Đường đi tuy có mưa làm mặt đường lầy lội nhưng đoàn người vẫn thuận lợi di chuyển được bốn năm ngày. Quận Toại Mục ngày càng gần, chỉ cần đi thêm ba bốn ngày nữa là sẽ đến biên giới hai quận.

Hôm nay trời vừa tạnh mưa, không khí vẫn còn ẩm ướt, một dải cầu vồng vắt ngang chân trời. Đoàn người dừng lại bên bờ sông Oanh Thủy để nghỉ ngơi một lát.

Người đ.á.n.h xe dắt ngựa xuống sông uống nước. Vì bờ sông Oanh Thủy khá cao, phải một người dắt đằng trước, một người đẩy đằng sau mới đưa được xe ngựa lên trên bờ.

Ngư Nương xuống xe phóng tầm mắt nhìn quanh. Càng gần quận Toại Mục, cây cối hai bên đường càng xanh tốt, những cây không rụng lá vào mùa đông cũng nhiều màu xanh hơn. Có thể thấy bá tánh quận Toại Mục ít nhất cũng đủ ăn chứ không đến nỗi phải bỏ xứ chạy nạn nườm nượp như ở Trạc Dương và Loan An. Hơn nữa sông Oanh Thủy chảy qua địa phận quận này, dù có hạn hán thì ruộng đồng cũng không đến mức c.h.ế.t khô.

Địa hình quận Toại Mục hẹp dài theo hướng đông tây. Nếu mọi chuyện thuận lợi, chưa đến nửa tháng nữa họ sẽ qua được sông Lan Giang để đến An Lăng.

Hành trình chạy nạn kéo dài hơn hai tháng cuối cùng cũng sắp kết thúc. Ngư Nương khẽ thở dài. Tuy nàng còn nhỏ, ít khi phải xuống đi bộ nhưng đường quan đạo thời xưa sao sánh được với đường nhựa hiện đại, xe ngựa lại xóc nảy, đi suốt chặng đường dài này cũng đủ khiến người ta ê ẩm như muốn rời từng khúc xương.

Tranh thủ lúc Trần thị không để ý, Ngư Nương làm động tác vươn vai vặn mình chẳng thục nữ chút nào, xoay cổ lắc eo cho giãn gân cốt.

Lúc mới đến thời không này, nghe gia gia kể thì nàng tưởng đây là thời kỳ đầu sau khi nhà Đường diệt vong, cứ nghĩ mình xuyên không đến một triều đại song song nào đó. Nhưng sau khi nghe mọi người nói chuyện trên đường, nàng mới phát hiện không chỉ triều đại thay đổi mà cả địa lý cũng khác biệt.

Ở đây không có sông Hoàng Hà hay Trường Giang mà chỉ có sông Lan Giang và Oanh Thủy tương tự. Nhưng Oanh Thủy kém xa Hoàng Hà về độ hùng vĩ, nó bắt nguồn từ Trạc Dương, phần lớn chảy qua Toại Mục rồi đổ vào một nhánh sông lớn của Lan Giang.

Chỉ có sông Lan Giang là mênh m.ô.n.g cuồn cuộn, chảy từ tây sang đông xuyên suốt Đại Yến triều, chia đất nước thành hai miền Nam Bắc.

Mặt sông Lan Giang rộng mênh m.ô.n.g, người thường muốn bơi qua gần như là chuyện không tưởng. Vì thế tướng quân phương nam làm phản, đại quân đóng ở phía nam sông Lan Giang, giằng co với triều đình phương bắc lâu như vậy, ngoài lý do triều đình thiếu binh mã thì sông Lan Giang cũng là một rào cản thiên nhiên khó vượt qua.

Thảo nào Tạ tướng quân trấn thủ Toại Mục chỉ xung đột với Vương tướng quân ở phía bắc. Chắc hẳn trong lòng ông ta cũng hiểu, nếu không có kế sách vẹn toàn mà mạo muội đưa quân vượt sông tấn công phương nam thì chỉ chuốc lấy thương vong nặng nề, thất bại t.h.ả.m hại.

Đoàn người dừng lại nghỉ ngơi, việc đầu tiên là nấu cơm. Vì đông người, không chỉ có người nhà mình nên Lý gia và Lưu gia vẫn nấu chung, những người còn lại tự nhóm bếp riêng.

Nhờ số gạo, mì và thịt Thạch Quý lấy từ khách điếm, dọc đường đi mọi người ăn uống cũng tạm ổn. Tuy đi đường vất vả nhưng ai nấy đều không bị gầy đi.

“Nương, con muốn ăn cá hấp, canh trứng, không muốn ăn bánh bao đâu.”

Một giọng nói non nớt vang lên sau lưng Ngư Nương. Không cần quay lại nàng cũng biết đó là Nguyên Bảo đang mè nheo.

Ở nhà Nguyên Bảo được Thạch Quý và Trần phu nhân nâng như trứng hứng như hoa, ăn uống cực kỳ cầu kỳ. Cá thịt phải tươi ngon nhất, cháo phải ninh nhừ thơm ngọt, điểm tâm phải nóng hổi vừa ra lò.

Từ khi rời phủ thành, điều kiện không còn như trước, cá thịt chỉ có loại phơi khô cứng ngắc, điểm tâm đừng nói nóng hổi, đến nguội lạnh cũng chẳng có mà ăn. Nguyên Bảo không chịu nổi liền nằng nặc đòi về nhà.

Trần phu nhân ban đầu còn nhỏ nhẹ dỗ dành. Nhưng Nguyên Bảo ở nhà quen được nuông chiều bằng lời ngon tiếng ngọt chưa từng nghe lời nặng, đâu dễ gì nghe lọt tai vài câu khuyên giải của Trần phu nhân.

Trần phu nhân hết cách đành phải ra tay đ.á.n.h Nguyên Bảo mấy cái. Quả nhiên thằng bé ngoan ngoãn hơn hẳn, tuy dọc đường vẫn thỉnh thoảng càm ràm chê bai đồ ăn nhưng không dám làm loạn nữa.

Đúng như Ngư Nương dự đoán, Trần phu nhân giơ tay lên, mặt nghiêm nghị lạnh lùng nói:

“Đừng có nháo nữa, nháo nữa là ta đ.á.n.h đòn đấy, nghe chưa?”

Nguyên Bảo sợ quá không dám ho he, hít nước mũi sụt sịt đáng thương nói:

“Con nghe rồi.”

Sau trận mưa trời trở lạnh, Nguyên Bảo không may bị cảm nên cứ sụt sịt suốt.

Tam Ngưu và Nguyên Bảo dọc đường đi đã trở thành đôi bạn cùng cảnh ngộ, một đứa khuất phục trước uy quyền của lão nương, một đứa khuất phục trước uy quyền của tỷ tỷ, hai đứa chụm đầu vào nhau thì thầm to nhỏ không hết chuyện.

Thấy Nguyên Bảo bị mắng, Tam Ngưu nắm c.h.ặ.t nắm bùn trong tay lon ton chạy lại chỗ Nguyên Bảo, dùng bàn tay bẩn thỉu kéo áo cậu bé rủ đi chơi.

Ngư Nương trơ mắt nhìn bộ quần áo sạch sẽ tinh tươm của Nguyên Bảo in hằn dấu tay bùn đất, nếu nàng không nhìn lầm thì bộ này còn mới tinh. Tam Ngưu khoe nắm bùn đen sì trong tay:

“Nguyên Bảo, hai ta đi nghịch bùn đi, nặn hình nhân chơi.”

Nguyên Bảo nín khóc mỉm cười ngay tắp lự, nước mũi chảy xuống miệng cũng không hay:

“Được! Đi chơi bùn!”

Đất sau mưa nhão nhoét, bốc đại cũng được nắm bùn. Ngoài Tam Ngưu và Nguyên Bảo còn có Hữu Căn, Hữu Tài, mấy đứa trẻ chụm đầu vào nhau hì hụi đào đất nghịch bùn.

“Á á á có sâu!”

Nguyên Bảo sợ hãi ném nắm bùn vừa đào được lên cây, khuôn mặt mũm mĩm tái mét.

Trần phu nhân nghe tiếng hét thất thanh của nhi t.ử liền vứt hết mọi việc chạy lại bế thốc Nguyên Bảo lên:

“Sao thế? Nguyên Bảo làm sao vậy? Đừng dọa nương sợ.”

Nguyên Bảo dùng đôi tay dính đầy bùn ôm cổ Trần phu nhân, rúc đầu vào lòng nàng:

“Nương, trong đất có con sâu dài ngoằng, đáng sợ lắm, Nguyên Bảo không chơi bùn nữa đâu.”

Tam Ngưu giơ một cục đất lên, bên trong quả nhiên có con giun dài ngoằng đang ngọ nguậy, cậu bé cười hì hì:

“Sâu thì có gì đáng sợ, Nguyên Bảo nhát gan quá.”

Trần phu nhân nhìn kỹ, vỗ về an ủi Nguyên Bảo:

“Nguyên Bảo đừng sợ, đây là con giun đất thôi, không c.ắ.n người đâu.”

Ngư Nương cốc đầu Tam Ngưu một cái rồi trừng mắt:

“Đồ ngốc này, còn không mau vứt đi.”

Trần phu nhân xua tay:

“Không sao đâu, cứ để Tam Ngưu chơi. Nguyên Bảo chưa thấy giun bao giờ nên sợ là bình thường. Nguyên Bảo nhìn xem, Tam Ngưu và các tiểu bằng hữu có sợ đâu. Nương biết Nguyên Bảo dũng cảm nhất mà, sẽ không sợ con giun đâu đúng không?”

Dọc đường đi, Trần phu nhân cũng tự kiểm điểm lại bản thân. Vì hiếm muộn nên nàng và Thạch Quý quả thực đã quá nuông chiều Nguyên Bảo khiến thằng bé không biết trời cao đất dày là gì. Từ khi ra khỏi phủ thành chạy nạn, thấy hài t.ử nhà người ta tuy nhỏ tuổi nhưng biết điều, hiểu chuyện hơn Nguyên Bảo nhiều, nàng hạ quyết tâm phải sửa đổi tính khí công t.ử bột của nhi t.ử, nếu không thằng bé sẽ hỏng mất.

Trần phu nhân đặt Nguyên Bảo xuống đất ôn tồn giảng giải:

“Nguyên Bảo xem này, con giun bé tí tẹo, còn chưa bằng ngón tay con, con dẫm một cái là nó c.h.ế.t, có gì đáng sợ đâu.”

Nguyên Bảo che mắt, hé ngón tay nhìn trộm Tam Ngưu đang cười ngây ngô, trên tay cầm cục đất có con giun đang uốn éo.

“Nương, con vẫn sợ lắm.”

Tính cách hình thành không phải một sớm một chiều, muốn sửa đổi cũng không thể ngày một ngày hai.

Đúng lúc này Lưu đại cữu cho ngựa uống nước xong đi ngang qua, thấy nắm đất trong tay Tam Ngưu liền reo lên:

“Ái chà, đây chẳng phải là giun đất sao? Dùng cái này câu cá thì tuyệt, chúng ta có lộc ăn rồi.”

Lưu đại cữu chộp lấy con giun từ tay Tam Ngưu:

“Đi, Tam Ngưu đi câu cá với cữu công nào, hôm nay cữu công câu con cá to cho con, tối nay chúng ta có canh cá tươi uống.”

Nghe thấy câu cá, Nguyên Bảo thấy ngứa ngáy trong lòng, cậu bé hé mắt nhìn rồi kéo áo Trần phu nhân thì thầm:

“Nương, Nguyên Bảo cũng muốn đi câu cá.”

Trần phu nhân lờ đi:

“Con muốn đi thì tự đi tìm Tam Ngưu mà xin, vừa rồi còn sợ giun sao giờ lại hết sợ rồi?”

Trần phu nhân chiều con thì chiều thật, hận không thể hái sao trên trời xuống cho nhi t.ử nhưng một khi đã quyết tâm uốn nắn tật xấu của Nguyên Bảo thì nàng cứng rắn vô cùng, không nhượng bộ nửa bước.

Ngư Nương mỉm cười:

“Để tỷ dẫn Nguyên Bảo đi, Tam Ngưu và cữu công chưa đi xa đâu. Nguyên Bảo có muốn đi cùng tỷ không?”

Dù sao cũng do Tam Ngưu gây chuyện, chọc Nguyên Bảo khóc rồi bỏ đi như thế cũng không phải phép.

Trần phu nhân rất có cảm tình với Ngư Nương, ân nhân cứu mạng của nhi t.ử mình. Ban đầu nàng định nhận Ngư Nương làm nghĩa nữ phần nhiều vì lợi ích nhưng sau khi tiếp xúc nhiều, nàng thực sự muốn nhận tiểu cô nương này làm nữ nhi.

Nàng từng than thở với Thạch Quý:

“Giá mà lúc trước ta đừng vội vàng quá thì tốt biết mấy. Chàng xem Ngư Nương kìa, thông minh ngoan ngoãn, còn nhỏ mà đã biết chăm sóc người khác, nếu ta thực sự có đứa nữ nhi như thế thì tốt biết bao.”

Chỉ có mỗi Nguyên Bảo, Trần phu nhân cũng thấy cô đơn, thấy Ngư Nương hiểu chuyện lanh lợi thì trong lòng bà thực sự khao khát có một đứa nữ nhi như vậy. Nhưng lời nói ra như bát nước đổ đi, lúc trước vì cái lợi trước mắt mà làm hỏng chuyện, giờ nàng cũng ngại không dám mở lời với nhà họ Lý nữa.

Thấy Ngư Nương tình nguyện dẫn Nguyên Bảo đi câu cá, Trần phu nhân biết Ngư Nương chín chắn sẽ không để Nguyên Bảo làm bậy nên rất vui vẻ đồng ý:

“Vậy làm phiền con nhé. Nguyên Bảo nghịch ngợm lắm, con dắt nó tránh xa bờ sông ra một chút, đừng để nó chạy lung tung.”

Ngư Nương gật đầu, đưa tay về phía Nguyên Bảo mỉm cười:

“Nguyên Bảo, đệ có muốn đi cùng tỷ không?”

Nguyên Bảo ngước nhìn Trần phu nhân, hít một hơi nước mũi rồi đặt bàn tay lấm lem bùn đất vào tay Ngư Nương.

--

Hết chương 79.