Sáu giờ sáng.

Tin tức kinh tế vừa phát sóng đã khiến cả giới thương mại xôn xao.

“Dự án Khu công nghệ Đông Thành chính thức khởi động trước thời hạn. Nhiều doanh nghiệp lớn đã bắt đầu đổ vốn…”

Trong phòng ăn của Lâm gia, Lâm Quốc Hưng gấp tờ báo lại, nhìn con gái.

“Đúng như con dự đoán.”

Lâm Vãn bình tĩnh khuấy ly sữa.

“Triệu Kiến Thành đã c.ắ.n câu.”

Kiếp trước, cô nhớ rất rõ.

Dự án Đông Thành là một cái bẫy do chính quyền tung ra để sàng lọc doanh nghiệp đầu cơ đất đai.

Ba ngày sau, quy hoạch sẽ thay đổi hoàn toàn.

Toàn bộ khu đất mà các công ty tranh nhau mua sẽ bị chuyển thành khu bảo tồn sinh thái.

Những doanh nghiệp đổ vốn vào sẽ thiệt hại nặng.

Khi ấy, Lâm gia cũng từng định tham gia.

Nhưng vì biến cố gian lận thi đại học xảy ra, cha cô phải dồn toàn bộ tâm trí cứu con gái, bỏ lỡ dự án này.

Không ngờ, việc đó lại vô tình giúp Lâm gia tránh được một khoản lỗ khổng lồ.

Còn bây giờ…

Cô chỉ cần đẩy Triệu Kiến Thành vào đúng con đường mà ông ta đã chọn.

“Cha.”

Lâm Vãn đặt chiếc thìa xuống.

“Hôm nay, cha cứ để lộ ra ngoài rằng tập đoàn Lâm cũng rất coi trọng dự án này.”

Lâm Quốc Hưng nhướng mày.

“Ý con là…”

“Càng khiến ông ta tin tài liệu kia là thật.”

Ông bật cười.

“Được.”

“Cha sẽ diễn cho tròn vai.”

Mười giờ sáng.

Tập đoàn Lâm.

Trong phòng họp tầng ba mươi.

Lâm Quốc Hưng cố tình mở cuộc họp với các giám đốc bộ phận.

Giọng ông không hề nhỏ.

“Dự án Đông Thành là trọng điểm năm nay.”

“Tôi yêu cầu các phòng ban chuẩn bị đầy đủ nguồn vốn.”

“Có bất cứ thông tin nào cũng phải báo ngay cho tôi.”

Ngoài cửa phòng.

Một nhân viên vệ sinh đẩy xe lau sàn đi ngang.

Chiếc mũ kéo rất thấp.

Không ai để ý, dưới lớp khẩu trang ấy chính là Lý Lan.

Bà ta lặng lẽ ghi âm toàn bộ cuộc họp.

Mười phút sau.

Một đoạn ghi âm đã được gửi đến điện thoại của Triệu Kiến Thành.

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười đắc ý.

“Lâm Quốc Hưng.”

“Quả nhiên ông cũng muốn tranh dự án này.”

“Đáng tiếc…”

“Tôi sẽ nhanh tay hơn ông.”

Buổi chiều.

Lâm Vãn vừa tan học thì nhận được tin nhắn của cha.

“Con gái, cá lớn chuẩn bị nuốt mồi.”

Cô mỉm cười.

Đúng lúc ấy.

Tô Mộng Dao chạy đến.

“Lâm Vãn!”

“Có chuyện gì?”

“Cậu biết không? Hôm nay mẹ mình được thưởng lớn.”

Tô Mộng Dao cố ý nói như vô tình.

“Chủ nhà tốt đúng là khác.”

Lâm Vãn nhìn cô ta.

Trong lòng cười lạnh.

Thưởng?

Có lẽ là tiền Triệu Kiến Thành vừa chuyển.

Kiếp trước, cô chưa từng để ý.

Bây giờ nhìn lại, hóa ra mọi dấu hiệu đều rõ ràng như vậy.

“Cậu vui là được.”

Lâm Vãn mỉm cười.

Thấy cô vẫn bình thản như mọi ngày, Tô Mộng Dao thầm thở phào.

Cô ta còn tưởng Lâm Vãn đã phát hiện điều gì.

Xem ra…

Con ngốc này vẫn dễ lừa như trước.

Tối hôm đó.

Biệt thự họ Triệu.

Triệu Kiến Thành đứng trước màn hình lớn.

Trợ lý báo cáo đầy hưng phấn.

“Chủ tịch, chúng ta đã mua được gần tám mươi phần trăm quỹ đất quanh Đông Thành.”

“Tổng vốn đầu tư hơn hai tỷ.”

“Tập đoàn Lâm vẫn chưa kịp ra tay.”

Triệu Kiến Thành cười lớn.

“Tốt!”

“Ba ngày nữa, khi quy hoạch được công bố, giá đất sẽ tăng gấp ba.”

“Lúc đó, chẳng những kiếm được hàng tỷ, tôi còn có thể chặn đứng đường phát triển của Lâm gia.”

Ông ta hoàn toàn không biết.

Bản quy hoạch thật…

Đã được thay đổi từ một tuần trước.

Đúng nửa đêm.

Điện thoại của Lâm Vãn rung lên.

Là một tin nhắn nặc danh.

“Đừng tin bất kỳ ai trong nhà.”

Cô lập tức ngồi bật dậy.

Trong phòng tối om.

Màn hình điện thoại hắt ánh sáng xanh nhạt lên gương mặt cô.

Kiếp trước…

Không hề có tin nhắn này.

Ai đã gửi?

Là bạn…

Hay thù?

Cô vừa định gọi lại thì số điện thoại ấy đã trở thành thuê bao không tồn tại.

Lâm Vãn cau mày.

Một cảm giác bất an dâng lên.

Nếu chỉ có Lý Lan và Tô Mộng Dao, người gửi sẽ không nói “bất kỳ ai trong nhà”.

Điều đó có nghĩa là…

Trong Lâm gia.

Có thể còn một kẻ phản bội khác.

Đúng lúc ấy, điện thoại lại rung.

Là thông báo từ camera đặt trong phòng làm việc của cha.

Phát hiện có người xâm nhập.

Lâm Vãn lập tức mở ứng dụng.

Trên màn hình hiện lên hình ảnh một bóng người mặc đồ đen đang cạy két sắt.

Nhưng điều khiến cô lạnh sống lưng là…

Người đó không phải Lý Lan.

Cũng không phải Tô Mộng Dao.

Mà là…

Một người đàn ông trung niên đeo kính, mặc vest chỉnh tề.

Lâm Vãn nhìn gương mặt ấy, đồng t.ử co rút dữ dội.

Đó là Trần Chí Viễn.

Giám đốc tài chính của tập đoàn Lâm.

Cũng là cánh tay phải mà cha cô tin tưởng nhất suốt mười lăm năm.

Cô siết c.h.ặ.t điện thoại.

Thì ra…

Con cá lớn thật sự…

Vẫn còn đang ẩn mình.

4 - Lần Này Tôi Sẽ Không Thua - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia