5

Đợi đến khi kỳ thi đại học kết thúc, tôi và Tống Minh Xuyên túm lại với nhau để ước tính điểm số.

Nhìn số điểm sàn sàn nhau, Tống Minh Xuyên thở phào nhẹ nhõm: 【Tri Hữ, xem ra chúng ta có thể học chung một trường đại học rồi.】

Cậu ta khoanh tròn tất cả những trường đại học phù hợp với cả hai đứa, còn đặc biệt đ.á.n.h dấu những chuyên ngành mà tôi yêu thích.Có lẽ không chỉ riêng một mình tôi mong chờ chúng ta cứ thế đồng hành bên nhau qua từng năm tháng.

Thế nhưng giờ đây, những dòng bình luận xung quanh đều đang nhắc nhở tôi rằng, sự ưu ái mà Tống Minh Xuyên dành cho tôi vốn dĩ chẳng thể kéo dài đến tận cái kết đâu.Thôi Dĩnh có chút thổ lộ cảm thán:

【Đêm liên hoan tốt nghiệp ấy, ai cũng tưởng hai cậu sắp thành đôi rồi đấy, tớ còn cá cược với tụi nó nữa cơ mà.】

【Không ngờ là tớ đây lại chẳng thể đoán nổi tâm tư của cô bạn thân tốt nhất.】

Tôi há mồm lầm bầm trong bụng:

【Lại khơi lại chuyện này nữa, biết thế lúc đấy cậu mất 20 tệ thì tớ đã đồng ý quách cho rồi.】

【Hôm sau chẳng phải tớ còn tự tay làm bánh quy nhỏ để dỗ dành cậu đó sao, cô bạn thân yêu quý của tớ ở chỗ tớ tuyệt đối không bao giờ thua đâu nhé!】

Thôi Dĩnh cười mắng tôi: 【Bà đây cũng chẳng thèm vì 20 tệ mà ép con bạn thân làm những chuyện trái với lòng mình đâu nha!】

6

Tôi nhớ rất rõ đêm liên hoan tốt nghiệp cấp ba hôm ấy, mọi người ngồi quây quần bên nhau bùi ngùi hoài niệm về tình cảm thanh mai trúc mã bao năm giữa tôi và Tống Minh Xuyên.Có người ngưỡng mộ tôi vì có một người anh trúc mã vừa đẹp trai lại vừa đáng tin cậy.

Tôi ra vẻ người lớn an ủi bọn họ:

【Không sao đâu, các cậu không bỏ lỡ thời kỳ ngon nghẻ nhất của cậu ta đâu.】

【Cậu ta chỉ bắt đầu ra dáng con người từ hồi lên cấp ba thôi, còn hồi trước thì... khó mà nói lắm.】

Cũng có người ngưỡng mộ cậu ta vì có một cô bạn thanh mai vừa ngoan ngoãn vừa chu đáo.

Tống Minh Xuyên cười giòn giã, giáng cho đứa ngồi cạnh một cú yêu thương:

【Theo đuổi người ta ngoài việc nhìn xem đối phương ra sao, thì cũng phải nhìn lại xem bản thân mình thế nào đã chứ!】

Cậu ta kéo ghế ngồi sát bên tôi, một tay vắt hờ lên chiếc ghế tựa phía sau lưng tôi, dáng vẻ bảo vệ che chở mười mươi.Các bạn xung quanh bắt đầu hùa vào hò reo trêu chọc.

【Nói thật đi, hai người có phải đều đang thầm thích đối phương không hả!】

【Chậc chậc chậc, tớ cũng thấy hai đứa này có gian tình đấy.】

【Cậu nhìn hai người họ ngồi kia kìa, cứ như thể giăng sẵn một lớp kết giới riêng vậy...】

Thật ra hồi trước cũng từng có những tin đồn kiểu này, mỗi lần như thế hoặc là cậu ta đứng ra giải thích, hoặc là tôi lên tiếng đính chính, mọi người trêu vài câu rồi đâu lại vào đấy thôi.

Nhưng lần này, cả hai chúng tôi hiếm hoi đến lạ lùng, ngầm hiểu với nhau mà chẳng ai chịu lên tiếng phản bác.

Tiệc tàn, tôi và Tống Minh Xuyên sóng vai đi bộ về nhà.

Tôi dự cảm cậu ta sắp tỏ tình rồi.

Dù sao thì, bình thường cậu ta lúc nào cũng líu ríu nhảy nhót quanh tôi chẳng khác nào một con khỉ chưa khôn, thế mà lúc này lại trầm mặc hẳn đi.

Nhịp tim tôi cũng lỡ mất một nhịp, trong đầu cứ luẩn quẩn suy nghĩ lát nữa phải đáp lại thế nào cho phải phép.

Mãi cho đến khi về tới dưới chung cư, Tống Minh Xuyên đột nhiên túm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.

Cậu ta hắng giọng, ánh mắt vừa nghiêm túc vừa rực lửa:

【Lê Tri Hữ, tớ thích cậu.】

Tôi hoảng hốt nuốt nước bọt một cái, vừa định mở lời đáp lại.

【Cậu đừng vội trả lời vội, để tớ nói nốt đã...】

Tống Minh Xuyên bắt đầu bày tỏ tâm tư ngập tràn trong lòng.

Mấy dòng bình luận trên màn hình cũng xuất hiện đúng vào khoảnh khắc này.

7

【Đến rồi đến rồi! Nam chính tỏ tình nữ phụ đồng ý, tiếp theo chắc chắn là lên đại học gặp nữ chính rồi đây!】

【Hội đẩy thuyền mối tình đầu phát cuồng! Tớ lọt hố cặp này cứng ngắc luôn!】

【Tớ cũng lọt hố tớ cũng lọt hố! Tiếp theo chính là chuyến du lịch tốt nghiệp của cặp đôi mối tình đầu đấy!】

【thiên giáng mau tới đi! thiên giáng mau tới đi!】

Từng dòng bình luận cứ liên tục được làm mới, chiếm trọn tầm mắt tôi.

Tống Minh Xuyên đưa tay quơ quơ trước mặt tôi: 【Tri Hữ, cậu có đang nghe không đấy?】

Tôi có chút ngẩn ngơ:

【Tống Minh Xuyên, hôm nay trên bàn ăn có món nấm nào chưa chín hẳn phải không? Tớ cứ có cảm giác có thứ gì đó đang lơ lửng khua khoắng trước mắt mình này.】

Vừa nói tôi vừa từ từ ngồi xổm xuống.

Tống Minh Xuyên hơi sốt ruột:

【Cậu thấy chỗ nào không khỏe hả?】

Tiếp đó lại có chút nghiến răng nghiến lợi:

【Sẽ không phải vì muốn từ chối tớ mà giả vờ ốm đấy chứ, tớ nhớ trên bàn chỉ có mỗi món nấm chiên giòn thôi mà!】

Thấy sắc mặt tôi tái mét, cậu ta không dám trêu chọc nữa, vội vàng đỡ tôi ngồi xuống chiếc ghế dài trong khuôn viên.

Chỉ trong vỏn vẹn một hai phút ngắn ngủi ấy, tôi đã hiểu rõ ngọn nguồn câu chuyện.

Thật ra ban đầu tôi chẳng tin đâu, nhưng trường đại học mà mấy dòng bình luận nhắc tới, lại trùng hợp chính là ngôi trường mà tôi và Tống Minh Xuyên vừa đăng ký cách đây mấy hôm.

Ngay cả câu chữ tỏ tình vừa rồi của cậu ta, bình luận cũng đoán trúng phóc dăm ba phần rời rạc.

Ô hay.

Tin vui: Tôi đã tìm thấy bằng chứng chứng minh mình chỉ là một NPC của thế giới này rồi!

Tin buồn:

Tống Minh Xuyên à, tớ không thể đồng ý lời tỏ tình của cậu được nữa rồi.

Càng nhìn bình luận tôi lại càng thấy ấm ức, giơ tay giáng luôn cho Tống Minh Xuyên một bạt tai.

Đồ ngốc nghếch đến tình cảm của chính mình mà cũng không rõ!

Cái tát đó Tống Minh Xuyên chẳng thèm để tâm chút nào.

Cậu ta chỉ ngẩn ngơ nhìn đôi mày đang cau c.h.ặ.t của tôi, khó hiểu lên tiếng:

【Tớ tỏ tình có mỗi một cái thôi mà, sao lại làm cậu nổi giận dữ vậy hả?】

【Cậu sẽ không nghĩ cái cảm giác ch.óng mặt vừa rồi là do lời tỏ tình của tớ khắc cậu đấy chứ? Cậu cứ hay tin mấy chuyện vớ vẩn này thế không biết.】

Tôi cạn lời, có những lúc cậu ta thực sự nên đi khám lại cái đầu của mình thì hơn.