Ngày hôm sau sau cung yến.
Chiếc trâm phượng đỏ ta dâng lên Thái hậu bỗng biến thành một viên huyết châu mang điềm gở.
Khi tin trong cung truyền đến, nói muốn truy cứu tội trạng, thiên kim giả run người, vội nép vào lòng mẫu thân.
“Đều tại con nhìn không rõ, lỡ nhỏ sáp đỏ lên cây trâm phượng. Nếu tỷ tỷ muốn trách thì cứ trách con là được.”
Nàng ta giấu vẻ đắc ý nơi đáy mắt, chờ Hầu phủ vì dẹp yên chuyện này mà đẩy ta ra gánh tội.
Thế nhưng ta chỉ khẽ cong khóe môi.
Nha hoàn lập tức vung đao, một nhát gọn gàng rạch ngang đôi mắt của nàng ta.
Nàng ta ôm lấy hai mắt máu chảy không ngừng, mềm nhũn ngã quỵ xuống đất, gào thét đến xé lòng.
Ta lại tựa người trên ghế thái sư, mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên.
“Giết đi!”
“Đôi mắt vô dụng ấy, dùng dao khoét đi là được.”
“Họa tru di cửu tộc, phải dùng đầu của nàng ta để lấp.”
...