Tiếng chuông tan học vừa vang lên, cả lớp lập tức nhốn nháo.
“Lâm Vãn, hôm nay đi ăn trà sữa không?”
“Cậu nhớ làm bài Vật lý nhé!”
“Mai kiểm tra Anh văn đấy!”
Lâm Vãn mỉm cười đáp lại từng người. Kiếp trước, sau khi bị vu oan gian lận, những người bạn này cũng từng tin cô. Chỉ tiếc, bằng chứng giả quá hoàn hảo, đến cuối cùng họ cũng đành bất lực.
Lần này, cô sẽ không để bất kỳ ai phải thất vọng.
“Lâm Vãn.”
Tô Mộng Dao khoác cặp lên vai, bước tới với nụ cười dịu dàng.
“Đi thôi.”
“Ừ.”
Hai người sóng vai rời khỏi trường.
Suốt quãng đường, Tô Mộng Dao vẫn ríu rít kể chuyện trên lớp như thể hai người là đôi bạn thân thiết nhất.
Lâm Vãn chỉ lặng lẽ lắng nghe.
Nếu không tận mắt chứng kiến kết cục của kiếp trước, có lẽ ngay cả cô cũng không thể tin cô gái đang cười tươi bên cạnh lại là người từng đẩy cô xuống vực thẳm.
Đi được nửa đường, Tô Mộng Dao bỗng ôm bụng.
“Ôi…”
“Sao vậy?”
“Hình như mình ăn phải đồ hỏng, bụng đau quá.” Cô ta cười ngượng. “Cho mình mượn điện thoại gọi mẹ một lát được không? Điện thoại mình hết pin rồi.”
Đến rồi.
Lâm Vãn cụp mắt che đi tia lạnh lẽo.
Kiếp trước, chính câu nói này đã mở đầu cho mọi bi kịch.
Cô bình tĩnh lấy chiếc điện thoại trong túi ra.
“Đây.”
“May quá.”
Tô Mộng Dao nhận lấy, xoay người bước ra góc khuất dưới gốc cây.
Lâm Vãn vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Cô nhìn đồng hồ.
Một phút…
Hai phút…
Ba phút…
Lâu hơn nhiều so với một cuộc gọi bình thường.
Khóe môi cô khẽ nhếch lên.
Chiếc điện thoại này không phải điện thoại cô vẫn dùng.
Ngay sau khi sống lại, việc đầu tiên cô làm là mua một chiếc điện thoại giống hệt chiếc cũ.
Bên trong chỉ lưu vài số liên lạc cơ bản.
Quan trọng hơn, phần mềm giám sát mà cha cô từng cài để bảo vệ dữ liệu doanh nghiệp vẫn đang hoạt động.
Bất cứ ai cắm thiết bị lạ hay sao chép dữ liệu đều sẽ bị ghi lại toàn bộ.
Một lúc sau.
Tô Mộng Dao chạy về, vẻ mặt áy náy.
“Xin lỗi nhé, mẹ mình nói hơi lâu.”
“Có sao đâu.”
“Cảm ơn cậu.”
Lâm Vãn nhận lại điện thoại.
Ngón tay khẽ vuốt qua mặt lưng máy.
Một vết xước rất nhỏ vừa xuất hiện.
Là dấu vết do đầu đọc dữ liệu để lại.
Quả nhiên…
Cô ta đã hành động.
…
Biệt thự Lâm gia.
“Tiểu thư về rồi!”
Quản gia Trần cười hiền hậu nhận lấy cặp sách.
Lâm Vãn nhìn căn biệt thự quen thuộc, sống mũi cay xè.
Kiếp trước, nơi này bị ngân hàng niêm phong.
Đồ đạc bị đem bán đấu giá.
Ngay cả tấm ảnh gia đình cũng bị người ta ném xuống đất.
Giờ đây…
Mọi thứ vẫn còn.
Cha cô vẫn còn.
Đó là điều quý giá nhất.
“Vãn Vãn!”
Một người đàn ông trung niên từ cầu thang đi xuống.
Ông mặc sơ mi trắng, gương mặt cương nghị nhưng ánh mắt lại vô cùng dịu dàng khi nhìn con gái.
“Lại gầy đi rồi.”
Lâm Quốc Hưng.
Cha cô.
Nhìn người cha còn sống sờ sờ trước mặt, cổ họng Lâm Vãn nghẹn lại.
Kiếp trước, đến lúc ông mất, cô vẫn chưa kịp gọi một tiếng “Cha”.
“Cha…”
Giọng cô khàn đặc.
Lâm Quốc Hưng bật cười.
“Sao thế? Thi thử không tốt à?”
Lâm Vãn lao tới ôm chầm lấy ông.
Cả người khẽ run.
Lâm Quốc Hưng giật mình.
“Con bé này…”
Ông nhẹ nhàng xoa đầu con gái.
“Có chuyện gì thì cứ nói với cha.”
Lâm Vãn hít sâu, cố nén nước mắt.
“Không có gì.”
“Con chỉ… nhớ cha.”
Lâm Quốc Hưng bật cười lớn.
“Cha mới đi công tác hai ngày.”
Hai ngày…
Nhưng với cô, đó là khoảng cách của một kiếp người.
Đúng lúc ấy, một giọng phụ nữ vang lên.
“Tiểu thư về rồi à?”
Bảo mẫu Lý Lan từ phòng bếp bước ra, trên tay còn cầm chiếc tạp dề.
Bà ta đã làm việc ở Lâm gia hơn mười năm.
Kiếp trước, Lâm Vãn vẫn luôn nghĩ bà thật lòng đối xử tốt với mình.
Cho đến khi c.h.ế.t, cô mới biết…
Chính bà đã giúp con gái lấy chìa khóa phòng sách của cha.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Lý Lan vẫn cười hiền lành như mọi ngày.
Nhưng trong mắt Lâm Vãn, nụ cười ấy lạnh đến đáng sợ.
“Tiểu thư?”
“Không có gì.”
Lâm Vãn bình thản dời mắt.
Hiện tại chưa phải lúc.
Muốn nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.
Một Tô Mộng Dao không thể dựng nên kế hoạch tinh vi đến vậy.
Phía sau hai mẹ con họ chắc chắn còn có người.
Nếu đ.á.n.h rắn động cỏ lúc này, kẻ đứng sau sẽ lập tức xóa sạch mọi dấu vết.
…
Sau bữa tối.
Lâm Vãn lấy cớ ôn bài rồi trở về phòng.
Việc đầu tiên cô làm là mở điện thoại.
Một thông báo màu đỏ hiện lên.
Phát hiện thiết bị USB lạ kết nối lúc 17 giờ 26 phút.
Đã tự động ghi lại nhật ký truy cập.
Tim cô đập nhanh.
Cô mở tệp tin.
Trên màn hình hiện rõ từng thao tác.
“Sao chép danh bạ…”
“Sao chép ảnh…”
“Đọc thông tin thiết bị…”
Ngay sau đó là một dãy số ID của chiếc USB.
Có rồi!
Đây chính là bằng chứng đầu tiên.
Lâm Vãn lập tức sao lưu toàn bộ dữ liệu vào ổ cứng bí mật.
Kiếp trước, cô không có chứng cứ nên chỉ biết gào khóc trong vô vọng.
Kiếp này thì khác.
Ai chạm vào cô…
Đều sẽ để lại dấu vết.
Đúng lúc ấy.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân rất khẽ.
Lâm Vãn lập tức tắt đèn.
Qua khe cửa, cô nhìn thấy một bóng người lén lút đi về phía phòng làm việc của cha.
Là…
Lý Lan.
Bà ta nhìn trước ngó sau, xác định không có ai rồi rút từ trong túi một chiếc chìa khóa.
Cạch.
Cửa phòng làm việc mở ra.
Lâm Vãn siết c.h.ặ.t nắm tay.
Quả nhiên!
Bà ta có chìa khóa.
Nhưng điều khiến cô bất ngờ hơn là chỉ vài phút sau, Lý Lan không bước ra với vẻ hoảng hốt mà lại cẩn thận lấy điện thoại chụp từng tập hồ sơ trên bàn làm việc của cha.
Rồi nhanh ch.óng gửi đi.
Điện thoại của bà ta sáng lên trong bóng tối.
Màn hình hiện dòng chữ ngắn ngủi:
“Đã lấy được tài liệu.”
Chưa đầy ba giây sau, bên kia trả lời.
“Tiếp tục theo dõi. Đừng để Lâm Quốc Hưng nghi ngờ.”
Dưới ánh đèn mờ, tuy chỉ thoáng qua, Lâm Vãn vẫn nhìn rõ tên người nhận được lưu trong danh bạ.
Triệu Tổng.
Cô nín thở.
Đúng như ký ức kiếp trước.
Phía sau hai mẹ con Tô Mộng Dao thật sự còn có một kẻ giật dây.