Ngư Thính Đường mini lắc lư cái đầu:

“Nhớ ạ!

Điểm mạnh nhất của trận pháp này nằm ở chỗ dẫm lên tám cửa, động một sợi tóc là ảnh hưởng toàn thân, trận nhãn biến ảo khôn lường, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ rơi vào bẫy ngay!”

“Hồn phách bị nhốt trong trận còn phải chịu nỗi đau thấu xương thấu tủy, giống như là gà rán lửa cháy vậy!”

Nói đến câu cuối, cô nàng chép chép cái miệng nhỏ.

Giang Phù Dạ đưa một miếng bánh đào đến bên miệng cô:

“Khá lắm, nhớ rất kỹ.”

“Từ đó gọi là liệt hỏa phanh du (lửa cháy dầu sôi), gà rán thì cần phải bỏ dầu mới ngon.”

Ngư Thính Đường mini:

“Đúng vậy ạ!”

“Trận này do Thất Sát cùng nhau canh giữ, Quỷ Tướng kia có thể điều khiển được bọn họ, chứng tỏ chỉ còn cách Quỷ Vương một bước chân nữa thôi.”

Giang Phù Dạ nói xong, lại nghe thấy bụng cô nàng kêu lên một tiếng nữa.

“Muội ngồi ở đây đi, trước khi ăn hết bánh ngọt và trái cây trong túi, ta sẽ quay lại.”

Ngư Thính Đường mini bắt đầu lục túi:

“Vậy muội ở đây cổ vũ cho huynh!”

“Được.”

Giang Phù Dạ bẹo một cái vào chỏm tóc b-úi của cô, nhảy xuống khỏi trường kiếm, bóng dáng bị sương đen che khuất.

Rất nhanh sau đó, một luồng ánh sáng đèn pin chiếu rọi vị trí của anh, giống như đèn sân khấu đuổi theo không rời.

Ban đầu là ánh sáng trắng bình thường.

Về sau Ngư Thính Đường mini đã quen tay với công tắc……

Đủ loại ánh sáng xanh đỏ tím vàng lần lượt chiếu lên đỉnh đầu Giang Phù Dạ, sào huyệt của Quỷ Tướng chớp mắt đã biến thành hiện trường biểu diễn của idol.

【Trại huấn luyện thần tượng:

Sư huynh Giang ra mắt vị trí Center??】

【Chắc chắn con quỷ đó không bị tức đến mức sống lại luôn chứ?】

【Khoan đã, Ngư Hoàng mini ở đây một mình, nếu gặp nguy hiểm thì làm sao??

Trong Tây Du Ký mỗi lần Hầu ca đi một cái là Sư phụ lập tức bị yêu quái bắt đi liền!】

【Chị em ơi cái mồm quạ đen của bà á á á】

Ngư Thính Đường mini ngồi trên trường kiếm đ.á.n.h đèn, hai cái chân ngắn nhỏ đung đưa qua lại, không phát hiện ra phía sau có một luồng bóng đen đầy mùi m-áu đang tiến lại gần.

Sau đó nó há cái mồm đỏ lòm to tướng, định c.ắ.n lấy đầu Ngư Thính Đường.

“Oong——”

Kiếm khí ngân vang, ầm ầm c.h.é.m bóng đen thành những mảnh vụn, tan biến trong không khí.

Động tĩnh nhỏ nhoi đó không hề làm gián đoạn hứng thú ham chơi của Ngư Thính Đường mini.

Cô chiếu đèn một lúc, phát hiện không thấy sư huynh đâu nữa.

Để đề phòng sư huynh ở trong sương đen thấy sợ, cô lấy điện thoại ra, bắt đầu mở nhạc.

“Đoàn kết chính là sức—— mạnh!”

“Đoàn kết chính là—— sức mạnh!”

“Sức mạnh này là sắt——”

Bài hát này vừa vang lên, vùng đất quỷ vốn dĩ âm u kinh dị tức khắc trở nên “tà không thắng chính", khiến khán giả trong phòng livestream cười muốn ch-ết.

“Sư muội.”

Giọng nói của sư huynh đột nhiên truyền đến từ phía sau.

Ngư Thính Đường mini quay đầu lại nhìn, đôi mắt cong cong, “Sư huynh, huynh về rồi ạ!”

Sư huynh ôm lấy l.ồ.ng ng-ực đang bị thương chảy m-áu, sắc mặt trắng bệch, chưa kịp nói gì đã rơi xuống màn sương đen bên dưới.

“Sư huynh!”

Ngư Thính Đường mini vội vàng vỗ trường kiếm lao xuống đuổi theo sư huynh.

Vừa xuống tới dưới, những làn sương đen này giống như có sự sống, biến thành những xúc tu đen dài xông lên quấn c.h.ặ.t lấy cô.

Kiếm khí đồng loạt phát ra, c.h.é.m đứt gốc rễ của những xúc tu đó.

Khoảnh khắc nó bị kiềm chế, nguy hiểm lại một lần nữa ập đến từ phía sau.

Sư huynh áp sát sau lưng Ngư Thính Đường mini, tay bóp lấy cổ cô, dưới môi lộ ra răng nanh, “Sư muội, muội nghe mùi có vẻ ngon lắm đó.”

“Để ta nếm thử một miếng nha?”

Đột nhiên, một chiếc lá trúc xanh mướt sắc lẹm phá tan làn sương đen hữu hình, sau đó Giang Phù Dạ đạp nát mê chướng mà đến, bình an vô sự.

“Sư muội!”

Giang Phù Dạ cảm nhận được tình hình ở đây không ổn, không có thời gian để lần lượt giải khai những huyền cơ trong trận, trực tiếp phá trận mà ra.

Tuy nhiên vẫn chậm một bước.

Anh nhìn tiểu sư muội đang đung đưa hai cái chân nhỏ ngồi trên kiếm, hai tay bưng một con u linh béo mập đưa lên miệng gặm, đuôi mày khẽ giật giật.

“Chẳng phải đã hứa rồi sao, không được ăn bậy mấy thứ bẩn thỉu bên ngoài à?”

Ngư Thính Đường mini:

“Sư huynh (nhai nhồm nhoàm) con ma này (nhai nhồm nhoàm) có vị lẩu cay nha (nhai nhồm nhoàm)”

Con u linh béo mập bị cô tóm trong tay, ngay cả sức lực giãy giụa cũng không có, trong con ngươi tròn xoe màu đen rỉ ra một giọt nước mắt.

Trên trán nó có hai vết răng.

Ngư Thính Đường mini c.ắ.n hai miếng, phát hiện gặm không nổi, không cam lòng tiếp tục dùng răng xé.

Một trong thất sát canh giữ Thất Sát Tỏa Hồn Trận cứ thế bị cô nàng gặm cho đầy đầu những vết sưng.

Giang Phù Dạ giơ tay, ống tay áo rộng màu trắng trăng trực tiếp hất bay con thất sát béo mập ra, lấy khăn tay lau miệng cho tiểu sư muội.

“Ngon không?”

“Ngon ạ, nhưng mà vẫn chưa đủ cay!”

Ngư Thính Đường mini mắt sáng rực, “Sư huynh, muội muốn nếm thử xem Quỷ Tướng có vị gì!”

Giang Phù Dạ nhẹ nhàng nhéo mũi cô:

“Cái thói quen hễ thấy quỷ là gặm hai miếng này của muội nên sửa đi thôi, chuyện lần trước ở địa phủ c.ắ.n Phán Quan l-iếm Hậu Thổ nương nương bị tịch thu kẹo mút muội quên rồi à?”

Cũng không phải không cho cô ăn.

Chỉ là lo lắng nếu ăn đau bụng, cô nàng chắc chắn lại rên hừ hừ cho mà xem.

Giang Phù Dạ lắc đầu, quay người liếc nhìn những cơ quan chằng chịt xung quanh, “Trận nhãn đã phá, Quỷ Tướng không trốn được lâu đâu, muội nhớ kỹ, thấy nó thì không được……”

Không nghe thấy động tĩnh của sư muội.

Giang Phù Dạ dường như có cảm ứng quay đầu lại.

Ngư Thính Đường hai tay bưng con Quỷ Tướng vừa mới bắt được, chép chép gặm gặm, “Sư huynh, là nó tấn công trước, muội chỉ là phòng vệ chính đáng thôi.”

“Oẹ—— á!!!

Nó có vị rau mùi!!!

Á!!!”

Giang Phù Dạ:

“……”

Con Quỷ Tướng vị rau mùi làm Ngư Thính Đường mini sợ khiếp vía, liên tục “phi phi" mấy tiếng mà vẫn không thể nhổ sạch cái mùi đó đi được, nước mắt lưng tròng.

Nghi ngờ là đã đ.á.n.h mất luôn ước mơ.

Giang Phù Dạ mím môi mỏng, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn con Quỷ Tướng có mùi vị không ngon lành kia, giơ tay đ.á.n.h ra một chiếc lá trúc, tàn nhẫn đ.â.m vào cơ thể Quỷ Tướng.

“Í oooo í——” Con Quỷ Tướng béo mập vặn vẹo thành hình dạng bức tranh nổi tiếng thế giới “Tiếng Thét", ngay tại chỗ hồn siêu phách tán.

Sương đen bốn phía như thủy triều rút đi hết sạch, chỉ để lại cảnh tượng núi đá lộn xộn, cây cối héo tàn.

Tuy nhiên, ngày sau nhất định sẽ phục hồi.

Sơn linh rất từ bi.

Trên mặt đất vẫn còn nằm vài đệ t.ử huyền môn đã hôn mê bất tỉnh, Quỷ Tướng vẫn chưa kịp ra tay với bọn họ.

Giang Phù Dạ không buồn quan tâm, tiến lên cõng tiểu sư muội đang bị thối đến mức hồn lìa khỏi xác lên, bước lên trường kiếm, rời khỏi nơi này.

【Vãi thật vãi thật cảm giác an toàn tràn trề của sư huynh, không chịu nổi nữa rồi】

【Tôi nguyện gả cho sư huynh và Ngư Hoàng, mặc dù hai người họ không nguyện ý】

【Sư huynh huynh đừng vội, chồng em sắp chôn xong rồi, còn thiếu hai xẻng nữa thôi】

【Các bạn chỉ biết nói một đống lời nịnh hót, không giống tôi, chỉ biết đau lòng cho Bệ hạ vì ăn phải con quỷ vị rau mùi khó nuốt thôi~】

Rau mùi đã giáng một đòn đả kích rất lớn lên Ngư Thính Đường mini.

Lớn đến mức nhìn thấy tình trạng t.h.ả.m hại của cô, sư phụ vốn đang giận dữ vì hoa sen bị hủy, cũng lẳng lặng hái một ôm lá sen đi vào bếp làm cho cô món gà hấp lá sen.

Ngư Thính Đường mini dùng kem đ.á.n.h răng vị dâu tây đ.á.n.h răng, rửa sạch miệng, cái mùi đó mới hoàn toàn biến mất.

Cô nàng tu ừng ực hai hộp sữa dâu, “Muội thề sau này không bao giờ thút (mút) quỷ nữa!”

Giang Phù Dạ khoanh tay trước ng-ực, “Nếu có lần sau, muội tính thế nào?”

Dù sao lần trước ăn phải con quỷ vị rau diếp cá cô nàng cũng nói như vậy.

Ngư Thính Đường mini lý thẳng khí hùng:

“Thế thì muội lại thề tiếp!”

Giang Phù Dạ:

“……”

Anh lấy đi hộp sữa dâu cô nàng chưa uống hết, “Tịch thu.”

Ngư Thính Đường mini:

!!!

Giang Phù Dạ lấy một cuốn sách cổ trên giá xuống, ống tay áo rộng lướt qua bồ đoàn, tư thế tao nhã ngồi xuống, “Đúng rồi, hai anh trai của muội chiều nay sẽ đến thăm muội đó.”

“Muội biết mà oa!”

Ngư Thính Đường mini hưng phấn thấy rõ, “Hai anh lần trước nói sẽ đến đạo quán ở với muội mấy ngày, muội đã dọn dẹp sạch sẽ căn phòng họ định ở rồi nè!”

“Là chính tay muội dọn dẹp đó nha!”

Giang Phù Dạ nằm nghiêng xuống, một tay chống trán, tay kia theo thói quen bẹo chỏm tóc b-úi của cô, “Ta không giúp gì sao?”

Ngư Thính Đường mini lắc cánh tay anh, “Sư huynh là tốt nhất ạ, chiều nay cõng muội xuống núi nha!”

Giang Phù Dạ cười khẩy một tiếng, “Được thôi, trước hai giờ chiều học thuộc lòng cuốn sách trận pháp ta đưa cho muội hôm qua, ta sẽ cõng muội.”

“Chẳng phải nói muội có thể không cần học mấy thứ này sao oa?”

Cá con nhỏ nhỏ lầm bầm.

“Có thể không tinh, nhưng không thể không biết.”

“……”

Khoảng thời gian học bài luôn rất dài đằng đẵng, Ngư Thính Đường mini chỉ hận không thể kéo kim đồng hồ chạy nhanh hơn đến hai giờ.

Thời gian vừa đến, cô nàng quăng cuốn sách sang một bên, lao thẳng về phía căn phòng của sư huynh.

“Sư huynh!

Muội thuộc lòng rồi nè!!!”

Sau khi kiểm tra thấy cô nàng thực sự đã thuộc, chứ không phải cưỡi ngựa xem hoa, Giang Phù Dạ thực hiện lời hứa, cõng cô đi ra khỏi đạo quán, từng bước xuống bậc thang.

“Anh cả anh hai lần trước nói sẽ mang quà cho muội, không biết sẽ là gì đây.”

“Muội đã học sư phụ làm món nước đào mận rồi, ngọt thanh mát lạnh, hy vọng anh cả anh hai sẽ thích.”

“Đúng rồi đúng rồi, chăn của họ muội còn dùng……”

Suốt dọc đường Ngư Thính Đường mini cứ lải nhải không ngừng, vô cùng phấn khích.

Giang Phù Dạ nhắm c.h.ặ.t đôi mắt, lắng nghe giọng nói tràn đầy sức sống của sư muội, trong lòng tĩnh lặng.

Đến đình hóng gió dưới bậc thang đá, cặp song sinh vốn thường xuyên đến sớm nửa tiếng, hôm nay lại hiếm khi không thấy bóng dáng đâu.

“Trước đây đều là anh cả anh hai đợi muội, lần này đổi lại muội đợi họ!”

Ngư Thính Đường mini ngồi lên ghế đá, vui vẻ đung đưa chân.

Giang Phù Dạ cảm nhận được một tia dấu hiệu bất thường, chân mày hơi nhíu lại.

Với sự coi trọng của cặp song sinh đó dành cho sư muội, việc không đến sớm đã là hiếm thấy, hiện tại đã muộn mất nửa tiếng rồi……

Có lẽ là khi nãy học bài mệt quá, Ngư Thính Đường mini đợi ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ, buồn ngủ đến mức nằm bò ra bàn đá ngủ thiếp đi.

Nắng chiều tà dần buông, ánh hoàng hôn từ từ phủ lên người cô.

Chẳng bao lâu sau, tất cả đều được che chắn dưới một chiếc ô giấy.

Giang Phù Dạ đứng yên lặng bên cạnh cô, cầm ô che chắn, ánh mắt nhìn về phía những bậc thang dưới núi càng lúc càng lạnh lẽo.

Cái đầu của Ngư Thính Đường mini nghiêng một cái, đột nhiên giật mình tỉnh giấc.

“Anh cả anh hai!”

Cô nhìn quanh quất, chỉ thấy sư huynh đang đứng dưới ô, “Sư huynh, muội đã ngủ bao lâu rồi?

Anh cả anh hai họ có phải đã đến rồi lại đi rồi không ạ?”

Giang Phù Dạ:

“Có lẽ là đột nhiên có việc bận nên bị trì hoãn rồi.”

“Cũng đúng ạ.”

Ngư Thính Đường mini vươn vai một cái, “Anh cả anh hai bận rộn như vậy, sao có thể ngày nào cũng rảnh rỗi chạy đến đây được.”

Chương 133 - Lên Show Hẹn Hò Phá Cp! Cô Nàng Phát Điên Chỉnh Đốn Giới Giải Trí - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia