Lệnh Huy

Chương 13

Ta bật cười.

“Cho nên đấy.”

“Phu nhân đã có lựa chọn rồi.”

“Bọn họ đều quan trọng hơn ta.”

“Vậy hà tất còn phải giả vờ quyến luyến không nỡ…để dỗ dành lương tâm của mình?”

“Năm ấy chỉ vì tranh một khối ngọc với khuê mật…”

“Phu nhân đã giao ta và Thế t.ử cho Hầu gia trông coi.”

“Nhưng Hầu gia bận tâm tiền đồ và triều chính, lại bỏ mặc chúng ta trên xe ngựa.”

“Thế t.ử ham chơi đuổi theo người bán kẹo hồ lô.”

“Còn mang luôn gia đinh trông coi chúng ta đi theo.”

“Cho nên ta mới bị bọn buôn người bắt cóc.”

“Sống lay lắt dưới roi vọt suốt hơn mười năm.”

Ba người họ đều chấn động, đồng t.ử co rút.

Mặt đầy vẻ không thể tin nổi.

Ta xoay người.

“Các người đều mắc nợ ta.”

“Thế nhưng…lại đem sự bù đắp ấy cho thiên kim giả.”

“Bởi vì các người chưa từng yêu thương ta.”

“Chỉ là muốn khiến lương tâm của mình được yên ổn.”

“Trước kia là vậy.”

“Hôm nay…vẫn là vậy.”

Ta đẩy cửa bước ra.

“Hầu gia, đưa ta vào cung nhận tội đi.”

Yết hầu Hầu gia khẽ động.

“Cẩm Ngọc…”

“Đó là mạng của con!”

Bước chân ta khựng lại.

Rồi không chút do dự bước tiếp.

“Nhưng ta không nhận mệnh.”

Tạ Liên Ngọc bật cười lớn.

“Ha ha ha!”

“Cuối cùng…kẻ bị vứt bỏ vẫn là ngươi.”

“Ngươi không nên trở về.”

“Từ đầu đến cuối ngươi đều là kẻ thừa thãi.”

“Ngươi vốn không xứng tranh với ta.”

“Ta mù mắt, sau này sống không dễ.”

“Nhưng Tạ Cẩm Ngọc…ngươi rơi vào tay Thẩm phi…”

“Ngươi cũng không sống nổi.”

“Kéo được một kẻ chôn cùng, không lỗ.”

“Quốc công phủ sẽ không bạc đãi ta.”

“Thẩm phi cũng sẽ không bỏ mặc ta.”

Thế nhưng…rất nhanh.

Nàng ta đã không cười nổi nữa.

Bởi khi Hầu gia quỳ trước mặt bệ hạ, hiên ngang xin thay ta nhận tội.

Từng câu từng chữ đều trách ta sơ suất, trách ta lỗ mãng, trách ta nóng vội cầu thanh danh.

Ánh mắt bệ hạ dừng trên gương mặt lạnh lùng của ta.

“Ngươi có gì muốn nói không?”

Ta lấy đoạn đoạn tuyệt ra.

“Thần nữ và Hầu phủ đã đoạn tuyệt quan hệ.”

“Chuyện này là lỗi của một mình thần nữ. Không liên quan đến Hầu phủ.”

“Dù thưởng hay phạt, thần nữ xin một mình gánh chịu.”

Hầu gia mím c.h.ặ.t môi, không nói một lời.

Hoàng đế nhìn ta thật lâu rồi bật cười.

“Vĩnh An Hầu đúng là khiến trẫm mở rộng tầm mắt.”

“Lý công công.”

“Tuyên chỉ.”

Thánh chỉ được mở ra.

Lý công công cất giọng the thé đọc:

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết:

Đích nữ Vĩnh An Hầu phủ, Lệnh Huy, mang điềm lành Phượng Hoàng Niết Bàn, giúp Thất hoàng t.ử khỏi bệnh trầm kha, ban phúc cho xã tắc.

Đặc biệt sắc phong làm Lệnh Quý nhân, tức khắc nhập cung.

Khâm thử!”

Hầu gia kinh hãi.

“Sao… sao lại như vậy?”

“Phượng Hoàng Niết Bàn?”

“Sắc phong Quý nhân?”

“Không bị trị tội sao?”

Lý công công mỉm cười.

“Chiếc kim phượng của Lệnh Quý nhân tượng trưng cho Phượng Hoàng Niết Bàn, là điềm đại cát.”

“Thất hoàng t.ử được phúc khí ấy che chở, hôm nay bệnh cũ nhiều năm đã khỏi hẳn.”

Thứ từng rơi vào tay Tạ Liên Ngọc, sao ta có thể không đề phòng.

Kim phượng và Hỏa phượng vốn là hai chiếc trâm ta đã chuẩn bị từ trước.

Bọn họ muốn biến phượng hoàng thành huyết lệ.

Vậy ta thuận nước đẩy thuyền.

Sau cung yến, chính tay ta đến gặp Thái hậu đổi chiếc Hỏa phượng thành Kim phượng.

Để Hỏa phượng gặp nhiệt mà tan chảy.

Kim phượng từ trong lửa hiện thế.

Thành tựu điềm lành của hậu cung.

Bệnh của Thất hoàng t.ử không phải hôm nay mới đột nhiên chuyển biến tốt.

Ngay từ lúc ta còn ở biệt uyển ngoài kinh thành.

Viên Dưỡng Tâm Đan mang từ Dương Châu đã được đưa đến tay hắn.

Mẫu phi hắn mất sớm.

Trong lục cung không còn chỗ dựa.

Dù được Thái hậu yêu thương vẫn cần có đồng minh.

Ta dùng một viên đan d.ư.ợ.c cứu mạng hắn.

Cũng nhân đó bày tỏ thành ý với Thái hậu.

Không chỉ đổi lấy thanh đoản kiếm được ban thưởng.

Mà còn có được một đồng minh trong hàng hoàng t.ử.

Ta còn chưa vào cung.

Bàn tay đã vươn vào giữa các hoàng t.ử.

Đó chính là lý do vì sao.

Ta hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn.

Để mặc Tạ Liên Ngọc như con hề nhảy nhót trước mặt ta.

Mà vẫn chưa chịu một đao kết liễu nàng ta, tự hủy tiền đồ của mình.

Bàn tính của ta tính rất kỹ.

Một thiên kim giả như nàng ta còn chưa xứng để làm bẩn vạt áo của ta.

Hầu gia ngã phịch xuống đất.

Mặt xám như tro tàn.

Cung nữ của Thẩm phi vì phá hỏng chiếc trâm của ta bị đ.á.n.h c.h.ế.t ngay trong Ngự hoa viên.

Sự giả nhân giả nghĩa của Thẩm phi.

Sự do dự nước đôi của Hầu phủ.

Cùng với sự thiên vị của hoàng đế.

Đều bị phơi bày trước bàn dân thiên hạ.

Vĩnh An Hầu bạc tình chạy theo quyền thế.

Vu hãm chính nữ nhi ruột của mình.

Ép nàng gánh tội thay dưỡng nữ.

Đức hạnh bại hoại.

Làm ô danh môn huân quý.

Bị bệ hạ lập tức tước bỏ tước vị Hầu.

Đời đời không được kế thừa.

Hai mắt ông đỏ ngầu nhìn ta.

“Con…”

“Đã sớm biết hết rồi sao?”

“Con thà hủy cả Hầu phủ…cũng không chịu cùng chúng ta vinh nhục có nhau?”

Ta nhìn ông, lạnh nhạt đáp:

“Kẻ chịu nhục là ta.”

“Các người lấy tư cách gì mà muốn cùng ta hưởng phúc?”

“Giữ lại đám người ngu xuẩn các người chỉ khiến ta mang thêm một gánh nặng khổng lồ.”

“Ta không phải họ Tạ.”

“Từ đầu đến cuối…ta tên là Bùi Lệnh Huy.”

Tạ Thanh Sơn như bị rút cạn tinh thần.

Chỉ trong chớp mắt đã già đi cả chục tuổi.

Sau đó.

Hoàng đế đưa tay về phía ta.

“Hầu phủ không còn, mẫu tộc cũng sụp đổ.”

“Nàng có sợ sau lưng mình không còn ai để nương tựa không?”

Ta mỉm cười.

Đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay ngài.

“Thần thiếp không cần bọn họ.”

“Có bệ hạ là đủ rồi.”

Đế vương vốn đa nghi.

Thế nhưng lúc ta đòi lại của hồi môn của tổ mẫu, ta là đường đường chính chính.

Lúc trở mặt với các thế gia, ta thẳng thắn dứt khoát.

Lúc đoạn tuyệt với Hầu phủ, ta càng quyết tuyệt không chút lưu tình.

Không vòng vo tính toán, không cân nhắc được mất.

