Sắc mặt hắn lại biến đổi lần nữa:

"Chiêu Ý, hôm nay nàng đã né tránh ta mấy lượt rồi đấy."

Ta rảo bước về lại viện của mình:

"Chàng nghĩ nhiều quá rồi."

Về đến phòng, ta liền sai người gửi một bức thư về nhà cha mẹ đẻ. Dặn người nhà tìm lại tờ kê khai của cải hồi môn cho ta.

Lại nhờ người lên quan phủ hỏi rõ thủ tục hòa ly cần chuẩn bị những gì.

Dòng cuối cùng, ta nhắn dặn vài ngày nữa cho người sang đón ta về.

Nữ tỳ đứng bên cạnh, lo lắng đến đỏ ửng vành mắt:

"Tiểu thư, người thật sự muốn hòa ly với công t.ử sao? Hai người vốn là thanh mai trúc mã, những năm qua ngài ấy cũng chưa từng bạc đãi cô. Tô cô nương mới tiến phủ, người dứt áo ra đi thế này, chẳng phải là làm lợi cho cô ta quá sao?"

Ta cẩn thận gấp gọn bức thư lại:

"Nàng ta muốn thì cứ việc lấy đi."

Đôi môi nữ tỳ ấp ủ mấy lần, tính cất lời khuyên giải thêm.

Ta nhét thư vào tay nàng:

"Gửi đi trước đã, chớ để người của Tạ Hằng bắt gặp."

Lúc này nàng mới đành gật đầu lui ra.

Gian phòng rộng lớn chỉ còn lại một mình ta.

Ta ngồi lặng yên một lúc.

Bên ngoài viện vang lên tiếng Tạ Hằng hỏi han nữ tỳ xem tối nay ta muốn dùng món gì.

Lần nào hờn giận, hắn cũng đều như thế.

Hắn biết rõ tính ta ch.óng giận cũng ch.óng nguôi.

Chỉ qua hai ngày là mọi chuyện lại đâu vào đấy.

Kiếp trước, ta quả thực đã như vậy.

Thế nhưng lần này, đến cả sức lực để hờn giận ta cũng chẳng còn.

…..

Ít ngày sau, Tạ gia bày tiệc gia đình.

Tô Uẩn Nương cũng có mặt.

Nàng ta ngồi ở vị trí cách Tạ Hằng không xa.

Giữa tiệc, Tạ Hằng nhấp vài chén rượu, căn bệnh cũ đột nhiên tái phát. Chén rượu trong tay rơi choảng xuống đất, cả người hắn gập xuống vì đau đớn.

Trong gian phòng lập tức nháo nhào một đoàn.

Ta gần như đứng bật dậy ngay tức khắc.

Chân đã bước đi được hai bước, ta mới sực nhớ ra hòm t.h.u.ố.c của mình vẫn đang để ở trong viện.

Thuốc chữa bệnh của hắn, từ trước đến nay đều do một tay ta cất giữ.

Ta cất tiếng gọi nữ tỳ:

"Trở về lấy hòm t.h.u.ố.c mang sang đây, nhanh chân lên một chút."

Nữ tỳ vội vã chạy đi.

Ta đứng lặng bên cánh cửa.

Xung quanh Tạ Hằng đã vây quanh biết bao nhiêu người.

Tô Uẩn Nương quỳ bên cạnh hắn, gạt lệ đỡ lấy bờ vai hắn.

Ta đứng nhìn một lúc.

Sau đó quay trở lại bàn tiệc ngồi xuống.

Chờ đến khi nữ tỳ trở lại, thời gian đã trôi qua khá lâu:

"Công t.ử đã đỡ hơn rồi, Tô cô nương vẫn luôn túc trực bên cạnh. Đại phu cũng bảo tạm thời không còn đáng ngại nữa."

Ta cầm đôi đũa lên.

Thức ăn trên bàn từ lâu đã nguội lạnh. Ta gắp vài lượt, thức ăn cứ rơi vãi bên mạn bát.

Cuối cùng, ta dứt khoát đặt đũa xuống.

Đêm ấy, Tạ Hằng tìm đến phòng ta.

Trên người hắn vẫn còn vương vất mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc.

Vừa bước qua ngưỡng cửa, hắn đã cất tiếng hỏi:

"Hôm nay ta phát bệnh, sao nàng không bước lại gần?"

Ta ngẩng mặt lên từ quyển sổ kê khai hồi môn:

"Thuốc chẳng phải đã sai người mang sang rồi sao?"

Tạ Hằng tiến lại gần vài bước:

"Người ta hỏi là nàng cơ mà."

Ta khép quyển sổ lại:

"Bên cạnh chàng có biết bao nhiêu người vây quanh, ta có bước lại cũng chẳng giúp ích được gì."

Hắn đứng ngơ ngác tại chỗ, hồi lâu mới thốt ra một câu:

"Trước đây nàng đâu có như thế này."

Ta nghe xong liền bật cười thành tiếng:

"Con người ta rồi cũng sẽ đổi thay mà."

Tạ Hằng còn tính bước lại gần hơn nữa. Nhưng bên ngoài viện đột nhiên có nô tài chạy vào báo tin, bảo rằng Tô Uẩn Nương trong người cũng thấy không được khỏe.

Hắn liếc mắt nhìn ra phía cửa.

Ta lại mở quyển sổ ra lật xem:

"Mau sang đó xem thử đi, hôm nay cô ta chăm sóc chàng cũng vất vả nhiều rồi."

"Nàng nhất quyết muốn đuổi ta đi đến thế sao?"

Trái tim ta dâng lên một nỗi mệt mỏi rã rời:

"Chàng còn không mau sang đó, bên kia lại sắp cho người sang giục giã đấy."

Bên ngoài quả nhiên lại vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Sắc mặt Tạ Hằng sa sầm xuống, cuối cùng vẫn cất bước rời đi.

Sau khi cánh cửa khép lại, nữ tỳ nhịn bấy lâu nay mới hừ lạnh một tiếng:

"Tô cô nương kia một ngày mà không ốm đau vài lần, e rằng đến ngủ cũng chẳng yên giấc nổi."

Ta xua tay ra hiệu cho nàng bớt lời.

Nàng hậm hực lùi sang một bên.

Được một lúc lại không nén nổi tò mò:

"Tiểu thư, trong lòng nô tỳ cứ thấy bức bối thế nào ấy."

Ta cầm lại cây cọ vẽ:

"Nhẫn nại thêm vài ngày nữa là xong thôi."

Bên quan phủ đã có thư phản hồi. Tờ hòa ly văn thư coi như đã hoàn tất ổn thỏa.

Người nhà cha mẹ đẻ cũng sắp sửa sang đón ta về rồi.

….

Ngày hôm sau, Tô Uẩn Nương chủ động tìm đến phòng ta.

Nàng ta bước vào cửa, chẳng hề vòng vo câu nào:

"Có phải cô vốn coi thường ta không?"

Ta ra hiệu cho người trong phòng lui ra ngoài hết:

"Cớ sao cô lại hỏi như thế?"

Nàng ta ngồi xuống, tấm lưng vẫn giữ nguyên dáng thẳng tắp:

"Những đồ đạc ở Đông viện, cô chẳng để lại lấy một món mà dời đi sạch sẻ. Người trong phủ lúc này đang bàn ra tán vào, bảo rằng ta vừa tiến phủ đã ép cô đến mức phải tháo dỡ cả cái viện."

Ta nghe xong cảm thấy buồn cười vô cùng:

"Đồ đạc vốn là của ta."