Nhưng cuối cùng người ta hận nhất lại chính là bản thân mình.
Là ta đã đ.á.n.h giá quá cao tình yêu Thẩm Quyết dành cho ta.
Là ta đã chọn sai phu quân.
Đã lạc vào ngõ cụt thì nên quay đầu kịp lúc, gà tất phải phí hoài cả một đời.
Ta tiện tay cầm lấy một cây kéo, đá tung cửa bước vào.
Thẩm Quyết hoảng hốt đứng dậy.
"Ta đang định đi đón nàng và hai đứa nhỏ..."
Ta lười đến mức chẳng buồn nhìn hắn lấy một cái.
Không chút biểu cảm giật lấy chiếc túi thơm hắn đang giấu sau lưng.
Ba hai nhát kéo, cắt nó thành từng mảnh vụn rồi xoay người trở về phòng.
Cầm b.út viết xuống thư hòa ly.
"Cô gia hiện giờ không có trong phủ."
Tiểu Thúy tức giận nói:
"Hình như người của phủ Thừa tướng lại đến rồi."
"Phu nhân, phu nhân đi đâu vậy?"
10
Lần nữa bắt gặp gian tình của bọn họ ngay trên giường, thần sắc Thẩm Quyết đặc biệt bình tĩnh, hay nói đúng hơn là lạnh lùng.
Giai nhân nép trong lòng.
Hắn nhấc mí mắt, thờ ơ nhìn ta, cười nhạt:
"Thế nào, những gì nàng nhìn thấy... đã khiến nàng hài lòng chưa?"
Ta không nói gì, đưa tay lấy thư hòa ly trong tay áo.
Hắn đứng bật dậy, bước nhanh đến siết c.h.ặ.t cổ tay ta, nghiến răng nói:
"Tống Thời Huỳnh, nàng lại muốn làm gì nữa? Lần trước là cây kéo, lần này là gì? Dao găm sao? Nàng lúc nào cũng như vậy, vui giận thất thường, không nói một lời.”
“Nàng có gì mà phải tủi thân? Lỗi ta đã nhận rồi. Chính nàng là người lạnh nhạt với ta, làm như không thấy ta. Chẳng phải nàng luôn muốn đẩy ta đến bên người khác sao? Giờ ta đã như ý nàng rồi, vì sao nàng lại không vui?"
Ta dùng sức rút tay ra, lấy thư hòa ly.
Ngẩng đầu nhìn hắn với vẻ mệt mỏi:
"Yên tâm. Ta sẽ không làm tổn thương Thôi Dung của chàng. Ta đến để đưa thư hòa ly."
"Ta chưa từng có ý định nạp thiếp, nàng không cần phải nói móc như vậy."
Sắc mặt Thẩm Quyết vô cùng khó coi.
Ngay khoảnh khắc tờ giấy chạm vào tay hắn, hắn như bị bỏng, lập tức sững sờ.
Khi mở miệng lần nữa, giọng nói đã run lên vài phần:
"Nàng... nàng vừa nói gì? Hòa ly? Tống Thời Huỳnh… Nàng muốn... hòa ly với ta?"
Ta gật đầu.
"Nằm mơ!"
Hắn giơ tay bóp lấy cằm ta, khóe môi hơi cong lên nhưng đáy mắt lại đỏ ngầu.
"Dựa vào đâu nàng nói hòa ly là hòa ly? Ta là con ch.ó của nàng sao?”
“Người ghen tuông là nàng, người ngang ngược cũng là nàng. Ta bị nàng hành hạ đến mất ăn mất ngủ..."
Ta nhìn sang Thôi Dung, gằn từng chữ:
"Nếu chàng không đồng ý. Ngày mai ta sẽ công bố khắp thiên hạ chuyện hai người tư thông.”
“Dung túng nữ nhi lén lút ngoại tình, con đường làm quan của Thừa tướng..."
"Đồ tiện nhân! Ngươi dám!" Thôi Dung lao tới đ.á.n.h ta.
Thẩm Quyết theo bản năng che chắn cho ta thế nhưng ta vẫn bị Thôi Dung đẩy lảo đảo.
Đầu không kịp đề phòng, đập mạnh vào góc bàn.
Rồi ký ức của ta dừng lại ở ngày Thôi Dung trở về kinh thành.
Khi ta tỉnh lại, Thẩm Quyết đã không ăn không ngủ canh giữ bên ta suốt bảy ngày bảy đêm.
Ta đưa tay vuốt ve lớp râu lún phún trên cằm hắn.
Nhìn quầng thâm dưới mắt hắn lòng ta đau xót đến mức bật khóc.
Thẩm Quyết nói với ta, ta lên núi cầu bùa bình an cho nữ nhi.
Không ngờ lại vô tình ngã lăn xuống bậc thang, mất đi một phần ký ức.
"Nhưng không sao."
Như tìm lại được báu vật đã mất, hắn chậm rãi vuốt ve từng tấc mày mắt của ta, nhẹ nhàng hôn đi những giọt nước mắt trên mặt ta.
Cuối cùng cúi người ôm trọn ta vào lòng, khẽ thì thầm:
"Từ nay về sau, bất kể nàng đi đâu, ta cũng sẽ luôn ở bên cạnh, một tấc cũng không rời. Ta sẽ không bao giờ để nàng rời khỏi tầm mắt ta thêm một bước nào nữa.”
“A Huỳnh, nàng có biết không…chỉ thiếu một chút nữa thôi. Chỉ thiếu một chút nữa thôi là ta đã mất nàng.”
“May quá… May mà nàng vẫn còn ở đây."
11
Nửa tháng sau, Thẩm Quyết đến tận cửa xin lỗi.
Nói là xin lỗi nhưng trên mặt hắn lại chẳng hề có chút áy náy nào.
Thân hình vẫn hiên ngang thẳng tắp như cây trúc xanh.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
"Chuyện ta và Thôi cô nương đã thông tỏ lòng nhau vốn không phải cố ý giấu Thời Huỳnh. Khiến nàng ấy mất mặt tuy là lỗi của ta, nhưng cũng không phải điều ta mong muốn. Có điều, xin Tống bá phụ cứ yên tâm, ta tự sẽ bù đắp cho Thời Huỳnh."
Phụ thân ta nhấp một ngụm trà.
Sắc mặt trầm xuống, liếc hắn một cái nhưng không lên tiếng.
Mẫu thân nhìn mấy xấp gấm vóc cùng mấy rương châu báu Thẩm Quyết mang đến, càng nhìn càng tức.
Cuối cùng bà đập mạnh xuống bàn, đứng bật dậy.
"Bù đắp? Đống đồ vô dụng này chính là cái gọi là bù đắp của ngươi sao? Thẩm Quyết, ngươi tự sờ lên lương tâm mà hỏi, bao năm nay Tống gia đối xử với ngươi thế nào?”
“Năm ấy phụ mẫu ngươi mất sớm, thân bằng quyến thuộc ai nấy đều tránh xa ngươi. Chính phụ thân của Thời Huỳnh thương ngươi cô khổ không nơi nương tựa nên mới đón ngươi về phủ, nuôi ngươi khôn lớn. Ông dạy ngươi đọc sách, dạy ngươi cưỡi ngựa..."
Nói đến đây, nước mắt bà rơi xuống.
"Sợ ngươi cảm thấy chúng ta thiên vị, nhi t.ử ta có gì thì ngươi cũng có thứ ấy. Nhi t.ử ta không có, ngươi lại có. Đến cả bài vị phụ mẫu ngươi, cho đến nay vẫn được thờ phụng trong từ đường Tống gia.”
“Phụ thân Thời Huỳnh thấy ngươi đáng tin cậy nên mới giao nữ nhi của mình cho ngươi. Thế còn ngươi? Ngươi đã đối xử với con bé như thế nào?"
Ngay ngày hôm sau khi Thôi Dung chặn ngựa, Thẩm Quyết đã rầm rộ đến Thôi phủ cầu thân.
Vốn dĩ hắn đã có dáng vẻ ngọc thụ lâm phong, tuấn tú hơn người.
Nay lại vừa đỗ Trạng nguyên, đang là nhân vật được săn đón nhất kinh thành.
Lại thêm Thôi Dung đã yêu mến hắn từ lâu.
Thừa tướng đương nhiên vui vẻ gật đầu đồng ý.
Còn Tống gia ta, chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi.
Số lần phụ thân ta thở dài còn nhiều hơn cả mười sáu năm trước cộng lại.
Ông vốn là người coi trọng thể diện nhất.
Người con rể đã định sẵn lại công khai chọn nữ t.ử khác.
Sợ bị người đời dị nghị, ông dứt khoát cáo bệnh nghỉ triều, ngay cả vào triều cũng không đi nữa.
Mẫu thân không muốn khiến ta đau lòng nên chỉ lén trốn một mình mà khóc, ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt.
Đệ đệ thì gào lên đòi trùm bao tải đ.á.n.h Thẩm Quyết một trận nhừ t.ử.
Bị phụ thân phạt quỳ trong từ đường, đầu gối bầm tím mấy ngày liền.
Cả Tống phủ chìm trong mây đen thế nhưng bầu trời bên ngoài lại trong xanh vạn dặm.
Thẩm Quyết cùng Thôi Dung ra ngoại ô thả diều, chèo thuyền ngắm nước, cùng nàng ta đi dạo hội đèn l.ồ.ng.
Đích thân học chủ tiệm làm chiếc đèn l.ồ.ng hình con thỏ mà nàng ta yêu thích để dỗ nàng vui.
Tài t.ử giai nhân trở thành một giai thoại được người người ca tụng.
Còn ta.
Phụ mẫu tuy không trách ta đ.á.n.h người giữa phố nhưng cũng không nặng không nhẹ mắng ta mấy câu.
Tiểu Thúy thở dài:
"Giá như hôm đó tiểu thư đừng nóng nảy như vậy thì tốt rồi. Chuyện này vốn dĩ tiểu thư đang chiếm thế thượng phong. Nếu không thành với Thẩm công t.ử thì vẫn còn biết bao nam nhi tốt khác. Tiểu thư xinh đẹp như tiên, vốn chẳng lo không có phu gia tốt. Giờ thì..."
"May mà mấy ngày nay tiểu thư không ra ngoài. Những lời bẩn thỉu người ta bàn tán về tiểu thư, đến nô tỳ nghe còn thấy tức."
Lời đồn bên ngoài dù có khó nghe đến đâu cũng không bằng thái độ của Thẩm Quyết lúc này.
12
Phụ thân ta hỏi:
"Vậy hôm nay ngươi đến đây là để bàn chuyện hủy hôn với tiểu nữ sao?"
Thẩm Quyết liếc nhìn ta một cái rồi quay sang phụ thân ta, khóe môi khẽ cong:
"Thời Huỳnh và ta có tình nghĩa nhiều năm như vậy, sao ta nỡ hủy hôn với nàng ấy."
Thôi Dung thân phận tôn quý, hơn nữa hôn kỳ của hai người đã được định sẵn.
Hiển nhiên phụ thân ta cũng nghĩ đến điều đó.
Ông lại hỏi: "Ý ngươi là muốn cưới tiểu nữ làm bình thê?"
Chân mày mẫu thân hơi giãn ra nhưng ngay giây sau lại thấy Thẩm Quyết khẽ cười, chậm rãi nói:
"Vị hôn thê của ta tính hay ghen. Nàng ấy chịu gật đầu cho Thời Huỳnh vào phủ đã là nhượng bộ rồi. Ta sao có thể để Thời Huỳnh ngang hàng với nàng ấy được."