Lệnh Huy

Chương 11

Nắm lấy cánh tay hắn, vừa khóc vừa nói:

“A huynh.”

“Huynh biết mà.”

“Muội chỉ vì quá sợ hãi.”

“Muội là kẻ không rõ lai lịch.”

“Chỉ là dưỡng nữ thấp kém hơn người.”

“Muội luôn sợ bị người khác xem thường, ghét bỏ.”

“Muội sai rồi.”

“Muội không nên hãm hại tỷ tỷ.”

“Muội hứa sau này gả vào phủ Quốc công.”

“Nhất định sẽ cầu xin Thẩm phi nương nương chiếu cố tỷ tỷ nhiều hơn.”

Tạ Vân Trạm mím c.h.ặ.t môi.

Chậm rãi quay đầu sang chỗ khác.

Tạ Liên Ngọc hoàn toàn hoảng loạn.

Nàng ta quỳ sụp xuống trước mặt Hầu gia.

Hết cái này đến cái khác dập đầu thật mạnh.

“Phụ thân.”

“Xin người vì hôn sự với phủ Quốc công…đừng ghét bỏ Ngọc Nhi.”

“Ngọc Nhi biết sai rồi.”

“Con thật sự biết sai rồi.”

Hầu gia nặng nề thở dài.

“Con nên quỳ…”

“Là quỳ trước mặt tỷ tỷ con.”

Tạ Liên Ngọc c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

Nhưng vẫn không che giấu nổi sự không cam lòng và oán hận trong đáy mắt.

Nàng ta từng bước khó nhọc đi tới trước mặt ta.

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên người ta.

Bịch.

Nàng ta quỳ xuống trước mặt ta.

“Tỷ tỷ…”

“Xin tỷ tha thứ cho muội!”

Trán nàng ta dập xuống nền đất, phát ra từng tiếng “cốp cốp”.

Kinh Thu lập tức chắn trước mặt ta.

“Một quỳ này, ta thay tiểu thư nhận.”

“Nhưng muốn ép tiểu thư nhà ta trái với lòng mình để tha thứ cho ngươi…”

“Đừng hòng.”

Ta bật cười.

“Các người nhìn xem.”

“Kinh Thu mới mười một tuổi cũng hiểu đạo lý ấy.”

“Còn các người vẫn ôm mộng đẹp, giả câm giả điếc.”

Ta liếc Tạ Liên Ngọc một cái.

“Thích quỳ thì cứ quỳ đi.”

“Dù sao sau này còn nhiều lúc phải quỳ mà sống.”

“Làm quen sớm một chút, còn hơn sau này mất mặt.”

Ta xoay người đẩy cửa bước ra ngoài.

“Qua ngày giỗ tổ mẫu, ta sẽ dọn khỏi Hầu phủ.”

“Nhớ cho kỹ.”

“Ta tên là Bùi Lệnh Huy.”

“Ta từng giới thiệu rồi.”

“Chỉ là các người chẳng buồn hỏi.”

“Cho nên…các người không hề biết bàn tính của ta tàn nhẫn đến mức nào.”

Hôm sau, người của Thẩm gia tới.

Nhưng không phải để cầu thân mà là để nạp thiếp.

Chuyện Tạ Liên Ngọc hạ độc hòng hủy hoại sự trong sạch của ta, ta bỏ ra chút bạc, để lời đồn truyền khắp kinh thành.

Thanh danh của nàng ta hoàn toàn bị hủy sạch.

Giấc mộng vẻ vang gả vào phủ Quốc công tan nát.

Trên gương mặt chỉ còn lại vẻ điên dại và cuồng loạn.

Đồ đạc trong phòng đều bị nàng ta đập phá sạch sẽ.

Khi Tô thị đến tìm ta.

Cửa viện vẫn đóng c.h.ặ.t.

Cách một cánh cửa, bà nghẹn ngào dặn dò:

“Ba ngày sau là cung yến.”

“Thái hậu nương nương truyền ý chỉ, muốn con ngồi bên cạnh người.”

Hầu gia nói:

“Có lẽ sau cung yến, con sẽ phải vào cung rồi.”

“Y phục và trang sức, mẫu thân con đều chuẩn bị xong cả.”

“Đến sinh thần của Thái hậu nương nương, con hãy tự mình chuẩn bị một phần lễ vật.”

“Như vậy vừa chu toàn, lại vừa thể diện.”

Đến cuối cùng, bà mới khẽ nói:

“Phụ thân con nói rồi.”

“Sau cung yến sẽ đưa Ngọc nhi vào Quốc công phủ.”

“Từ nay về sau, Hầu phủ chỉ còn một tiểu thư là Cẩm Ngọc.”

Kinh Thu bất bình thay ta.

“Nàng ta làm bao chuyện xấu, cuối cùng vẫn được gả vào phủ Quốc công, tiếp tục hưởng vinh hoa phú quý.”

“Đúng là ông trời mù mắt.”

Ta đặt chén trà xuống.

Đầu cũng không ngẩng lên.

“Ông trời mù mắt.”

“Nhưng chúng ta có đao.”

“Đợi đến ngày hôm nay…là để giẫm lên đầu nàng ta, tiến thêm một bước nữa.”

“Mà tất cả người của Hầu phủ cũng nên bị vứt bỏ hoàn toàn rồi.”

Ta đặt làm ở Trân Bảo các một chiếc trâm Hỏa Phượng quý giá nhất.

Muốn mượn cung yến lần này lấy một điềm lành.

Tạ Liên Ngọc đều nhìn thấy hết.

Ta biết.

Nàng ta sẽ không dễ dàng chịu yên.

Vừa hay…ta cũng chưa từng định dừng tay.

Trong cung yến.

Nàng ta giả vờ lỡ tay làm đổ rượu, khiến váy áo của ta bị ướt.

Lần này Tô thị không che chở nàng ta.

Mà nắm tay ta đi thay y phục.

Hộp gấm cùng lễ vật tạm thời giao cho Tạ Vân Trạm giữ.

Tô thị muốn tự tay thay y phục và vấn tóc cho ta.

Nhưng bị ta từ chối.

Hai tay bà luống cuống siết c.h.ặ.t thành quyền.

Chỉ có thể nghẹn ngào tự an ủi mình.

“Không sao.”

“Cứ từ từ.”

Thế nhưng…Gương vỡ khó lành.

Giữa chúng ta đâu còn cái gọi là ngày tháng dài lâu.

Khi ta trở lại yến tiệc.

Tạ Liên Ngọc đang trò chuyện vô cùng vui vẻ với Thẩm phi.

Thấy ta chậm rãi bước tới.

Nàng ta liền nâng hộp gấm của ta đưa tới trước mặt.

“Lễ vật của tỷ tỷ.”

“Muội giữ giúp tỷ.”

Hộp gấm có khóa.

Người bình thường không mở được.

Cung nhân nhận lấy.

Không lâu sau khi yến tiệc bắt đầu.

Đã mang nó dâng lên trước mặt Thái hậu.

Thái hậu khen ta có mắt nhìn.

Khen chiếc trâm Hỏa Phượng rực rỡ nổi bật.

Rất hợp với người ở tuổi của bà dùng để áp chế phong hoa.

Ánh mắt hoàng đế dừng lại trên mặt ta.

Giữa lúc mọi người đều lặng lẽ quan sát sắc mặt ngài.

Ngài hài lòng gật đầu.

“Con gái nhà họ Tạ huệ chất lan tâm, có dũng có mưu.”

“Quả nhiên có đến tám phần phong thái của Minh Thành Quận chúa năm xưa.”

“Sau cơn đại nạn tất có đại phúc.”

“Phúc khí của ngươi còn ở phía sau.”

Chỉ một câu nói đã công khai sự nâng đỡ và thiên vị của bậc đế vương dành cho ta.

Vị Quý phi từng ép c.h.ế.t tổ mẫu ta khẽ rũ mắt phượng.

Bàn tay siết c.h.ặ.t chén trà.

Thẩm phi, người được sủng ái nhiều năm không suy, nụ cười dịu dàng trên môi cũng cứng lại.

Hai người đều lặng lẽ đưa ánh mắt sắc bén quét qua mặt ta.

Tất cả…đều bị Thái hậu thu vào mắt.

Người giữ ta lại Từ Ninh cung để hỏi chuyện.

Hành động ấy chẳng khác nào một lưỡi d.a.o.

Không chút lưu tình tát thẳng vào mặt những kẻ kia.

Khi ta rời cung đã là đêm khuya.

Tạ Vân Trạm đang chờ ta.

Hắn đưa tay về phía ta trên xe ngựa.

“Cẩm Ngọc.”

“Được sủng ái là chuyện tốt.”

“Nhưng không nên quá phô trương.”

“Một khi trở thành mục tiêu của mọi người…”

“Sau này mỗi bước đi đều sẽ vô cùng gian nan.”

Ta tránh bàn tay hắn.

Tự mình vén váy bước lên xe.

“Những lời này lại là do muội muội tốt của ngươi nói sao?”

“Chiếc trâm phượng của ta…”

“Vì sao lại rơi vào tay nàng ta?”

Cả người Tạ Vân Trạm cứng đờ.

“Muội ấy nói Thẩm phi chỉ muốn mượn xem một lát…”

Chương 11 - Lệnh Huy - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia