Phu quân Tạ Vân Gián vì muốn cưới ta mà mang tiếng vong ân phụ nghĩa, ruồng bỏ con gái của ân sư.
Ta cứ ngỡ chàng chỉ tính tình thanh lãnh, ít lời, nhưng ít nhất trong lòng vẫn có ta.
Cho đến sau trận mưa rào hôm ấy, ta tận mắt thấy chàng phủi cánh hoa tàn trên vai một phụ nhân đang mang thai.
Nữ tử kia vuốt bụng, mỉm cười gọi chàng là “Vân Gián”.
Ta lập tức sai người mang thư hòa ly tới.
Về sau, chàng quỳ trước tửu lâu mới mở của ta, cầu xin ta quay đầu.
Nhưng chàng không biết, ta chẳng những muốn bỏ chồng, mà còn muốn tự tay bẻ gãy con đường công danh chàng khao khát nhất.