“Công chúa.”
Một giọng nói trong trẻo chợt cắt ngang lời nàng.
Không biết từ khi nào, Lục Quan đã rời khỏi chỗ ngồi.
Chàng đứng giữa điện, khom người thi lễ.
Thần thái bình thản, không kiêu không siểm.
“Hôm nay chơi t.ửu lệnh.”
“Theo lệ, chỉ người thua mới phải làm thơ.”
“Vân phu nhân chưa từng thua lệnh.”
“Nếu tùy tiện bắt nàng làm thơ, e là không hợp quy củ.”
“Nếu công chúa còn muốn nghe thêm một bài vịnh tuyết...”
“Thần bất tài.”
“Xin được bêu xấu thêm một lần.”
Sắc mặt Hoa Dương công chúa lập tức trắng bệch.
Hoàng đế khẽ ho một tiếng.
Liếc nhìn nàng.
Ánh mắt hơi trầm xuống.
“Không cần.”
“Tiếp tục uống rượu đi.”
Tiếng đàn sáo lại vang lên.
Không khí trong điện cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.
Ta cúi đầu.
Khẽ nhấp một ngụm rượu.
Nhịp tim...
Vẫn còn đập hơi nhanh.
Bỗng nhiên...
Vân Chinh ghé sát lại.
Khẽ hạ giọng bên tai ta:
“Chàng ấy vừa giải vây cho muội.”
Ta vẫn bình thản như cũ.
“Thiếp đã là người có phu quân. Lời của tướng quân... thật khiến người ta khó hiểu.”
Vân Chinh không nói gì nữa.
Chỉ lặng lẽ cầm lấy bình rượu.
Rót đầy chiếc chén trước mặt mình lần nữa.
23
Khai xuân năm ấy, ta chuyển đến trang viện Đông Sơn.
Mẫu thân chàng vốn không nỡ để ta đi.
“A Nhân, con đi rồi, chẳng phải hồ ly tinh kia sẽ càng thêm đắc ý hay sao?”
Ta ôm lấy cánh tay bà, mỉm cười nói:
“Mẫu thân, con còn trẻ, sau này vẫn còn nhiều thời gian. Trang viện thanh tĩnh, cứ để con đến đó bầu bạn với người.”
Bà khẽ thở dài.
“Thôi vậy.”
Cuối cùng cũng được trở lại trang viện sau bao ngày xa cách.
Những tháng ngày nhàn nhã nơi đây quả thực dễ chịu hơn ở kinh thành rất nhiều.
Mùa xuân, ta theo mẫu thân chồng trồng rau, theo quản sự Lý học xem sổ sách.
Mùa hạ, chúng ta câu cá bên dòng suối, ngồi dưới bóng cây hóng mát.
Mùa thu, khắp núi đồi trái chín đầy cành. Vân Đình và Vân Huy trèo cây hái hồng, còn ta đứng dưới đón lấy.
Mùa đông, cả nhà quây quần bên bếp lửa nấu trà, lặng ngắm tuyết phủ cành mai.
Ba năm rồi lại ba năm.
Thỉnh thoảng Vân Chinh gửi thư về, kể chuyện chiến sự Bắc Cương, kể rằng Lý di nương mới sinh cho chàng một nhi nữ.
Ta cũng hồi thư.
Nói với chàng rằng nhi t.ử của Liễu di nương đến tuổi khai tâm rồi, nếu muốn tìm tiên sinh thì có thể mời Thôi tú tài của thư viện Đông Sơn về làm Tây tịch.
Thư từ qua lại giữa ta và chàng...
Khách sáo chẳng khác nào đối tác làm ăn.
Trái lại, thư của chàng ngày một nhiều hơn.
“Lan Nhân, hôm nay gặp quân địch tập kích, ta đã c.h.é.m g.i.ế.t tám trăm tên.”
“Lan Nhân, biên cương lại đổ tuyết. Trong nhà vẫn bình an chứ?”
Ta chẳng mấy để tâm.
Vẫn như cũ, chỉ hồi đáp đôi câu xã giao.
Một trái tim đã sống qua 80 năm...
Đã sớm chẳng còn gợn sóng vì những lời ấy nữa.
24
Ba năm sau nữa, kinh thành truyền đến tin tức.
Tỷ tỷ có thai.
Ta lập tức xin chỉ vào cung hầu hạ.
Lần m.a.n.g t.h.a.i này...
Nguy hiểm hơn lần trước rất nhiều.
Quách thái y nói, thân thể tỷ tỷ vốn suy nhược, e rằng đứa bé lần này khó lòng giữ được.
Quả đúng như vậy.
Cả cuộc đời tỷ tỷ...
Chỉ có một đứa con.
Ta tận mắt nhìn nàng uống biết bao t.h.u.ố.c bổ, chịu biết bao đau đớn...
Nhưng cuối cùng, đứa trẻ vẫn c.h.ế.t từ trong bụng mẹ.
Nàng đau lòng khôn xiết.
Thế mà vẫn phải gượng chống tinh thần, đề phòng những mũi tên ngầm nơi hậu cung.
Điều ta có thể làm...
Chỉ là tận tâm chăm sóc nàng, cố gắng khiến nàng vui vẻ hơn đôi chút.
Bệ hạ lâm bệnh nặng.
Ta âm thầm tính toán thời gian.
Khoảng một tháng nữa...
Nhị hoàng t.ử và Quý phi sẽ phát động cung biến.
May mà dạo gần đây tỷ tỷ đã không còn được sủng ái như trước.
Lại thêm vừa mới mãn tháng sau khi sảy thai.
Mấy hôm nay Tiểu Cửu vốn quấn quýt lấy ta.
Nhân cơ hội ấy, ta định đưa thằng bé đến trang viện tránh nạn một thời gian.
Không ngờ...
Cung biến lại xảy ra sớm hơn.
Lúc ấy ta vừa bưng cho tỷ tỷ một bát canh an thần.
Bên ngoài đã vang lên tiếng c.h.é.m g.i.ế.t.
Vẻ hoảng loạn trên mặt tỷ tỷ chỉ thoáng qua trong chớp mắt.
Đối với biến cố trong cung...
Nàng chưa từng không có chuẩn bị.
“Mang Tiểu Cửu đi.”
Nàng nhét đứa bé vào lòng ta.
“Trần công công sẽ hộ tống hai người xuất cung.”
“Tỷ…”
“Đừng nhiều lời.”
Nàng cắt ngang.
Rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán Tiểu Cửu.
“Con phải nghe lời di mẫu.”
Tiểu Cửu gật đầu thật mạnh.
Mím c.h.ặ.t môi, không nói một lời.
Gió đêm mang theo mùi m.á.u tanh ập tới.
Ta...
Không quay đầu lại.
Bên ngoài cung tường đã loạn thành một mớ hỗn độn.
Khắp nơi đều là binh lính cầm đuốc chạy ngược xuôi.
Hoàn toàn không phân biệt nổi ai là người của phe nào.
Trần công công che chở cho chúng ta, vòng vèo qua từng ngõ nhỏ tối om.
Tiểu Cửu nằm yên trên vai ta, không hề nhúc nhích.
Đôi bàn tay bé nhỏ nắm c.h.ặ.t lấy cổ áo ta.
Mắt thấy sắp ra khỏi hoàng cung.
Phía trước bỗng bừng lên một mảng ánh lửa.
Có quân lính đang tiến về phía này.
“Có binh lính.”
Trần công công lập tức xoay người chắn trước mặt chúng ta.
“Phu nhân, mau đi.”
Ta bỗng ôm Tiểu Cửu nhét vào lòng ông.
Đẩy hai người chui qua một lỗ ch.ó dưới chân tường.
“Đưa nó đến phủ Tướng quân.”
Ta hít sâu một hơi.
Xoay người chạy về hướng ngược lại.
Cố ý giẫm chân thật mạnh.
“Ở bên kia.”
“Đuổi theo.”
Ánh lửa lập tức đổ dồn về phía ta.
Ta rẽ vào một con ngõ.
Lại rẽ sang một con ngõ khác.
Quanh co mãi...
Đến chính ta cũng chẳng biết mình đang chạy đến đâu.
Tiếng hò hét phía sau ngày càng gần.
Lòng ta cũng ngày càng tuyệt vọng.
Xong rồi...
Lần này e là không sống nổi đến 80 tuổi nữa.
Ngay lúc ta giẫm hụt một bước, ngỡ rằng sẽ ngã sấp mặt xuống đất.
Một bàn tay bỗng từ trong bóng tối vươn ra.
Bịt c.h.ặ.t miệng ta.
Cánh tay còn lại ôm lấy eo ta.
Trong chớp mắt đã kéo cả người ta vào một tòa cung điện gần đó.
Ta vùng vẫy dữ dội.
“Là ta.”
Là...
Lục Quan.