Nhắc tới Tứ hoàng t.ử, sắc mặt phụ thân nhìn ta bỗng trở nên vô cùng phức tạp, người khẽ thở dài rồi nói, Tứ hoàng t.ử từ một năm trước đã cưới đích thứ nữ của Tống Thái phó vào cửa. Hai người họ tương kính như tân, phu thê hòa thuận, tình cảm vô cùng khăng khít.
Ta vô thức c.ắ.n c.h.ặ.t bờ môi, dẫu trong lòng đã sớm dự liệu được kết cục này, nhưng khi chính tai nghe phụ thân nói ra, l.ồ.ng n.g.ự.c ta vẫn không tránh khỏi một trận nhói đau.
Dẫu sao... ta và Tứ hoàng t.ử Tần Thuấn vốn là thanh mai trúc mã, từ lâu đã tâm đầu ý hợp.
Nếu không có biến cố kinh hoàng vào ba năm trước, ta đã sớm danh chính ngôn thuận trở thành thê t.ử của chàng rồi…
05.
Chúng ta trò chuyện vừa dứt lời, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng huyên náo.
Chúng ta vội vã bước ra sân, mới nhận ra tiếng ồn ào ấy phát ra từ phía đối diện cổng phủ, chính là phủ của Hộ bộ Thị lang.
Âm thanh kia ch.ói tai, khiến lòng người kinh hãi. Tiếng khóc la, tiếng va đập, tiếng quát tháo phẫn nộ hỗn loạn đan xen thành một khối.
Ta không kìm được nắm c.h.ặ.t t.a.y nương, bà vỗ vỗ mu bàn tay ta: "Đừng sợ, đừng sợ."
Lão quản gia ra ngoài dò xét tình hình cũng đã trở về. Mặt ông ấy cắt không còn giọt m.á.u, bước chân vội vã, ngay cả giọng nói cũng run rẩy, "Lão... Lão gia, Tưởng gia của Hộ bộ Thị lang…… bị Cẩm Y Vệ tịch thu tài sản, phong tỏa phủ đệ rồi!"
Sắc mặt cha ta chấn động dữ dội: "Vì cớ gì?!"
Quản gia: "Chẳng rõ nữa ạ, nhưng Tưởng Thị lang lần này e là không thể xoay mình được nữa rồi!"
Cha ngẩn người: "Sao lại nói vậy?"
Như nghĩ đến điều gì, sắc mặt quản gia càng thêm trắng bệch. Ông ấy run rẩy chỉ tay ra ngoài cửa: "Bởi vì kẻ dẫn đầu đám quân lính đến tịch thu phủ đệ chính là Bùi… Bùi…"
Cha nhíu mày, trong miệng lẩm bẩm một cái tên: "Bùi Hạc Uyên…"
Đó là cái tên ta chưa từng nghe qua, nhưng cả cha và mẹ ta đều biến sắc ngay khoảnh khắc nghe thấy cái tên này.
Ta hỏi: "Bùi Hạc Uyên là ai?"
Lời vừa dứt, nương đã lập tức bịt miệng ta lại, "Không được gọi thẳng tên của hắn."
Bà ghé sát tai ta nói nhỏ: "Hắn là nanh vuốt tàn độc nhất của triều đình, là Diêm Vương g.i.ế.c người không chớp mắt."
"Lan Nhi, con phải nhớ kỹ, ngàn vạn lần, ngàn vạn lần đừng chọc giận hắn!"
Ta còn muốn hỏi thêm, thì nghe thấy tiếng móng ngựa truyền đến từ ngoài phủ.
Cộc, cộc, cộc…… Giống như có người đang cưỡi ngựa thong dong dạo bước đi qua.
Như có ma xui quỷ khiến, ta ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Qua khe cửa phủ khép hờ, ta nhìn thấy một nam t.ử mặc Phi Ngư Phục, bên hông đeo Tú Xuân Đao, cưỡi một hắc mã xuất hiện trước cổng Tưởng phủ.
Những Cẩm y vệ lạnh lùng vô tình kia vừa nhìn thấy hắn, tất cả đều chắp tay hành lễ. Tiếng hô đồng thanh vang dội: "Chỉ huy sứ Đại nhân!"
Nam t.ử khẽ gật đầu.
Ta nhìn hắn, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập liên hồi dữ dội.
Có lẽ ánh mắt của ta quá mức nóng bỏng, nam t.ử như có cảm ứng mà nghiêng đầu nhìn sang. Khi nhìn rõ gương mặt hắn, ta như bị sét đ.á.n.h ngang tai.
… Sao lại có thể là hắn!
Nam t.ử nhìn thấy ta, dường như chẳng chút ngạc nhiên. Đối diện với đôi mắt đầy hoảng sợ của ta, hắn khẽ mỉm cười, đôi môi mỏng khẽ mấp máy.
Ta đọc hiểu lời nói không thành tiếng của hắn: "Nương t.ử, lâu rồi không gặp."
06.
Ta còn chưa kịp phản ứng, tên sai vặt đã theo ám hiệu của quản gia mà đóng c.h.ặ.t cổng phủ lại. Tầm nhìn bị cách biệt, ta mới cảm thấy bản thân có thể thở phào một tiếng.
Nhận ra sự bất thường của ta, A nương vỗ vỗ mu bàn tay ta, "Đừng sợ, đừng sợ, người này tuy tàn độc nhưng cũng có nguyên tắc, chỉ cần không trêu vào hắn thì sẽ bình an vô sự…"
Ta gật đầu, ngoan ngoãn theo A nương trở về hậu viện. Nhưng trong lòng ta lại hiểu rõ, gia đình ta có lẽ vì ta mà sắp gặp phải đại phiền toái rồi.
…
Bởi vì trong lòng chất chứa tâm sự, ban đêm ta nằm trên giường trằn trọc hồi lâu cũng không sao ngủ được. Mãi cho đến khi phương Đông lộ ra chút ánh sáng trắng mờ nhạt. Trong cơn mệt mỏi rã rời, cuối cùng ta cũng mơ màng nhắm mắt lại.
Sau đó, chẳng có điềm báo trước, ta lại mơ thấy vài mảnh ký ức kỳ lạ. Ta mơ thấy dưới đáy vực âm u ẩm ướt, một nam t.ử đang cõng ta, từng bước một lội nước đi về phía trước. Tấm lưng của hắn ấm áp như lửa, ta vì quá lạnh nên không kìm được mà áp mặt vào đó, dán thật c.h.ặ.t.
Cảnh mộng tan đi, rất nhanh lại tụ lại. Lần này không phải ở dưới đáy vực, mà là trong một gian nhà gỗ nhỏ đơn sơ.
Ta dường như vừa mới tỉnh lại sau cơn hôn mê, nghe thấy tiếng nam t.ử đang dặn dò một bà lão nông dân: "Đây là mười lượng bạc, bà nhất định phải chăm sóc nàng ấy cho thật tốt."
Bà lão cầm bạc cười hớn hở, liên tục vâng dạ.
Nam t.ử đi tới bên giường, khẽ tém lại góc chăn cho ta. Ngay sau đó hắn định quay người rời đi, ta liền đưa tay ra níu c.h.ặ.t lấy vạt áo của hắn.
"Không được đi." Ta nửa hí mắt nhìn hắn, thần trí hỗn độn, nhưng từng chữ lại vô cùng rõ ràng: "… Ngươi mang ta tới đây, thì không được phép bỏ mặc ta lại một mình ở chốn này."
Gió thổi qua, ánh mắt nam t.ử hiện lên vẻ kinh ngạc. Sau đó, cảnh mộng lại tan biến.
Khi tụ lại lần nữa, đó là một buổi trưa Xuân chan hòa ánh nắng, ta ngồi dưới cây hoa đào ăn hoa quả sấy. Ta kiêu ngạo sai bảo nam t.ử làm l.ồ.ng đèn cho ta, còn chê hắn làm quá chậm, không đủ tinh xảo. Nam t.ử cười bất lực, nhưng động tác trên tay chưa từng dừng lại.