Ta bỗng thấy Thẩm Quyết thật đáng thương.
Đồng thời một cảm giác hả hê lại lan khắp cơ thể.
Ta khẽ cong môi.
Sau nửa năm, lần đầu tiên lại dịu dàng với Thẩm Quyết.
Ta nâng bàn tay hắn lên, nhẹ nhàng thổi vào chỗ bị thương, khẽ hỏi:
"Đau không?"
Sự hung lệ trong đôi mắt Thẩm Quyết dần tan đi.
Hắn bối rối nhìn động tác của ta.
Đến khi hoàn hồn, hắn ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.
Giọng khàn khàn cầu xin bên tai ta:
"Đừng giận nữa... đừng giận nữa được không?”
“Ta yêu nàng, ta chỉ yêu một mình nàng, xin nàng đấy, A Huỳnh. Đừng giày vò ta nữa."
6
Tính ta vốn ôn hòa, kín đáo.
Sao có thể độc ác đến mức đi giày vò chính phu quân của mình chứ.
Thẩm Quyết sai rồi, ta không hề giày vò hắn.
Ta chỉ… chỉ muốn hắn cũng nếm thử cảm giác nhục nhã mà ta đã phải chịu trong đêm ấy mà thôi.
Rõ ràng ta cũng rất đau khổ nhưng vì sao trong mắt hắn, chỉ có nỗi đau của chính hắn?
7
Ở bên ngoài, ta và Thẩm Quyết vẫn là đôi phu thê ân ái khiến ai nấy đều ngưỡng mộ.
Ở trong nhà, đương nhiên cũng vẫn là như vậy.
Ta không muốn mang tiếng bạc đãi phu quân.
Suy cho cùng, biết cương biết nhu mới là đạo sống.
Ta không còn quay quanh Thẩm Quyết nữa.
Cho hắn đủ tự dobnhưng trong lòng lại âm thầm tính toán ngày tiếp theo sẽ nổi giận.
Ngược lại, Thẩm Quyết dường như có phần không quen, ngày nào cũng đúng giờ về phủ.
Mỗi lần được nghỉ, hắn đều đưa ta cùng hai con ra ngoài du ngoạn.
Sau mỗi lần ân ái, hắn đều tự tay giúp ta tắm rửa sạch sẽ.
Lại như thuở mới thành thân, dịu dàng gọi ta là A Huỳnh, nhẹ giọng dỗ dành ta ngủ.
Ánh mắt hắn nhìn ta ngày càng đong đầy tình ý.
Ta nghĩ đã đến lúc nên nổi cơn rồi.
Mấy tháng trôi qua, đây là lần đầu tiên Thẩm Quyết mãi vẫn chưa trở về.
Chờ không nổi nữa, ta ra ngoài tìm hắn.
Vừa bước ra khỏi cổng phủ, đã có một tiểu nha hoàn đi thẳng tới trước mặt ta.
Nàng ta nói mình biết Thẩm Quyết đang ở đâu.
Xe ngựa đi đến một căn trạch viện hẻo lánh ngoài thành, tiểu nha hoàn lập tức chuồn mất tăm.
Ta cũng không nghĩ nhiều, trong lòng còn âm thầm đắc ý vì sắp bắt được lỗi của Thẩm Quyết.
Bước chân càng lúc càng nhanh.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, đập vào mắt ta là hai thân thể đang quấn lấy nhau.
Trên giường lộ ra một đoạn cánh tay trắng như tuyết.
Mái tóc dài như thác nước lay động theo bầu không khí mập mờ trong phòng.
Đung đưa, lắc lư.
Thỉnh thoảng lại lướt qua gương mặt, cổ và n.g.ự.c của phu quân ta.
Nữ nhân đó quay đầu lại, trên mặt đầy vẻ hoảng hốt.
Nhưng trong đôi mắt long lanh hơi nước lại ngập tràn sự khiêu khích.
Thế là la nhìn rõ gương mặt nàng ta.
Là Thôi Dung.
8
Thôi Dung thét lên rồi chui vào lòng Thẩm Quyết thế nhưng Thẩm Quyết không chút lưu tình hất mạnh nàng ta ra.
Ngay cả ngoại bào cũng không kịp mặc.
Hắn sải bước thật nhanh về phía ta, ôm c.h.ặ.t lấy ta.
Giọng nói rối loạn:
"A Huỳnh, nàng nghe ta giải thích. Dung Nhi... không, Thôi Dung... Thừa tướng nói nàng ấy u uất trong lòng, chỉ cần gặp ta thì sẽ khá hơn, nên khẩn cầu ta đến thăm nàng ấy. Ta sợ nàng tức giận nên mới giấu nàng. Nàng biết mà, trong lòng ta chỉ có mình nàng. Chuyện hôm nay hoàn toàn là ngoài ý muốn, ta không nên ham uống thêm vài chén..."
Nước mắt Thôi Dung rơi xuống.
"Phu nhân, đều là lỗi của ta. Xin người đừng trách A Quyết ca ca. Là ta thấy đêm nay trăng đẹp nên mới dỗ huynh ấy uống thêm vài chén, ta..."
"Im miệng!" Thẩm Quyết lạnh lùng quát ngắt lời nàng ta, không nhìn nàng ta thêm một lần nào nữa.
Hắn mặc lại y phục, bế ngang ta rồi đi thẳng ra ngoài.
Cho đến khi trở về phủ, ta vẫn không nói một lời.
Thẩm Quyết sợ hãi đến cực điểm.
Đại phu vừa rời đi, hắn mặc kệ hạ nhân còn ở đó, nắm lấy tay ta, mạnh mẽ tát vào mặt mình.
"A Huỳnh, là ta sai, đều là lỗi của vi phu. Nàng nói một câu được không..."
Nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây, liên tục rơi xuống chăn đệm.
Đây là lần thứ hai ta nhìn thấy Thẩm Quyết khóc.
Lần đầu tiên là ngày ta băng huyết, khó sinh.
Ta chăm chú nhìn gương mặt hắn, đột nhiên cảm thấy gình như ta đã sai rồi.
Ta vốn muốn hành hạ hắn bhưng so với việc hành hạ, ta càng mong trong lòng hắn luôn có ta, chỉ có một mình ta.
Ta hỏi Thẩm Quyết:
"Chàng sẽ cưới nàng ấy sao?"
"Sao có thể!" Thẩm Quyết ôm c.h.ặ.t ta.
"Nàng mới là thê t.ử của ta!"
"Vậy chàng sẽ nạp nàng ấy làm thiếp chứ?"
".Không." Hắn nhẹ nhàng vuốt lưng ta, giọng nói cũng hạ xuống:
"Đừng suy nghĩ lung tung nữa được không? Chuyện hôm nay hoàn toàn là ngoài ý muốn."
"Ta thề, sau này sẽ không gặp nàng ấy nữa. Sống c.h.ế.t của nàng ấy cũng không còn liên quan gì đến ta."
9
Chúng ta đã có một quãng thời gian được xem là yên bình.
Ta không còn cố ý giả vờ dịu dàng hay ngang ngược nữa.
Có lẽ vì cảm thấy có lỗi với ta, Thẩm Quyết hạ mình đến tận bụi trần trước mặt ta.
Cẩn thận từng li từng tí, chuyện gì cũng cố gắng lấy lòng ta.
Ép được hắn cúi đầu, lẽ ra ta phải vui mới đúng.
Nhưng ta chỉ thấy mệt mỏi, tê dại.
Thậm chí chỉ cần nghe thấy giọng nói của hắn, cả người ta cũng cảm thấy khó chịu.
Ta đưa hai đứa con trở về Tống phủ, ở đó suốt hai tháng.
Thẩm Quyết không đến tìm ta như những lần trước.
Đến đầu thu, phụ thân nghe thấy Thẩm Quyết ho khan mấy tiếng trên triều, mẫu thân liền giục ta trở về.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Tiểu Thúy nấu một bát chè bách hợp nấm tuyết, khuyên ta mang đến cho Thẩm Quyết.
Cửa thư phòng khép hờ, Thẩm Quyết tựa lưng vào ghế, đón ánh nắng đang nghiêng nghiêng chiếu vào.
Đôi mày ánh mắt dịu dàng chăm chú nhìn chiếc túi thơm trong tay như đang ngắm nhìn chính chủ nhân của nó.
Trong đầu ta bỗng hiện lên lời khuyên của phủ y trước khi ta rời Tống phủ.
"Năm đó khi phu nhân m.a.n.g t.h.a.i Nhị tiểu thư, cô gia hành sự không đúng mực khiến người suýt sảy thai. Người phải uống t.h.u.ố.c an t.h.a.i suốt mấy tháng mới giữ được đứa bé.”
“Thế nhưng t.h.u.ố.c nào cũng có ba phần độc. Lão phu thấy phu nhân mày mang vẻ u sầu, hơi thở ngắn, tinh thần mệt mỏi, ấy là chứng tâm khí uất kết. Nếu cứ kéo dài như vậy, tuyệt đối không có lợi cho sức khỏe của phu nhân. Mong phu nhân biết trân trọng chính mình."
Hạt giống đã được gieo từ lúc ấy.
Ta bỗng chợt nhận ra, hình như từ rất lâu rồi ta đã không còn yêu Thẩm Quyết nữa.
Bởi vì lòng vẫn còn không cam tâm nên ta mới hao tâm tổn sức hành hạ hắn.
Chỉ là… ta cũng chẳng khá hơn là bao.
Ta hận Thôi Dung trơ trẽn hết lần này đến lần khác bám lấy hắn.
Hận Thẩm Quyết nhận nhầm ta thành kẻ thế thân.