Ngài thưởng thức sự quang minh lỗi lạc của ta.

Tin tưởng bản tính chân thật của ta.

Cũng thương xót sự cô độc và thiếu thốn tình thân của ta.

Ta không có chỗ dựa.

Lại trở thành chỗ dựa lớn nhất của chính mình.

Ba ngày sau.

Toàn bộ di vật của tổ mẫu được đưa nguyên vẹn vào cung.

Ta và nhà họ Tạ chính thức đoạn tuyệt.

Nhà họ Tạ vì bán con cầu vinh.

Trở thành mục tiêu chỉ trích của cả kinh thành.

Ngày ta chuyển toàn bộ kho đồ của mình đi.

Tô thị chờ mãi cũng không được gặp ta một lần.

Bà hộc m.á.u ngất xỉu.

Từ đó bệnh liệt giường.

Nghe nói ngày nào bà cũng nắm c.h.ặ.t đôi hoa tai kia.

Muốn c.h.ế.t không c.h.ế.t được.

Muốn sống cũng chẳng xong.

Cứ thế mục ruỗng trên giường bệnh.

Tạ Vân Trạm mất đi Hầu phủ chống lưng.

Hôn sự cũng tan.

Tiền đồ cũng hết.

Đến đầu cũng không ngẩng lên nổi.

Chỉ có Hầu gia đem tất cả lửa giận trút lên người Tạ Liên Ngọc.

Định ném nàng ta sang phủ Quốc công, để mặc nàng ta mặc người xâu xé.

Không ngờ Tạ Liên Ngọc gào lên.

Dùng một cây trâm đ.â.m xuyên tim phổi ông.

Từ đó.

Nửa đời còn lại của ông bệnh tật triền miên.

Ngay cả hít thở cũng đau đớn.

Ở kinh thành, bọn họ không còn chỗ đứng nữa.

Sợ ta sau này tính sổ khiến cả nhà sống không bằng c.h.ế.t.

Tạ Vân Trạm trong đêm liền đưa tất cả trở về quê cũ ở Vân Châu.

Ba tháng sau.

Các huynh trưởng ở Giang Nam gửi cho ta một chiếc răng cùng mười vạn lượng ngân phiếu để mua lòng người.

Bạc là tiền kiếm được từ đường thủy.

Chiếc răng là nhổ từ miệng Tạ Vân Trạm.

Trong thư chỉ viết:

“Không g.i.ế.c.”

“Muội đã chịu khổ ở đường thủy suốt mười ba năm.”

“Bọn họ cũng nên nếm thử từng ấy năm m.á.u và nước mắt.”

Những người huynh trưởng thiên vị và che chở ta…ta cũng có.

Bọn họ sợ ta bẩn tay nên thay ta trừ sạch hậu họa.

Bọn họ ở lại Giang Nam l.i.ế.m m.á.u trên lưỡi đao.

Tích góp bạc tiền để thành toàn chí lớn của ta.

Còn ta nắm lấy sự thiên vị của bệ hạ.

Vững vàng bước qua cánh cửa cung đình.

Hoàn thành bước đầu tiên của mình.

Lễ sắc phong không quá long trọng.

Thẩm phi sai người tặng một chiếc gương trang điểm.

Quý phi lại đưa tới một chậu san hô.

Kinh Thu nhìn thấy thì khẽ cười lạnh.

“Bọn họ chẳng có ý tốt.”

“Trong gương có giấu độc.”

“Trong chậu san hô cũng trộn t.h.u.ố.c.”

“Từng kẻ một…đều là lưỡi d.a.o g.i.ế.c người không thấy m.á.u.”

Ta siết c.h.ặ.t thanh đoản kiếm Thái hậu ban.

“Ngươi sợ không?”

Ánh mắt Kinh Thu trở nên sắc lạnh.

“Đến một người, g.i.ế.c một người.”

“Đến hai người, diệt luôn một lượt.”

“Kinh Thu không sợ!”

Vậy thì…mối thù Thẩm phi từng vu oan hãm hại ta.

Mối hận Quý phi ép c.h.ế.t tổ mẫu ta.

Đã đến lúc…phải thanh toán rồi.

(Gia nghĩ là tác sẽ viết thêm phần nu9 báo thù cho tổ mẫu á, mng follow Gia nhé, tác có ra tiếp Gia sẽ lên truyện và hú mng vào đọc ạ)

Hết.

Chương 13 - Lệnh Huy - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia