“Cha!”
Lâm Vãn gần như lao khỏi phòng.
Hành lang tầng hai yên tĩnh đến đáng sợ.
Cô chạy xuống cầu thang, vừa lúc Lâm Quốc Hưng từ phòng ngủ bước ra, trên người vẫn mặc bộ đồ ngủ.
“Xảy ra chuyện gì?”
“Có người vào phòng làm việc!”
Không cần giải thích thêm, hai cha con lập tức chạy tới.
Cánh cửa phòng làm việc khép hờ.
Ánh đèn vẫn sáng.
Nhưng bên trong đã không còn một bóng người.
Lâm Quốc Hưng nhìn chiếc két sắt mở hé, sắc mặt tối sầm.
“Báo cảnh sát!”
“Khoan đã.”
Lâm Vãn kéo tay cha.
“Đừng đ.á.n.h rắn động cỏ.”
Cô mở đoạn video camera vừa ghi lại.
Trên màn hình, Trần Chí Viễn mở két sắt rất thành thạo. Ông ta không lấy tiền mặt, cũng không lấy con dấu, mà chỉ rút một tập hồ sơ màu vàng, dùng máy quét cầm tay sao chép rồi đặt trở lại vị trí cũ.
Toàn bộ quá trình chưa đầy ba phút.
Xóa sạch dấu vết.
Nếu không có camera, sẽ chẳng ai biết ông ta từng xuất hiện.
Lâm Quốc Hưng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
“Vì sao?”
“Ta đối xử với ông ấy không tệ.”
Lâm Vãn nhìn gương mặt cha.
Kiếp trước, cha cô cũng từng hỏi câu này.
Đáng tiếc, ông không bao giờ có được đáp án.
“Cha.”
“Đừng tin bất cứ ai nữa.”
Lâm Quốc Hưng im lặng hồi lâu rồi gật đầu.
“Được.”
“Từ giờ, chỉ có hai cha con chúng ta biết chuyện này.”
Sáng hôm sau.
Tập đoàn Lâm.
Trần Chí Viễn vẫn đúng giờ đến công ty.
Ông ta mặc vest phẳng phiu, đeo cặp kính gọng vàng quen thuộc, mỉm cười chào từng nhân viên.
“Chủ tịch.”
“Lâm tổng.”
“Buổi sáng tốt lành.”
Không ai có thể ngờ người đàn ông lịch thiệp ấy vừa lẻn vào phòng làm việc của chủ tịch lúc nửa đêm.
Ông ta bước vào văn phòng.
Điện thoại lập tức rung lên.
Triệu Kiến Thành: Hồ sơ đã lấy được chưa?
Trần Chí Viễn nhắn lại.
Đã sao chép toàn bộ.
Nhưng gần đây Lâm Quốc Hưng rất cẩn thận.
Chưa đầy vài giây sau, đối phương trả lời.
Chỉ cần thêm một bước nữa.
Sau kỳ thi đại học, Lâm gia sẽ sụp đổ.
Nhìn dòng chữ ấy, Trần Chí Viễn khẽ nhắm mắt.
Bàn tay cầm điện thoại run lên rất nhẹ.
Ông ta mở ngăn kéo.
Bên trong là một bức ảnh cũ.
Trong ảnh là một cô bé khoảng mười lăm tuổi đang cười rất tươi.
Dưới góc ảnh có dòng chữ:
“Ba, con sẽ cố gắng khỏi bệnh.”
Trần Chí Viễn vuốt nhẹ tấm ảnh.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Tiểu Tuyết…”
“Ba xin lỗi…”
Chiều hôm đó.
Lâm Vãn đang ôn bài trong thư viện thì điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ hệ thống giám sát.
USB lạ vừa được kết nối vào máy tính của Trần Chí Viễn.
Cô lập tức mở phần mềm theo dõi.
Màn hình hiển thị danh sách tập tin đang được truyền đi.
Trong đó có một cái tên khiến cô giật mình.
Đề thi thử liên tỉnh.
Lâm Vãn cau mày.
Không đúng.
Cha cô tuyệt đối không lưu loại tài liệu này trong công ty.
Vậy Trần Chí Viễn lấy nó từ đâu?
Ngay lúc ấy, một ý nghĩ lóe lên.
Kiếp trước…
Đoạn video gian lận xuất hiện ngay trước kỳ thi.
Nếu muốn vu oan một học sinh, chỉ có video là chưa đủ.
Họ còn cần…
Đề thi.
Đáp án.
Và một người trong ngành giáo d.ụ.c.
Đây mới là mắt xích còn thiếu!
Tan học.
Lâm Vãn không về nhà ngay mà lặng lẽ đi theo Tô Mộng Dao.
Khác với mọi ngày, hôm nay cô ta không về khu tập thể cũ.
Sau khi rẽ qua ba con phố, Tô Mộng Dao bước vào một quán cà phê khá vắng.
Lâm Vãn ngồi ở bàn đối diện, kéo thấp mũ lưỡi trai.
Năm phút sau.
Một người đàn ông trung niên bước vào.
Không phải Triệu Kiến Thành.
Mà là một người đàn ông đeo thẻ công chức.
Ông ta đặt lên bàn một chiếc phong bì dày.
“Việc chuẩn bị đến đâu rồi?”
Tô Mộng Dao nhận phong bì, cười đầy tự tin.
“Yên tâm.”
“Lâm Vãn vẫn ngu ngốc như trước.”
“Cô ta hoàn toàn không nghi ngờ tôi.”
Người đàn ông gật đầu.
“Đề thi và đáp án sẽ được giao trước một ngày.”
“Nhớ làm đúng kế hoạch.”
“Lần này…”
“Phải khiến cô ta thân bại danh liệt.”
Lâm Vãn siết c.h.ặ.t ly nước.
Đề thi…
Đáp án…
Quả nhiên.
Đây không chỉ là một âm mưu vu oan.
Mà còn là một đường dây gian lận thi cử.
Đúng lúc cô định lấy điện thoại ghi hình, người đàn ông kia bất ngờ quay đầu nhìn về phía cô.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong tích tắc.
Ông ta khựng lại.
Lâm Vãn lập tức cúi đầu.
Nhưng đã muộn.
Người đàn ông đứng phắt dậy.
“Đi!”
Tô Mộng Dao cũng giật mình quay lại.
Khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Vãn, gương mặt cô ta tái mét.
“Lâm Vãn?”
“Cậu…”
“Sao cậu lại ở đây?”
Trong quán cà phê yên tĩnh.
Không khí như đông cứng.
Lâm Vãn biết…
Mình đã bị phát hiện.
Mà kế hoạch của đối phương…
Có lẽ cũng sẽ thay đổi từ giây phút này.