1

Sau khi từ chối lời tỏ tình của trúc mã một lần nữa, cô bạn thân Thôi Dĩnh đột nhiên hỏi tôi: 【Cậu đồng ý hẹn hò với Tống Minh Xuyên rồi á?】

Tôi ngơ ngác chẳng hiểu gì.Rõ ràng nửa tiếng trước, tôi vừa mới mắng cậu ta một trận không sót chữ nào cơ mà.Chẳng lẽ mắng xong làm cậu ta thấy sướng người luôn hả?

Thôi Dĩnh không nói hai lời, chuyển tiếp ngay vòng bạn bè mới nhất của Tống Minh Xuyên cho tôi.

Lời nhắn mập mờ:

【Tri Hữ ý gì đây ta? Làm người ta ngại ghê cơ.】

Tôi ấn mở bức ảnh, đích thị là ảnh chụp màn hình đoạn chat vừa nãy.

【Cậu trí nhớ tốt thật đấy】

【Đôi mắt của cậu đẹp thật đấy】

【Thích cậu!】

Tức cười ghê.Tôi cạn lời, để lại bình luận bên dưới:

 【Đánh giá cao sự tự tin của cậu nha】.

Tiện tay tung luôn ảnh chụp màn hình đầy đủ.

【Trí nhớ của cậu kém thật đấy!】

【Mở to mắt ra mà nhìn cho rõ vào! Tớ vừa mới từ chối cậu ngày hôm qua đấy!】

【Dù tớ thích ai đi chăng nữa thì cũng tuyệt đối không bao giờ thích cậu đâu!】

Mấy đứa bạn chung cười đến ngả nghiêng trong phần bình luận.

【Ha ha ha, hóa ra hoàn toàn là ảo giác của anh Xuyên à!】

【Cậu ngại cái quái gì không biết nữa?】

【Đúng là mắng cho đã đời luôn ha...】

【Thiếu chút nữa là tưởng cậu kiếm được mối ngon rồi chứ!】

Tống Minh Xuyên thấy bình luận của tôi liền giả vờ ngoan ngoãn vớt vát thể diện:

【Tri Hữ nhìn xem kìa, bọn họ ghen tị vì tớ có một cô bạn thanh mai vừa xinh đẹp vừa tốt bụng như cậu đấy thôi.】

Tôi khép điện thoại lại, mặc thây cậu ta luôn.

2

Đây là lần thứ hai mươi ba Tống Minh Xuyên tỏ tình với tôi.Cũng là lần thứ hai mươi ba tôi từ chối cậu ta.Tôi ngước nhìn khoảng không trước mặt, những dòng bình luận chạy loạn vẫn đang liên tục lướt qua.

【Cậu ấy đúng là khiến tôi khóc c.h.ế.t mà, chỉ dựa vào não bổ thôi mà một mình tự diễn trọn vẹn cả chuyện tình yêu luôn!】

【Nữ chính nhà tôi sao mãi vẫn chưa xuất hiện vậy trời (icon bứt tóc).】

【Muốn xem nữ chính thì lật sang chương hai mươi tám nhé, nhưng mà tui đọc lại lần hai thì thấy hình như tác giả đã đại tu cốt truyện rồi thì phải.】

【Nói thật chứ nam chính với nữ phụ hiện tại cũng đáng đẩy thuyền lắm chứ bộ hu hu hu】

Lại nữa rồi.Vào lần đầu tiên Tống Minh Xuyên tỏ tình với tôi, những dòng bình luận này đã xuất hiện từ hư không xung quanh giống hệt như bây giờ.

Cũng từ ngày hôm đó, tôi buộc phải biết trước toàn bộ kịch bản cuộc đời mình.Hóa ra tôi chỉ là một nữ phụ công cụ trong một cuốn tiểu thuyết ngọt sủng.

Theo cốt truyện gốc, sau khi tốt nghiệp cấp ba, trúc mã sẽ tỏ tình với tôi, mà khi ấy tôi sớm đã bị sự quan tâm và đồng hành nhiều năm của cậu ta làm cho động lòng, nên đã đồng ý ở bên cậu ấy.

Nhưng khi bước chân vào đại học, cậu ta dần bị thu hút bởi nữ chính từ trên trời rơi xuống.Rồi bừng tỉnh ngộ, cậu ta nhận ra thứ tình cảm mà mình vẫn tưởng tượng hóa ra chỉ là thói quen gắn bó sớm chiều; còn cảm giác rung động trước nữ chính mới chính là tình yêu đích thực.

Thế là hai người họ tâm ý tương thông, cuối cùng nên duyên vợ chồng.Còn tôi sẽ rút lui thật tao nhã, tập trung cho sự nghiệp, mãi cho đến phần ngoại truyện mới được phác thảo qua loa vài chữ về chuyện kết hôn ở tuổi trung niên.

Biết rõ đầu đuôi câu chuyện thế này rồi, nhìn kiểu gì tôi cũng thấy Tống Minh Xuyên ngứa mắt.Mỗi một lần cậu ta tốt với tôi, mỗi một lần tỏ tình, tôi đều âm thầm châm chọc, mỉa mai trong lòng: Tớ chỉ thói~ quen~ thôi~

3

Tôi và Tống Minh Xuyên quen nhau tròn mười sáu năm, là thanh mai trúc mã lớn lên dưới sự chứng kiến của cả khu phố.Ngày khai giảng mẫu giáo,Tống Minh Xuyên nhét vào cặp sách của tôi một chuỗi châu chấu xâu lại với nhau, tôi hét toáng lên;

Tôi tiện tay đẩy mạnh Tống Minh Xuyên một cái khiến cậu ta ngã chổng vó ngồi bệt xuống đất, cậu ta khóc rống lên.Hai đứa nhóc cao chưa quá đầu gối đứa nào chịu thua đứa nào, quyết tâm cào rách mặt đối phương cho bằng được.

Mãi sau đó, phụ huynh hai nhà mới chính thức quen nhau trong văn phòng hiệu trưởng.Cả hai bên đều bất ngờ vì đối phương lại sinh ra được một đứa trẻ xinh xắn đẽo gọt như ngọc, thế là sau khi mắng mỏ con nhà mình xong, họ vui vẻ bắt tay giảng hòa.

Trùng hợp làm sao, lúc dắt con về nhà, hai gia đình lại ở ngay trên dưới một tòa nhà.Duyên số giữa tôi và Tống Minh Xuyên bắt đầu từ đó.Dì Tống bảo cậu ta coi tôi như em gái, mẹ tôi bảo tôi coi cậu ta như anh trai.

Thế là——

Từ mẫu giáo đến cấp ba, tôi và Tống Minh Xuyên cứ thế tương ái tương sát.Cậu ta chạy sang nhà tôi tranh đùi gà với tôi, tôi liền méc thầy cô ở lớp chuyện cậu ta lén đọc truyện tranh.

Tôi giấu nhẹm bài tập của cậu ta không chịu nộp, cậu ta liền lấy sạch tiền xu trong con heo đất của tôi để mua kem ăn.Hai đứa con một chính hiệu cứ thế sống qua ngày với khung cảnh gà bay ch.ó sủa chẳng khác gì nhà có hai đứa con.

4

Tin nhắn của Thôi Dĩnh lại hiện lên:

【Tống Minh Xuyên này đúng là có sự kiên trì dai dẳng ghê cơ, theo đuổi cậu bao nhiêu lần rồi chứ?】

【Mẹ chúng ta chẳng phải cũng rất thích cậu ta sao? Tớ nhớ hình như hồi trước còn bảo muốn bắt Tống Minh Xuyên về làm con rể cơ mà.】

【Nhưng mà dạo trước chẳng phải cậu cũng bảo với tớ là hơi rung động vì cậu ta đấy ư? Sao cứ từ chối hoài thế?】

Tôi bắt đầu rung động vì Tống Minh Xuyên từ lúc nào nhỉ?Có lẽ là khi lên cấp ba, quãng thời gian ấy trong lòng mỗi chúng ta đều mang thêm vài nỗi tâm sự thiếu thời.

Cậu ta sẽ nhớ kỹ kỳ kinh nguyệt hàng tháng của tôi, mang cho tôi sữa đậu đỏ táo tàu ấm áp.Tôi cũng sẽ thỉnh thoảng nhớ ra để mua thêm một phần khi đi mua sách tham khảo.Cậu ta sẽ bất chấp sự ngăn cản của người lớn để ngày ngày đem vở ghi chép bài học đến cho tôi khi tôi bị cảm cúm.

Tôi cũng sẽ ôm chú mèo nhỏ trong bếp ăn của trường để dỗ dành cho cậu ta vui lên mỗi khi tâm trạng cậu ta u ám.Tôi chợt nhận ra Tống Minh Xuyên khi đã rũ bỏ vẻ trẻ con thực ra lại là một chàng trai năng động, tươi sáng, hài hước và vô cùng điển trai.Nổi bật hơn hẳn những nam sinh khác trong lớp.

Cậu ta mái tóc ngắn xoăn nhẹ, bộ đồng phục cấp ba chưa cài khỉu cổ áo để lộ xương quai xanh tinh tế, đứng trên sân bóng rổ tung ra một cú ném ba điểm cực kỳ dứt khoát.Nhìn thấy tôi, cậu ta sẽ nở một nụ cười rạng rỡ, trong mắt ngập tràn ánh sao.

Bắt đầu có mấy nữ sinh trong trường lén lút đưa thư tình cho cậu ta.Cậu ta cười nhạt, hờ hững liếc xéo tôi đang ngồi c.ắ.n bánh snack cay:

【Tớ không được yêu sớm, tớ phải làm gương cho Lê Tri Hữ chứ bộ.】

Vừa nói, cậu ta vừa tiện tay rút luôn bức thư tình trong ngăn bàn của tôi... kèm theo cả gói snack cay nữa.Tống Minh Xuyên cứ thế mang theo phong thái của một ông anh trai, hộ tống bảo vệ cả quãng đời cấp ba của tôi.

1 - Là Thiên Hàng Hay Trúc Mã? Xin Lỗi, Bổn Cô Nương Húp Hết! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia