“Muộn thế này chắc họ cũng không đến nữa đâu, chúng ta về thôi ạ.”

Giang Phù Dạ gật đầu, chủ động ngồi xổm xuống, “Ta cõng muội.”

“Dạ được ạ.”

Chiều ngày thứ hai, Ngư Thính Đường mini lại đến đình hóng gió chờ đợi.

Chiều ngày thứ ba cũng đến.

Ngày thứ tư……

Cho đến ngày thứ năm, Ngư Thính Đường mini đột nhiên nhận ra, anh cả anh hai sẽ không đến nữa.

Cô ngồi trên ghế đá, giống như đang thẫn thờ.

Giang Phù Dạ mím mím môi, che chiếc ô giấy đang để sang một bên lên, “Ta đi một lát rồi về.”

Nhà họ Ngư cách đạo quán rất xa, nhưng đối với Giang Phù Dạ chỉ là cái chớp mắt.

Mặc dù có chút ảnh hưởng đến cơ thể, nhưng không sao.

Vừa định rời đi, tay áo anh đã bị nắm lấy.

“Thôi bỏ đi ạ, sư huynh.”

Ngư Thính Đường mini xua xua tay, “Không đến thì thôi ạ, muội cũng bận rộn lắm chứ bộ, đâu có thời gian ngày nào cũng nghĩ đến chuyện chơi bời đâu?”

“Chúng ta vẫn là về ăn bánh Pudding sư phụ đã làm xong đi ạ, ăn luôn cả phần của họ nữa!”

Chân mày Giang Phù Dạ vẫn không hề giãn ra, nhưng vẫn nói:

“Được.”

Anh cõng sư muội từng bước đi lên bậc thang đá.

Đi được nửa đường, bên tai anh nghe thấy tiếng nức nở nhỏ đến mức khó có thể nhận ra từ trên lưng truyền lại.

Yết hầu Giang Phù Dạ khẽ chuyển động, lắng nghe tiểu sư muội trên lưng không tiếng động khóc suốt dọc đường, đôi vai cứ run rẩy từng hồi, đôi môi mỏng càng mím c.h.ặ.t hơn.

Mỗi tháng cô mong đợi nhất chính là những ngày nghỉ của cặp song sinh.

Liên tục năm ngày không đợi được, nỗi thất vọng của cô có thể tưởng tượng được.

Nhưng, Giang Phù Dạ vốn dĩ đã vụng về, không biết dỗ dành người khác.

Thế là đành cõng cô đến chỗ những con tiên hạc sư phụ nuôi, “Sư muội, muội nhìn chúng đi.”

Ngư Thính Đường mini rầu rĩ ngẩng đầu lên.

Giang Phù Dạ ôn tồn nói với cô:

“Chẳng phải muội luôn rất muốn tét m-ông chúng sao?

Ta giúp muội canh chừng, đi đi.”

Ngư Thính Đường mini vành mắt đỏ hoe, giọng điệu hung dữ nói:

“Muội muốn tét một hơi hai mươi con luôn!”

Giang Phù Dạ:

“Được.”

Anh thả “tiểu ác bá" của đạo quán xuống.

Tiểu ác bá đạo quán giống như một quả pháo đại, lao mạnh vào nơi tiên hạc cư trú.

Những con tiên hạc vốn đang uống nước nghỉ ngơi bên bờ suối, chẳng mấy chốc đã nếm mùi tàn khốc của xã hội.

Lúc này ngay cả con khỉ đi ngang qua cũng phải ăn một bạt tai.

Ngư Thính Đường mini vừa tét vừa khóc:

“Không đến thì thôi, mấy anh tồi, em chả thèm nhớ mấy anh tí nào đâu, nói lời không giữ lấy lời, đồ l.ừ.a đ.ả.o!”

Chát chát!

Con tiên hạc này bị tét xong, cô nàng hung tợn bế một con khác lên, “Sau này em sẽ không bao giờ tốt nhất nhất nhất trên đời với mấy anh nữa đâu!!”

Chát chát chát!

Tiên hạc:

???

Thì sao?

Việc này liên quan gì đến loài chim bọn tôi đâu hả???

