cứ trút thẳng lên đầu ta là được."
Bước chân ta khựng lại.
Lúc này mới xoay người nhìn hắn:
"Ta không làm ầm ĩ với chàng, chàng lại thấy không quen sao?"
Tạ Hằng bị ta nghẹn lời, ngơ ngác chẳng đáp lại được gì.
Lòng vòng một hồi, hắn vươn tay tính nắm lấy tay ta.
Ta khẽ né tránh.