Hôm nay ta nấu cháo xong, đang chuẩn bị từng thìa từng thìa đút cho chàng.
Chàng bỗng lên tiếng.
“Nghe thấy chưa? Tất cả mọi người đều khuyên nàng đi. Nàng đi đi.”
Giọng chàng khô khốc, thô ráp như cành cây khô cào trên mặt đất.
Ta chưa từng nổi giận bao giờ.
Nhưng lúc này nghe chàng nói vậy, lửa giận lập tức xộc thẳng lên đầu, ta lớn tiếng:
“Ta không đi.”
Mấy ngày nay ta ăn chẳng ngon, ngủ chẳng yên, cứ cách một nén hương lại phải giúp chàng trở mình một lần, sợ chàng nằm lâu sinh lở loét.
Có lúc chàng nhịn tiểu đến mặt mày xanh lét, ta cũng phải luôn để ý, sợ chàng nhịn đến hỏng người.
Tuy ở nhà ta không được sủng ái, nhưng trước nay cũng chưa từng chịu bao nhiêu khổ cực.
Nói là biết nấu cơm, thật ra cũng chẳng nấu được mấy lần, cùng lắm chỉ dừng ở mức làm cho chín.
Bổ củi, giặt y phục, cọ nồi, quét nhà...
Tất cả mọi việc đều đổ lên người ta.
Trên tay hết vết thương này đến vết thương khác.
Gương mặt vốn vừa được nuôi đến tròn trịa cũng ngày một gầy nhọn.
Ta càng nghĩ càng tủi thân, đặt mạnh bát cháo xuống bàn, vừa khóc vừa hét:
“Ta đi rồi thì chàng phải làm sao?”
“Sẽ chẳng còn ai chăm sóc chàng nữa. Đồ ngốc.”
Ta không thể nào liên hệ người tiều tụy, tàn tạ trước mắt với thiếu niên lang đã thành thân với ta nửa năm trước.
Ta không biết trong một tháng qua chàng đã trải qua những gì.
Ta chỉ biết chàng từng đối xử rất tốt với ta.
Ta không thể bỏ rơi chàng vào lúc chàng khốn khó nhất.
Chỉ đơn giản vậy thôi.
Chàng đau đớn nhắm mắt lại.
Một giọt lệ trong veo chậm rãi trượt xuống nơi khóe mắt.
Chàng khẽ nói:
“Lê Lê, ta đã không muốn sống nữa rồi.”
6
Ta tìm đến thím Kiều, nhờ thím dò hỏi xem nơi nào có người chữa được thương tích ở chân.
Hôm nay, thím Kiều đã cho ta câu trả lời.
Thím thần thần bí bí chỉ về phía bức tường son phía đông, hạ giọng nói:
“Trong cung.”
Ta mỉm cười, ngoan ngoãn cảm tạ.
Sau đó lấy hơn nửa số bạc còn lại đi lo lót khắp nơi.
Chẳng mấy chốc, túi bạc đã gần như cạn sạch.
Nhưng ta không dám trì hoãn.
Ta sợ để lâu thêm nữa, chân chàng sẽ thật sự chẳng còn cách nào cứu chữa.
Hôm ấy, khi hoàng hôn buông xuống, ta tiu nghỉu trở về nhà.
Bỗng có người chặn ta lại, nói gánh xiếc từ Biện Lương tới đang thiếu một người biểu diễn.
Hỏi ta có hứng thú hay không.
Ta chậm rãi hỏi:
“Ý ông là sao?”
Ông ta nói con chuột lang cái trong tiết mục đang thiếu một người đóng giả.
Chỉ cần ta hóa trang thành dáng vẻ của chuột lang, ngồi xổm bên cạnh bắt chước nó là được.
Ta dè dặt hỏi:
“Vì sao lại tìm ta?”
“Ôi chao, chẳng phải tối nay đã phải biểu diễn rồi sao. Tiểu cô nương kia đột nhiên nói có việc, không làm nữa, thật sự khiến người ta sốt ruột c.h.ế.t đi được. Nếu cô nương không muốn thì ta lại đi hỏi người khác. Gánh xiếc của chúng ta ở ngay trước cổng chợ rau.”
Nói xong, ông ta quay người định tìm cô nương khác.
Ta vội kéo tay áo ông ta lại:
“Ta đi.”
Tiết mục của gánh xiếc thường diễn đến rất khuya.
Nhưng tiền công hậu hĩnh, đủ để ta và Tiêu Trắc ăn uống suốt nửa tháng.
Tính tình ta vốn chậm chạp, dáng vẻ cũng có vài phần giống chuột lang.
Bởi vậy, đóng vai này chẳng tốn chút sức nào.
Có rất nhiều người reo hò, thưởng bạc, tiền còn ném cả lên người ta.
Ông chủ đứng bên cạnh không ngừng nháy mắt ra hiệu, bảo ta cười lấy lòng khách.
Ta đành ngồi xổm dưới đất, hai tay rũ trước n.g.ự.c, lắc lư mấy cái để tỏ vẻ vui vẻ.
Bỗng nhiên, ta cảm nhận được một ánh mắt không thể nào xem nhẹ.
Ánh nhìn ấy khiến ta vô cớ sinh ra cảm giác xấu hổ.
Mãi đến khi đám đông gần giải tán, ta mới biết ánh mắt đó đến từ đâu.
Tiêu Trắc đang nằm sấp trên mặt đất, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào ta.
Ta lập tức chạy trốn vào túp lều cỏ phía sau sân khấu.
Chỉ mong Tiêu Trắc cho rằng mình đã nhận nhầm người.
Thế nhưng đến khi ta nhận tiền công, bước ra khỏi lều cỏ, Tiêu Trắc vẫn đang nằm trước cửa, cả người lấm lem bẩn thỉu, một chân mềm oặt kéo lê phía sau.
Người qua đường đều tránh chàng mà đi.
Nhưng ta không thể.
Đó là Tiêu Trắc.
Ta không thể tránh chàng.
Ta giống như đứa trẻ vừa làm sai chuyện, tiu nghỉu cúi đầu đứng trước mặt chàng.
Ông chủ vừa vui vẻ đếm bạc vừa bước ra, trông thấy Tiêu Trắc chật vật cùng ta thì ngẩn người kinh ngạc:
“Đây là...”
Tiêu Trắc hận không thể vùi cả đầu xuống đất.
Ta vội chạy tới đỡ chàng dậy, giọng vẫn chậm rãi nhưng vô cùng kiên định:
“Phu quân của ta, Tiêu Trắc.”
Ông chủ tuy mê tiền, nhưng lòng dạ không xấu.
Thấy hai người chúng ta khó lòng trở về, ông lập tức sai người chuẩn bị một chiếc xe kéo.
Sức ta khỏe như trâu, tự mình kéo xe đưa Tiêu Trắc về nhà.
Ta vừa đi vừa hỏi:
“Sao chàng đột nhiên lại ra ngoài? Tay đều bị cọ rách da rồi, về nhà ta bôi t.h.u.ố.c cho chàng.”
“Ta thấy y quán có bán nạng, hay ta mua cho chàng một chiếc nhé?”
Nói xong, ta liền chạy thẳng vào y quán, vui vẻ lấy số bạc vừa được phát mua một chiếc nạng.
Tiêu Trắc chịu ra ngoài rồi.
Ta rất vui.
Đi ngang qua hàng bánh bao, ta lại mua thêm hai chiếc.
Ta ăn bánh chay, Tiêu Trắc ăn bánh nhân thịt.
Lại đi ngang qua nhà vị đại tỷ bên cạnh, vừa hay tỷ ấy đang bước ra đổ nước rửa chân.
Tỷ ấy chỉ nhìn thấy mỗi cái đầu ta ló ra, liền hỏi:
“Đi đâu về thế? Ban nãy phu quân muội còn ra ngoài tìm muội đấy, sợ muội gặp phải nguy hiểm.”
Mặt ta đỏ bừng, kéo chiếc xe vào trong tầm mắt của tỷ ấy:
“Bọn muội cùng về. Chàng ấy đi đón muội.”
Ăn cơm xong đã là nửa đêm.
Tiêu Trắc hiếm hoi chủ động bảo ta đỡ chàng ngồi dậy.
Thật đáng mừng, đáng mừng biết bao.
Trước đây ngay cả ăn cơm cũng phải để ta ép chàng mới chịu ăn.