【Tiên hạc:

Tôi có thể không phải là người, nhưng bạn thì đúng là “chó" thật】

【Cứu mạng tôi vậy mà nhìn ra được vẻ tuyệt vọng trên mặt mấy con tiên hạc luôn đó!】

【Ngư tổng và Ngư nhị thiếu gia đang làm cái gì vậy, vậy mà để Ngư Hoàng mini đợi không mấy ngày trời đau lòng như thế, làm anh kiểu gì vậy!】

【Bé cưng đừng khóc, chị đi đ.á.n.h hai con cá này xuống hầm canh đầu cá cho em uống nhé!】

【Hahahahahaha nhìn lịch thì thời gian này Khanh Khanh nhà chúng ta đã đến nhà họ Ngư rồi, đúng là sức hút của công chúa lớn thật nha, vừa đến một cái Ngư Thính Đường lập tức thất sủng luôn kìa】

【Cái mồm độc địa quá đi, các người là không sống nổi đến ngày mai nên vội vàng đi địa phủ báo danh hả??】

Đoạn livestream này giống như một cây kim thép sắc nhọn, đ.â.m xuyên qua trái tim của mấy anh em nhà họ Ngư một cách chính xác.

Ngư Tê Chu sắp tức ch-ết rồi:

“Cái lũ Ngư đại Ngư nhị ch-ết tiệt, có biết chăm sóc chị tôi không, nhìn xem chị ấy bị uất ức đến mức nào rồi kìa!!”

“Tôi đã bảo rồi trên đời này không ai hiểu rõ cách hầu hạ chị tôi hơn tôi mà!!”

“Tôi sẽ không bao giờ để chị tôi đợi không mấy ngày trời mà ngay cả một bóng ma cũng không thấy đâu!!

Cái chức làm anh này mấy người làm không xong thì để tôi làm cho——”

Những người khác:

“……”

Đau lòng thì đau lòng thật, nhưng mà đạo diễn Ngư ơi, hai người mà ông đang mắng đó, một người là cấp trên trực tiếp của chúng tôi, một người là cố vấn kỹ thuật của chúng tôi đấy.

Bọn tôi đâu có dám lên tiếng??

Lúc này, hệ thống lại nhận được thông báo:

“Cảnh báo!

Giá trị thức tỉnh của Ngư Bất Thu vượt mức quy định, ký ức bị phong tỏa đang thức tỉnh!”

“Cảnh báo!

Nhân vật cốt lõi của cốt truyện là Ngư Bất Thu nảy sinh khuynh hướng hắc hóa, tùy tình hình mà can thiệp!”

“Cảnh báo!

Cảnh báo!

Giá trị thức tỉnh của Ngư Chiếu Thanh sắp đột phá mức 99%——”

Một loạt những “thông báo cảnh báo" màu đỏ in đậm khiến mã lệnh của hệ thống bị loạn, một lúc sau thì bị đơ máy.

Chuyện gì thế này?

Đây lại là... rốt cuộc là chỗ nào xảy ra vấn đề nữa vậy??!

Cùng lúc đó, Weibo chính thức của Tập đoàn Uyên Ngư liên tục đăng ba bản thông cáo.

Weibo chính thức của Tập đoàn Uyên Ngư V:

“Hơn mười năm trước, ông Ngư Tri Văn và bà Tang Dao đã nhận nuôi cô Tang Khanh Khanh, do sự phản đối kịch liệt của cụ ông họ Ngư, nên chỉ có thỏa thuận bằng miệng, không có tài liệu văn bản làm bằng chứng, không có bất kỳ hiệu lực pháp lý nào.”

“Đặc biệt tuyên bố tại đây, gia đình họ Ngư và cô Tang Khanh Khanh chấm dứt quan hệ nhận nuôi, từ nay về sau, không còn quan hệ gì nữa.”

Weibo chính thức của Tập đoàn Uyên Ngư V:

“Kể từ hôm nay, Tập đoàn Uyên Ngư chấm dứt toàn diện các hoạt động hợp tác liên quan với cô Tang Khanh Khanh và anh Kỳ Vọng, vĩnh viễn không đưa vào phạm vi xem xét.”

Weibo chính thức của Tập đoàn Uyên Ngư V:

“Ông Ngư Tri Văn và bà Tang Dao sau khi được bác sĩ kiểm tra, đã xác nhận mắc các bệnh lý về thần kinh.”

