11
Ngày hôm sau, một nữ t.ử yêu kiều mị hoặc dẫn theo một đứa bé gái, cả hai đều khoác áo tang trắng muốt tới phủ.
Ta ở Từ An Đường, giả vờ như vì đau buồn quá độ mà tĩnh dưỡng, nhưng thực chất là đang ngồi ở viện chờ xem kịch vui của bọn họ.
Lãnh Lâm Lang đứng đó, mắt đỏ hoe, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Lộ Thanh Viễn.
Lãnh thị lúc này đã mệt mỏi rã rời, ra lệnh đuổi đôi mẫu t.ử kia đi.
Bé gái ôm lấy chân Lộ Thanh Viễn: "Phụ thân ơi, phụ thân..."
Ta bước ra với vẻ mặt lạnh lùng, ngay trước mặt quan khách đang dự tang lễ mà quát lớn: "Phụ thân ngươi xương cốt còn chưa lạnh, ngươi sao dám làm chuyện này?"
Lãnh Lâm Lang quỳ xuống trước mặt ta, cầu xin ta làm chủ.
Nhìn dáng vẻ chật vật của bọn họ, ta bất giác nhớ lại kiếp trước. Khi đó, Lãnh Lâm Lang vẫn là cô biểu muội được nuông chiều trong phủ, còn Lộ Thanh Viễn, để chứng minh lòng chung thủy với nàng ta, năm nha hoàn thông phòng gã cũng không đụng tới. Dẫu lòng có chút chua xót vì phu quân không sủng ái mình, nhưng trong lòng cũng thầm kính trọng gã là người chung thủy.
Cho đến ngày ấy, đại ca truyền tin cho ta nói rằng tận mắt nhìn thấy Lộ Thanh Viễn nuôi ngoại thất ở bên ngoài, thậm chí ngay cả con cũng đã sinh rồi. Đại ca bảo đã bộc bạch mọi chuyện với trưởng bối trong nhà, mọi người đều nhất trí đồng ý cho ta hòa ly. Thế nhưng ta còn chưa kịp cắt đứt quan hệ với Lộ gia, thì Trình gia chúng ta đã bị hãm hại dẫn đến cảnh cả nhà vào lao ngục.
Giờ đây, dù thế nào cũng phải rước ả ngoại thất kia vào phủ cho thêm phần náo nhiệt mới được.
Quan khách tham dự tang lễ xì xào bàn tán: "Hầu phủ xem ra đã đến hồi mạt vận rồi." "Phải đó, Hầu gia vì tham chút danh lợi mà bị Thánh thượng thu hồi tước vị, thế t.ử cũng là kẻ không biết nhìn xa trông rộng, chẳng gánh vác nổi gia môn." "Trước kia còn thấy bất bình thay cho Nhị gia, nay xem ra, bị đuổi khỏi phủ cũng chưa chắc đã là chuyện xấu."
Những lời bàn tán xung quanh như những nhát d.a.o khắc sâu vào tâm khảm, Lãnh thị vì xúc động quá mức mà ngất lịm đi.
Ta chốt hạ: "Đứa nhỏ là dòng dõi Trấn Viễn Hầu, tuyệt đối không thể để lưu lạc bên ngoài, cứ đưa ra sân sau sắp xếp đi."
Nói đoạn, ta lập tức cho người khiêng Lãnh thị về phòng và gọi phủ y.
Lộ Thanh Viễn mặt mày xanh mét, nhưng vẫn phải cố gượng để hoàn thành tang lễ cho Hầu gia.
12
Vở kịch bên ngoài hạ màn, vở kịch bên trong phủ mới chính thức bắt đầu.
Lãnh Lâm Lang quỳ ở sân Từ An Đường, cầu xin ta đuổi mẫu t.ử kia đi, bằng không nàng ta sẽ về mẫu gia.
Lộ Thanh Viễn ở bên cạnh cố gắng kéo nàng ta đứng dậy, bảo nàng ta đừng gây chuyện trong phủ nữa, nhưng Lãnh Lâm Lang vẫn bướng bỉnh quỳ lì ở đó, không chịu đứng lên.
Ta giả vờ như đang say ngủ, mặc kệ bọn họ. Muốn quỳ thì cứ việc quỳ đó.
Khoảng một canh giờ sau, ta vờ như vừa tỉnh giấc, bước ra đỡ nàng ta dậy: "Đứa nhỏ ngoan, tổ mẫu đã để con chịu thiệt rồi." Nói rồi, ta vung gậy chống gõ mạnh vào người Lộ Thanh Viễn.
"Viễn nhi, ngươi làm ra chuyện đồi bại thế này, ta thật không còn mặt mũi nào bao che cho ngươi nữa."
Lãnh Lâm Lang nhìn ta đầy mong đợi, Lộ Thanh Viễn bị đ.á.n.h cũng chỉ biết cúi đầu không dám hé răng.
Ta lau giọt nước mắt nơi khóe mi: "Lão nhân như ta, cũng chỉ mong một gia đình hòa thuận sum vầy. Nhị thúc của ngươi đã bị lão già hồ đồ này đuổi đi rồi, phụ thân ngươi cũng hồ đồ, trong phủ chẳng còn mấy người, ta thật sự không nỡ đuổi giọt m.á.u của ngươi."
Nói rồi, ta nắm tay Lãnh Lâm Lang: "Đứa nhỏ ngoan, con bao dung như vậy, lương thiện như vậy, lẽ nào nỡ lòng để giọt m.á.u của Viễn nhi phải lưu lạc? Nỡ lòng để mẫu t.ử họ chia lìa sao?"
Trong mắt Lãnh Lâm Lang đầy vẻ uất ức và cam chịu, nàng ta cố chấp không để nước mắt rơi: "Nếu Viễn ca ca nhất định phải giữ lấy ả hồ ly tinh đó, con thà xin về mẫu gia!"
Lòng ta như nở hoa. Dựng màn kịch lâu như vậy, chính là đợi câu này của nàng ta.
Bề ngoài ta giả vờ thâm trầm: "Đứa nhỏ ngoan, con thực sự muốn làm khó tổ mẫu sao?"
Lãnh Lâm Lang tưởng vở kịch đang diễn ra đúng ý, nên càng thêm cố chấp.
Ta phất tay: "Thôi thôi, đợi lát nữa ta sẽ đích thân thay mặt mẫu thân con xin lỗi, tất cả đều là lỗi của bọn họ. Dù hai người không còn là phu thê, nhưng nghĩa tình vẫn còn đó, đừng cắt đứt quan hệ."
Vẻ bướng bỉnh của Lãnh Lâm Lang cứng đờ, không thể tin nổi truy vấn: "Tổ mẫu nói gì cơ ạ?"
Lộ Thanh Viễn thiếu kiên nhẫn nói: "Nàng nghe không hiểu sao? Chính là ý đó. Nhìn bộ dạng sa sút bây giờ của chúng ta, nàng về nhà mẫu gia cũng chẳng có ngày lành đâu."
Lãnh Lâm Lang sững sờ.
Ta mệt mỏi xoa thái dương: "Viễn Nhi nói đúng. Sau này dù con không còn là dâu con trong phủ, ta vẫn sẽ coi con như cháu gái ruột mà đối đãi."
Lãnh Lâm Lang bật khóc chạy đi.
Lộ Thanh Viễn chắp tay: "Làm phiền tổ mẫu rồi, Lãnh Lâm Lang nhất thời nói năng hồ đồ, xin tổ mẫu đừng so đo."
Ta lười phải diễn kịch cùng bọn họ nữa, quay người trở về Từ An Đường.
Lãnh Lâm Lang còn muốn dùng chiêu trò à? Có biết vì c.ờ b.ạ.c mà công t.ử nhà nàng ta đã thua sạch cả cái phủ này rồi không?
Một cô nương khuê các, tính toán lâu như vậy, chẳng lẽ kiếp này chỉ có mỗi Lộ Thanh Viễn là nam nhân sao? Hay là còn mơ tưởng đến quyền thế của Hầu phủ đã lụi tàn này?
13
Sáng hôm sau, phụ nhân kia dẫn theo đứa trẻ quỳ trước sân Từ An Đường.
Lãnh Lâm Lang bám sát theo sau: "Ả tiện nhân, không danh không phận mà tư thông với nam nhân, con cái còn chưa vào phủ đã đòi danh phận, nếu ta là ngươi thà cầm sợi dây thừng treo cổ còn hơn!"
Ả ngoại thất nhìn bề ngoài nhu nhược yếu đuối không thể tự lo, giọng điệu nũng nịu mềm mỏng, nhưng lời nói ra lại đ.â.m thẳng vào tim đen của Lãnh Lâm Lang: "Ít nhất ta dám làm dám chịu, không như ngươi, lấy danh nghĩa biểu ca biểu muội, sau lưng chính thất mà tư thông. Thê t.ử của thế t.ử xương cốt còn chưa lạnh đã vội vã cưới kế thất, cũng không sợ bị vận đen đeo bám hay sao."
Lãnh thị mệt mỏi ngắt lời hai ả đang vạch trần nhau: "Ngoài Từ An Đường mà ồn ào như vậy, các người thấy vui lắm sao? Câm miệng hết cho ta!"
Ta cho nha hoàn đuổi khéo bọn họ ra ngoài. Bọn họ muốn quậy sao? Cứ để cho họ quậy. Để mặc họ c.ắ.n xé lẫn nhau, làm cái phủ này gà bay ch.ó sủa, chẳng khác nào đang tấu lên khúc nhạc khải hoàn cho ta vậy.
Viện của Lộ Thanh Viễn ngày ngày chướng khí mù mịt. Lãnh Lâm Lang lúc thì phạt ả ngoại thất đứng dưới mái hiên học quy củ, lúc lại phạt ả phải bưng trà rót nước hầu hạ mình.