Chương 2
Tôi giả vờ kích động.
Làm nũng rúc vào lòng anh.
Đợi Tạ Tri Diễn ra ngoài đi làm, tôi mới thu lại biểu cảm, mua vé máy bay về Kinh Bắc vào đêm giao thừa.
So với đợi anh chơi chán rồi hất ra, tôi càng muốn rời đi một cách thể diện.
Đêm đó, trên bầu trời cảng Victoria nở rộ pháo hoa rực rỡ.
Tạ Tri Diễn ôm tôi.
Giọng nói trầm thấp, mê hoặc.
"Cục cưng, thích không?"
Tôi gật đầu.
Anh tiến lại gần hơn một chút.
"Không đẹp bằng em."
Đôi môi anh bất ngờ hạ xuống.
Hôn nhau dưới pháo hoa là một chuyện lãng mạn.
Nhưng tôi vẫn luôn thất thần.
Dường như nhận ra tôi phân tâm,Tạ Tri Diễn véo vào eo tôi một cái.
"Pháo hoa sẽ có cả đêm, hôn một lát trước đã."
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang chúng tôi.
Tạ Tri Diễn khẽ cau mày.
Tôi và anh cùng nhìn về màn hình điện thoại.
Tên ghi chú là Tô Ngưng.
Anh nghe máy ngay trước mặt tôi.
Tiếng pháo hoa quá lớn, tôi không nghe rõ đầu bên kia nói gì.
Tay Tạ Tri Diễn quấn lấy sợi tóc của tôi.
Hờ hững đáp một tiếng.
"Chỗ ngắm pháo hoa đẹp nhất trên tầng hai tôi đã nhường hết cho cô rồi, còn muốn thế nào nữa?"
Tôi dời ánh mắt.
Giơ tay như vô tình lau đi hơi ẩm nơi khóe mắt.
Tôi còn tưởng màn pháo hoa này chỉ được chuẩn bị cho mình tôi.
Hóa ra Tô Ngưng cũng ở đây.
Tôi đi xa vài bước.
Pháo hoa xé ngang màn đêm, muôn ngàn luồng sáng đổ xuống.
Những điều đẹp đẽ luôn thoáng qua trong chớp mắt.
Giống như Tạ Tri Diễn rõ ràng đang ở bên cạnh tôi, nhưng tôi luôn không thể nắm bắt được anh.
05
Trong lúc họ nói chuyện điện thoại, tôi đã nghĩ xong sẽ mua nhà ở khu vực nào của Kinh Bắc.
Chuyến xông pha Cảng Thành này không hề uổng phí.
Có thể dỗ dành một nhân vật lớn đến nơi đến chốn cũng coi như một loại bản lĩnh.
Sau khi Tạ Tri Diễn cúp điện thoại, anh giơ tay ôm tôi vào lòng.
"Đẹp không?"
"Ừm."
Tay anh cứng lại vài giây.
"Trở nên ngoan như vậy, không hỏi xem ai gọi tới sao?"
Câu này được nói ra từ miệng Tạ Tri Diễn, đúng là hiếm lạ.
"Em thấy tên ghi chú của anh rồi."
"Hết rồi?"
"Nếu không thì sao?"
Tạ Tri Diễn khẽ cười nhạt.
Xoay người ngồi trở lại ghế nằm.
Pháo hoa còn chưa b.ắ.n xong, tôi đã buồn ngủ.
Trên đường về nhà, Tạ Tri Diễn luôn không có biểu cảm gì.
Gương mặt lạnh lùng giống như vừa nổi giận.
Không biết có phải cô bạn thanh mai trúc mã của anh lại chọc giận anh hay không.
Vừa vào cửa nhà, nụ hôn của người đàn ông đã ập xuống một cách dày đặc.
Tôi đẩy anh ra.
"Hôm nay em mệt rồi."
Hai mắt Tạ Tri Diễn đỏ ngầu, đáy mắt là cảm xúc tôi không hiểu được.
"Lúc uống rượu với bạn bè, sao không thấy em mệt?"
"Đừng quậy."
Hai tay anh chống ở hai bên người tôi.
Anh chăm chú nhìn tôi hồi lâu.
Cuối cùng cười lạnh một tiếng.
"Được lắm, bây giờ cũng có tâm sự rồi."
Nói xong, anh sập cửa bỏ đi.
Cảng Thành quá nhỏ.
Nhỏ đến mức nhất cử nhất động của anh luôn có thể bị người ta nhìn thấy.
Đêm đó, có người gửi cho tôi ảnh anh và Tô Ngưng trước sau bước vào khách sạn.
Lại là gửi nặc danh.
Loại ảnh này không phải lần đầu tôi nhận được.
Có lúc là Tô Ngưng, có lúc lại là người phụ nữ khác.
Trong khoảng thời gian để tâm nhất, tôi cầm ảnh đến hỏi Tạ Tri Diễn.
Anh chỉ khẽ cười.
"Chỉ là góc chụp gây hiểu lầm thôi, bình giấm nhỏ."
Mỗi lần chất vấn, ngày hôm sau tôi đều nhận được quà anh tặng.
Bây giờ trong phòng chứa đồ vẫn còn chất rất nhiều món chưa mở.
Bán sang tay cũng có thể để dành được một khoản.
06
Pháo hoa ở cảng Victoria b.ắ.n suốt một đêm.
Ngày hôm sau, tài khoản mạng xã hội của Tô Ngưng cập nhật trạng thái.
【Tình yêu của tôi.】
Ảnh đính kèm là mấy tấm ảnh pháo hoa.
Còn có ảnh tự chụp trước gương trong khách sạn.
Chỉ liếc mắt, tôi đã nhìn thấy bộ vest vắt trên ghế.
Đó là đồ của Tạ Tri Diễn.
Cả ngày hôm đó tôi đều mất tập trung.
Không ngờ lúc sắp tan làm, Tô Ngưng lại tìm đến.
Cô ta hẹn tôi đến quán cà phê.
Đây là lần đầu chúng tôi gặp nhau.
Cô ta đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới một lượt, khóe môi mang theo chút khinh thường.
"Cô chính là Kiều Diệc Thư, tình nhân bé nhỏ của Tạ Tri Diễn?"
"Cô Tô tìm tôi có việc gì?"
"Hóa ra người phụ nữ không biết điều trong miệng Tri Diễn chính là cô. Trông cũng không tệ."
Vị trí nơi l.ồ.ng n.g.ự.c giống như bị thứ gì đó đ.â.m vào.
Tôi lại không biết nên phản bác thế nào.
Tô Ngưng chậc một tiếng.
Lấy từ trong túi ra một tấm chi phiếu đưa cho tôi.
"Hoặc là ngoan ngoãn ở bên cạnh anh ấy. Hoặc là cầm tấm chi phiếu này cút khỏi Cảng Thành, đừng xuất hiện trước mắt anh ấy nữa."
Không ngờ có một ngày, tôi cũng trở thành loại người mình ghét nhất.
Màn chính thất đuổi tình nhân cũng xảy ra trên người tôi.
Dù sao tôi cũng định đi.
Tôi không muốn giả vờ thanh cao.
Đầu ngón tay kẹp lấy tấm chi phiếu, nhìn thoáng qua.
"Hai mươi triệu? Chỉ là số tiền Tạ Tri Diễn tùy tiện lọt qua kẽ tay cũng có thể cho tôi, còn chưa đủ làm điều kiện đuổi tôi đi."
Tô Ngưng khẽ nhướng mày.
"Vậy cô ra giá đi."
"Ít nhất một trăm triệu."
Cô ta cười nhạt một tiếng.
"Thật sự dám mở miệng đòi hỏi quá đáng."
Cuộc trò chuyện không vui mà tan.
Tô Ngưng thu lại chi phiếu, trước khi đi còn mắng tôi là một ả đào mỏ.
Tối hôm đó, Tạ Tri Diễn không về nhà.
Bạn của anh gửi cho tôi một vị trí.
【Anh Diễn uống say rồi, đến đón một chút.】
Ngay cả bạn anh cũng dùng giọng ra lệnh.
Tôi không để ý.
Hai giờ sáng, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng xe.
Cửa vang lên một tiếng rầm.
Tạ Tri Diễn đầy người mùi rượu bước vào phòng ngủ.
Ánh đèn ch.ói đến mức tôi hơi không mở nổi mắt.
Anh nhét vào tay tôi một tấm chi phiếu.
"Kiều Diệc Thư, đêm giao thừa anh sẽ cầu hôn. Tấm chi phiếu này có một tỷ, nếu không đủ... em nói với anh."
Người trước mặt đã say.