“Trong thời gian này cô Tang Khanh Khanh đã lợi dụng bệnh tình của họ, chiếm đoạt trái phép tất cả mọi thứ từ họ, có ghi âm làm bằng chứng, bộ phận pháp chế của chúng tôi sẽ truy cứu trách nhiệm đến cùng vụ việc này.”

“Hết.”

Bộ ba thông báo này vừa ra, hot search bùng nổ luôn.

Người hâm mộ và người qua đường hóng hớt hoàn toàn ngơ ngác.

Bảng xếp hạng hot search thậm chí còn lag đến mức xuất hiện lỗi, nhấn vào là lập tức bị thoát ra.

Vừa mới sửa xong lỗi hệ thống, lượt thích, chia sẻ và bình luận của ba bản tuyên bố này của Tập đoàn Uyên Ngư tăng theo cấp số nhân.

——Không phải chứ tôi mới theo dõi một cái livestream, ra ngoài xem một cái thì Tang Khanh Khanh bị đuổi ra khỏi nhà rồi, đại ngôn mất sạch, ông bà Ngư coi cô ta như con gái ruột giờ thành người tâm thần luôn rồi sao???

——Trong chuyện này sao lại có cả Kỳ Vọng nữa?

Hắn ta phạm lỗi gì thế?

Mặc dù hắn ta đúng là đê tiện thật

——Mẹ ơi, lượng thông tin quá tải, não không kịp nhảy số nữa rồi

——Tóm tắt đơn giản một chút:

“Nhà họ Ngư và Tang Khanh Khanh chẳng có một xu quan hệ nào, nuôi lớn cô ta đã là nhân chí nghĩa tận rồi, kết quả là cô ta tham lam quá đà, chọc giận nhà họ Ngư rồi??”

——Khanh Khanh nhà chúng tôi thật vô tội!

Nhà họ Ngư đã nhận nuôi cô ấy thì phải chịu trách nhiệm cả đời với cô ấy chứ, bây giờ đột nhiên chấm dứt quan hệ, chẳng phải quá m-áu lạnh sao?!

——Người phụ trách Weibo chính thức đang làm cái quái gì thế?!

Loại tuyên bố này mà có thể phát ra khi chưa được cấp trên duyệt sao?

Không sợ Ngư tổng biết em gái yêu quý bị uất ức rồi sa thải các người à?!!

Weibo chính thức trả lời:

“Những tuyên bố trên là do đích thân Ngư tổng của chúng tôi chỉ thị đấy nhé ^-^.”

Fan Tang:

“……”

Ngư tổng bị người ta hạ bùa rồi sao?!!

Tang Khanh Khanh trước đây đã tiếp thị toàn diện hình tượng “công chúa nhỏ được sủng ái nhất nhà họ Ngư" như thế nào.

Thì bây giờ cô ta phải chịu sự phản phệ lớn bấy nhiêu.

Cho dù người hâm mộ của cô ta còn muốn ngụy biện, nhưng cư dân mạng cũng chẳng phải kẻ ngốc.

Bộ phận pháp chế của Tập đoàn Uyên Ngư đã ra quân rồi, bạn tưởng người ta đang chơi trò gia đình với bạn chắc?

Nhưng cũng thật lạ, Tập đoàn Uyên Ngư lần này hành động lớn như vậy, một đòn trúng ngay chỗ hiểm.

Vậy tại sao trước đây lại để mặc cho Tang Khanh Khanh tiếp thị mà không quản lý chứ?

Thế là, cư dân mạng thám t.ử Sherlock Holmes lại đứng lên:

“Các chị em ơi, tôi đã phát hiện ra điểm mấu chốt từ livestream “Yêu Trồng Trọt" và tuyên bố của Tập đoàn Uyên Ngư rồi nè!”

“Đầu tiên nói về livestream của Tang Khanh Khanh, còn nhớ cô ta lúc đó lẩm bẩm một mình, ngày hôm qua mới nói muốn có bố giàu có, mẹ dịu dàng, anh trai bao che, gia đình hào môn, ngày hôm sau đã thành hiện thực rồi!”

“Tôi đêm giao thừa thắp nhang cầu xin tổ tiên cũng không linh bằng cô ta đâu!”

“Lại nhìn câu cuối cùng của cô ta “chỉ cần họ đều quên mất cô ta là được", cái chữ “cô ta" này rõ ràng là chỉ Ngư Thính Đường.

Kết hợp với việc anh trai lỡ hẹn trong livestream của Ngư Thính Đường, hỏi các bạn đã thấy lạnh sống lưng chưa?”

“Vì vậy tôi mạnh dạn đoán rằng—— Tang Khanh Khanh người này, tinh thông thuật thôi miên tẩy não!

Đầu tiên cô ta dựa vào thôi miên để được nhà họ Ngư nhận nuôi, sau đó là tẩy não người nhà họ Ngư, để họ đều quên mất Ngư Thính Đường, thuận lợi thay thế cô ấy!”

“Mọi người cứ nói xem tôi suy luận có đúng không!”

——Lợi hại thật thưa đại sư!

Suy luận của bạn đúng là giống y như suy luận vậy!

——Suy luận của bạn có lỗi rồi, Tang Khanh Khanh lúc được nhận nuôi mới mấy tuổi, có bản lĩnh đó sao?

——Bà thà nói Tang Khanh Khanh bị hệ thống xuyên nhanh ràng buộc đi, nghe còn có sức thuyết phục hơn đó

——Fan của cô ta chẳng phải luôn tâng bốc cô ta là cá chép của giới giải trí sao?

Biết đâu thực sự có chút gì đó thật đấy

Trên mạng bàn tán xôn xao, đoán già đoán non đủ kiểu, chẳng may hướng giải quyết và quá trình đều đúng, chỉ có kết quả là sai bét.

Trái ngược với điều đó, trong phòng làm việc của Tổng giám đốc tại tầng thượng Tập đoàn Uyên Ngư, yên tĩnh đến đáng sợ.

Ngư Chiếu Thanh ngồi sau bàn làm việc, trên khuôn mặt lạnh lùng không có lấy một tia hơi ấm, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào màn hình máy tính, liên tục kéo thanh tiến độ livestream.

Bắt đầu từ lúc Ngư Thính Đường mini xuống núi chờ đợi họ, nhìn thấy cảnh cô nàng khóc trên lưng sư huynh.

Anh xem đi xem lại một cách tự hành xác.

Dùng cách này để giữ cho đại não luôn tỉnh táo.

Lâu sau, anh buông chuột, ngửa đầu tựa vào ghế.

Trong não truyền đến một giọng nói lạnh lẽo:

“Ngươi sẽ hối hận thôi.”

“Ngư Thính Đường có gì tốt chứ, Tang Khanh Khanh mới là người em gái ngươi nên yêu thương chiều chuộng, ngươi vì Ngư Thính Đường mà đối xử với cô ấy như vậy, nhất định sẽ hối hận.”

Ngư Chiếu Thanh đôi mắt phượng mở hé, ánh mắt sắc bén đáng sợ:

“Ngươi đúng là một thứ r-ác r-ưởi.”

“Em gái ta không phải là món đồ chơi trong tay ngươi, ta lại càng không, ngươi tưởng có thể nhốt được ta bao lâu?”

“Lúc trước là chơi đùa với ngươi thôi, ngươi thực sự tưởng ta không có cách nào trị được ngươi sao?”

“Nghe qua câu dưỡng tinh súc nhuệ (nuôi dưỡng tinh thần chờ đợi thời cơ) chưa?

Đồ phế vật.”

Mã lệnh của chủ thần d.a.o động, nhớ lại mỗi lần áp chế nhân cách thứ hai trước đây đều dễ dàng như vậy, chẳng tốn chút sức lực nào.

So với khoảnh khắc hiện tại vậy mà không thể giành lại quyền kiểm soát cơ thể, hắn ta đột nhiên hiểu ra.

Dưới sự kiểm soát của hắn ta, số lần Ngư Chiếu Thanh tỉnh táo chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Lần thứ nhất, cha Ngư mẹ Ngư mời luật sư soạn thảo thỏa thuận nhận nuôi, để Tang Khanh Khanh có tư cách thừa kế.

Đã bị Ngư Chiếu Thanh dùng di chúc của ông nội chặn lại.

Lần thứ hai, cha Ngư mẹ Ngư muốn âm thầm chuyển số tài sản đứng tên Ngư Thính Đường sang tên Tang Khanh Khanh.

Chương 134 - Lên Show Hẹn Hò Phá Cp! Cô Nàng Phát Điên Chỉnh Đốn Giới Giải Trí - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia