Một bàn chân nặng nề đạp mạnh vào n.g.ự.c Lâm Vãn.

Rầm!

Lưng cô đập vào bức tường loang lổ trong con hẻm tối, cổ họng trào lên vị tanh ngọt. Cơn đau lan khắp cơ thể khiến cô gần như không thở nổi.

“Một thiên kim tiểu thư mà cũng có ngày này à?”

Tên côn đồ cầm gậy sắt cười khẩy, cúi xuống túm tóc cô kéo lên.

“Cha mày c.h.ế.t rồi, công ty phá sản rồi, mày còn định trốn nợ đến bao giờ?”

Lâm Vãn mệt mỏi mở mắt.

Mưa lạnh táp lên khuôn mặt đầy m.á.u.

Trước mắt cô chỉ còn là những bóng người mờ nhòe.

Năm năm.

Chỉ mới năm năm trước, cô vẫn là con gái độc nhất của Chủ tịch Tập đoàn Lâm Thị, học sinh xuất sắc nhất thành phố, được tất cả giáo viên tin rằng sẽ trở thành thủ khoa.

Vậy mà chỉ sau một đêm…

Tất cả đều sụp đổ.

Một đoạn video gian lận trong phòng thi xuất hiện trên mạng.

Một tờ giấy đáp án được tìm thấy trong phòng thi.

Dấu vân tay trên đó là của cô.

Dù cô có gào khóc giải thích, chẳng ai tin.

Kết quả thi đại học bị hủy.

Danh dự mất sạch.

Cha cô, Lâm Quốc Hưng, không chấp nhận kết luận ấy. Ông dốc toàn bộ tiền bạc thuê luật sư, thuê chuyên gia giám định, quyết tìm ra sự thật.

Nhưng chưa đầy một tháng sau, ông lại bị tố cáo hối lộ cán bộ giáo d.ụ.c để sửa điểm cho con gái.

Thanh tra vào cuộc.

Ngân hàng siết nợ.

Đối tác đồng loạt hủy hợp đồng.

Chỉ trong ba tháng, tập đoàn Lâm Thị tuyên bố phá sản.

Cha cô bị bắt.

Trên đường áp giải đi điều tra, ông lên cơn nhồi m.á.u cơ tim và qua đời.

Ngay cả lần cuối, cô cũng không kịp gặp.

Sau đó…

Mẹ cô không chịu nổi cú sốc, bỏ sang nước ngoài.

Biệt thự bị ngân hàng niêm phong.

Những người từng nịnh bợ Lâm gia lập tức quay lưng.

Chủ nợ kéo đến từng ngày.

Cho đến hôm nay…

Ngay cả mạng sống của cô cũng sắp kết thúc.

Tên côn đồ giơ cao cây gậy.

“Nợ thì phải trả.”

Ầm!

Cây gậy giáng xuống.

Một cơn đau buốt xuyên qua đầu.

Ý thức dần chìm vào bóng tối.

Ngay trước khi nhắm mắt, trong đầu Lâm Vãn chỉ còn một suy nghĩ.

“Nếu được làm lại…”

“Tôi sẽ không để bất kỳ ai hủy hoại gia đình mình.”

“Tô Mộng Dao…”

“Tôi nhất định bắt cô trả giá!”

Reng—! Reng—!

Tiếng chuông tan tiết ch.ói tai vang lên.

Lâm Vãn bỗng mở bừng mắt.

Ánh nắng đầu xuân xuyên qua cửa sổ, rơi trên mặt bàn gỗ.

Xung quanh là tiếng học sinh cười nói.

Tiếng phấn viết trên bảng.

Tiếng quạt trần quay lạch cạch.

Cô sững sờ.

Đây là…

Lớp học?

“Lâm Vãn!”

Một viên phấn bay trúng trán cô.

Cô theo phản xạ đứng bật dậy.

Thầy giáo Toán cau mày.

“Ngủ trong giờ học, em lên giải câu này.”

Tiếng cười khúc khích vang lên khắp lớp.

Lâm Vãn ngơ ngác nhìn bảng.

Đạo hàm.

Hàm số.

Đề luyện thi đại học.

Cô cúi xuống nhìn cuốn lịch để trên bàn.

Ngày 8 tháng 3.

Năm cuối cấp.

Ba tháng trước kỳ thi đại học.

Chiếc b.út trong tay rơi xuống đất.

Cô…

Sống lại rồi?

Tim đập dữ dội đến mức như muốn vỡ l.ồ.ng n.g.ự.c.

Không phải mơ.

Không phải ảo giác.

Đây chính là ngày mà mọi bi kịch còn chưa bắt đầu.

Cha vẫn còn khỏe mạnh.

Công ty vẫn là doanh nghiệp hàng đầu thành phố.

Cô vẫn là học sinh đứng đầu khối.

Mọi thứ…

Đều còn kịp.

“Lâm Vãn?”

Một giọng nói dịu dàng vang lên bên cạnh.

“Cậu sao thế?”

Chỉ trong khoảnh khắc nghe thấy giọng nói ấy, toàn thân Lâm Vãn cứng đờ.

Cô chậm rãi quay đầu.

Thiếu nữ ngồi bàn bên mặc đồng phục sạch sẽ, mái tóc buộc đuôi ngựa, gương mặt thanh tú, đôi mắt cong cong như biết cười.

Tô Mộng Dao.

Con gái của bảo mẫu nhà cô.

Cũng là người bạn thân mà cô từng tin tưởng nhất.

Đời trước, vì thương hoàn cảnh của Mộng Dao, Lâm Vãn luôn chia sẻ mọi thứ.

Quần áo.

Sách vở.

Tiền tiêu vặt.

Ngay cả chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn cha mua tặng sinh nhật, cô cũng không tiếc cho Mộng Dao mượn.

Thế nhưng…

Đổi lại là gì?

Là một cú đ.â.m sau lưng.

Chính Tô Mộng Dao đã lấy trộm dấu vân tay của cô, đ.á.n.h cắp dữ liệu trong điện thoại, cấu kết với người ngoài dựng lên đoạn video giả, khiến cả nước tin rằng Lâm Vãn gian lận thi cử.

Lúc ấy, cô còn ngu ngốc đứng ra bảo vệ Mộng Dao trước mọi lời nghi ngờ.

Nghĩ đến đây, bàn tay Lâm Vãn siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.

Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Đau.

Nhưng cơn đau ấy khiến cô tỉnh táo hơn bao giờ hết.

“Lâm Vãn?”

Tô Mộng Dao nghiêng đầu, vẻ mặt đầy lo lắng.

“Cậu không khỏe à?”

Ánh mắt ấy…

Giống hệt kiếp trước.

Trong sáng.

Vô hại.

Đến mức không ai có thể tin phía sau nụ cười ấy lại là một con rắn độc.

Lâm Vãn nhìn cô ta thật lâu.

Rồi…

Khóe môi từ từ cong lên.

Nở một nụ cười còn dịu dàng hơn.

“Mình không sao.”

Nghe vậy, Tô Mộng Dao thở phào, mỉm cười như chưa từng có chuyện gì.

“Tốt quá. Chiều nay tan học, cậu về cùng mình nhé.”

Ánh mắt Lâm Vãn khẽ lóe.

Kiếp trước…

Chính buổi chiều hôm nay.

Tô Mộng Dao lấy cớ mượn điện thoại để gọi cho mẹ.

Thực chất là cài một phần mềm sao chép toàn bộ dữ liệu và bí mật thu thập dấu vân tay của cô.

Đó là bước đầu tiên trong kế hoạch hủy hoại cuộc đời cô.

Nếu vậy…

Lần này, cô sẽ để đối phương tưởng rằng mọi việc vẫn diễn ra như cũ.

Chỉ khác một điều.

Con mồi…

Đã đổi thành thợ săn.

Lâm Vãn mỉm cười gật đầu.

“Được.”

“Chiều nay, mình sẽ về cùng cậu.”

Tô Mộng Dao hoàn toàn không nhận ra.

Ngay từ khoảnh khắc Lâm Vãn mở mắt sống lại, số phận của tất cả bọn họ…

Đã bắt đầu thay đổi.

Ngoài cửa sổ, mây đen lặng lẽ kéo đến, che khuất ánh mặt trời.

Một cơn bão mới…

Sắp nổi lên.

1 - Lần Này Tôi Sẽ Không Thua - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia