Tạ Hằng đang xông ra từ hướng bên đó. Trong lòng hắn đang bế c.h.ặ.t Tô Uẩn Nương.
Tô Uẩn Nương ôm lấy cổ hắn, ho sặc sụa không ngừng.
Tạ Hằng cũng đã nhìn thấy ta.
Cả người hắn khựng lại ngay tại chỗ.
Chỉ một khoảnh khắc sau, hắn giao Tô Uẩn Nương cho nô tài phía sau, sải bước dồn dập tiến về phía ta:
"Chiêu Ý, nàng bị thương ở đâu rồi?!"
Ta tựa vào tay nữ tỳ gượng đứng dậy.
Phía cửa phủ lại vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.
Tần Kiểu dẫn theo người nhà Tần gia xông vào bên trong.
Tỷ tỷ nhìn thấy mảng áo bị lửa thiêu rụi bên vai ta, sắc mặt lập tức biến đổi dữ dội.
Tỷ ấy không hỏi nửa lời.
Chỉ cởi chiếc áo khoác trùm kín lên người ta:
"Theo ta về nhà."
Ta khẽ ừ một tiếng.
Tạ Hằng vươn tay tính chặn xe lại.
Tần Kiểu lập tức xoay người lại:
"Ngươi dám bước tới một bước nữa, tối nay ta sẽ cho người khiêng luôn cả ngươi đi đấy!"
Giọng Tạ Hằng đã khàn đục hoàn toàn:
"Nàng ấy bị thương rồi, ta phải đi cùng để tìm đại phu cho nàng ấy!"
Tỷ tỷ trực tiếp buông rèm xe xuống:
"Không cần đến ngươi."
Xe ngựa lăn bánh rời khỏi Tạ gia.
Ta tựa lưng vào thành xe. Vết thương trên vai đau đớn dữ dội.
Tỷ tỷ ngồi bên cạnh, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống.
Ta vươn tay chạm nhẹ vào tỷ ấy:
"Đừng khóc nữa, ta vẫn còn sống nhăn răng đây mà."
Tỷ ấy mắng ta một câu:
"Khép cái miệng muội lại đi!"
Ta quả thực khép miệng lại.
Đêm nay quá đỗi mệt mỏi. Ta chẳng bao giờ muốn trở về nơi ấy thêm một lần nào nữa.
…….
Khi ta tỉnh lại, bản thân đã trở về lại Tần gia.
Vết thương trên vai đã được bôi t.h.u.ố.c gạc cẩn thận.
Bàn tay cũng được băng bó đàng hoàng.
Mẫu thân ngồi gục bên ngoài khóc lóc hồi lâu. Tỷ tỷ thì liên tục mắng mỏ Tạ gia không tiếc lời.
Ta lúc mê lúc tỉnh, nghe được không đầy đủ.
Tạ Hằng có tìm đến mấy lượt.
Người nhà Tần gia đều không cho hắn bước qua cửa phủ.
Đến mãi về sau, tỷ tỷ cầm một tờ văn thư bước vào phòng:
"Bên quan phủ đã làm xong xuôi rồi, muội tự mình cất giữ cho kỹ."
Ta đỡ lấy.
Đó là tờ hòa ly văn thư.
Những dòng chữ trên đó, ta đăm đăm nhìn hồi lâu. Thực ra những thứ này, từ ngày trọng sinh trở về ta đã bắt đầu chuẩn bị.
Nay cuối cùng cũng đã cầm được trong tay.
Trong lòng ngược lại lại dâng lên một khoảng trống trải vô bờ.
Tỷ tỷ ngồi bên mạn giường:
"Hối hận rồi sao?"
Ta cất kỹ tờ văn thư vào hộc tủ:
"Không có."
Tỷ ấy vươn tay chạm nhẹ vào trán ta:
"Cái miệng vẫn cứng lắm."
Vừa mới khép mắt lại, bên ngoài viện lại vang lên tiếng động.
Tạ Hằng lần này trực tiếp đứng chờ ngoài cửa phủ suốt nửa ngày trời.
Tỷ tỷ có bước ra ngoài một lần.
Trở vào phòng, sắc mặt tỷ ấy trông khá xấu:
"Hắn hỏi tờ hòa ly văn thư kia được làm từ bao giờ."
Ta cất tiếng hỏi:
"Tỷ nói sao?"
Tỷ tỷ ngồi xuống:
"Ta bảo Tô Uẩn Nương mới tiến phủ được mấy ngày, muội đã nộp văn thư lên quan phủ rồi."
Tạ Hằng đứng mãi cho đến khi trời tối mịt mới chịu cất bước rời đi.
Ngày hôm sau, người của Tạ gia mang đồ đạc sang biếu tặng.
Tất cả đều bị tỷ tỷ thẳng tay trả về.
Lại qua thêm mấy ngày nữa, hôn lễ của Tô Uẩn Nương vẫn được tiến hành theo đúng kế hoạch.
Ta ban đầu có phần bất ngờ.
Tỷ tỷ nghe xong liền hừ lạnh một tiếng:
"Tạ gia lúc này mà hủy bỏ hôn sự, đó mới thật sự là mất mặt. Bọn họ cái gì cũng chịu đựng được, chỉ có sợ thiên hạ chê cười là không chịu nổi."
Ta tựa lưng vào thành giường:
"Thế thì cứ để bọn họ tổ chức đi."
Tỷ tỷ liếc nhìn vết thương trên vai ta một cái:
"Muội không muốn gửi tặng một món đại lễ sao?"
Ta hướng mắt nhìn tỷ ấy.
Trên mặt tỷ ấy đã nảy ra một ý định.
"Đống đồ hồi môn của muội vẫn còn đang nằm ở Tạ gia đấy thôi."
Ta lập tức vỡ lẽ.
…
Hôn lễ của Tạ gia được tổ chức vô cùng náo nhiệt.
Người nhà Tần gia cũng kéo sang tham dự.
Ta vết thương chưa lành hẳn nên ở lại trong nhà.
Tỷ tỷ dẫn theo một toán thợ thợ tay nghề cao đi cùng.
Tỷ ấy sau khi trở về đã kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối cho ta nghe.
Trong hỷ đường, quan khách hai họ vừa mới an tọa xong xuôi, người nhà Tần gia đã rầm rộ bước vào cửa.
Tạ Hằng nhìn thấy tỷ tỷ, phản ứng đầu tiên là ngó dáo dác ra phía sau lưng tỷ ấy.
Tỷ tỷ dứt khoát ném quyển sổ kê khai đồ hồi môn lên mặt bàn:
"Chư vị cứ tiếp tục, hôm nay chúng ta đến để thu dọn đồ đạc của Tần gia."
Các bậc bề trên Tạ gia sắc mặt xanh lè xanh lét.
Có kẻ tính bước ra ngăn cản.
Tỷ tỷ trực tiếp bảo viên cai lệ đi cùng trải rộng tờ bằng chứng chứng thực ra.
Tấm bình phong dát vàng phía sau hỷ đường thuộc về Tần gia.
Khiêng đi!
Bàn ghế trong tiệc cũng có đến hơn nửa nằm trong sổ hồi môn.
Dời đi!
Chiếc giường trong phòng tân nương là do phụ thân năm xưa sắm sửa riêng cho ta.
Cũng phải dời đi nốt!
Tô Uẩn Nương lúc ấy đã thay xong hỷ phục đỏ rực. Nàng ta vốn đang ngồi e ấp bên mạn giường.
Toán thợ đứng chờ trước cửa một lúc, cuối cùng thật sự không thể chờ thêm được nữa:
"Tô phu nhân, phiền cô đứng dậy một chút, chiếc giường này chúng ta phải khiêng về."
Tỷ tỷ kể đến đây, cười đến mức suýt chút nữa không thở nổi.
Ta cũng không nén nổi nụ cười.