Sứ giả Thời gian một lần nữa lại xuất hiện ở ngay trước mắt tôi, cụ khẽ vuốt vuốt chòm râu dài trắng xóa của mình, mang theo thâm ý sâu xa mà lên tiếng nói:
“Đây mới chính là nơi về thực sự của cháu."
Thế nhưng trong nơi về thực sự này của tôi, lại hoàn toàn không hề có sự hiện diện của Tư Nhạn.
“Vậy còn Tư Nhạn thì sao ạ?
Cậu ấy hiện tại sống có tốt không cụ?"
“Cậu ấy đã được cháu tự tay thay đổi hoàn toàn cái vận mệnh bi t.h.ả.m vốn có của mình rồi, sau này đương nhiên sẽ trở thành một người có một tương lai vô cùng rộng mở và tốt đẹp."
Tôi nghe vậy thì trong lòng mới có thể nhẹ nhõm thở phào ra một hơi:
“Nếu như lúc đó cháu lựa chọn ở lại tương lai, không đồng ý xuyên không quay trở về quá khứ thì sao ạ?"
“Vậy thì cháu sẽ mãi mãi bị mắc kẹt lại ở cái không thời gian tương lai đó, và hiện tại ở nơi đây cũng sẽ tuyệt đối không bao giờ có thể xuất hiện cái gọi là phép màu y học giúp cháu tỉnh lại được đâu."
Cụ giống như đã nhìn thấu được những tâm tư, suy nghĩ đang ngổn ngang trong lòng tôi, liền cố tình lên tiếng nhấn mạnh lại một lần nữa:
“Một khi đã lựa chọn quay trở về đây rồi, thì cháu thực sự là không bao giờ có thể quay trở lại cái nơi đó được nữa đâu nhé."
Nói xong câu đó, bóng dáng của cụ liền giống như một làn khói xanh mờ ảo, cứ thế mà tan biến vào trong không trung không để lại một dấu vết nào.
11
Tôi bắt đầu quay trở lại với nhịp điệu cuộc sống sinh hoạt bình thường của mình như trước đây.
Đến trường đại học để làm thủ tục nhập học, đứng trên những sân khấu lớn lung linh ánh đèn để cất cao tiếng hát, bận rộn đến mức đầu tắt mặt tối, quay cuồng suốt cả ngày trời.
Tôi đang từng bước, từng bước một nỗ lực để trở thành dáng vẻ mà bản thân mình hằng ao ước và theo đuổi — một ngôi sao lớn vô cùng tỏa sáng và rực rỡ trước công chúng.
Giai điệu của bài hát 《 Liệt Vũ 》 kia vẫn như cũ được khắc ghi một cách vô cùng sâu sắc bên trong tâm trí tôi, thế nhưng tôi lại không lựa chọn viết nó ra giấy để phát hành thêm một lần nào nữa.
Biển người hâm mộ bên dưới sân khấu cuồng nhiệt hòa quyện cùng ánh đèn cổ vũ tạo thành một biển khơi mênh m/ông sắc tím rực rỡ, loài hoa may mắn duy nhất trong cuộc đời tôi chính là hoa ngô đồng.
Tại một buổi buổi họp mặt người hâm mộ nọ, có một bạn fan đã cất công vận chuyển hẳn một cây non ngô đồng đến tận quảng trường nơi diễn ra sự kiện, dùng hết sức bình sinh để hét lớn câu nói “Mình yêu bạn rất nhiều".
Mượn sự bao bọc của thứ tình cảm yêu mến nồng nhiệt, chân thành đang tràn ngập khắp không gian nơi đây, tôi đã có thể danh chính ngôn thuận mà khóc một trận thật to, khóc đến mức thương tâm vô cùng.
Liệu rằng, cậu có thể một lần nữa xuất hiện trong giấc mơ của tôi được không?
Sau khi kết thúc công việc, tôi một mình thong thả tản bộ trên con phố vắng lúc nửa đêm, vô tình bước chân vào một con đường dài trồng đầy những hàng cây ngô đồng cổ thụ, một làn gió thanh mát khẽ thổi qua, những ánh đèn đường hiu hắt khẽ lay động theo gió, bầu trời nơi đây chắc chắn sẽ không bao giờ xuất hiện cái màu sắc xám xịt, u ám giống như ở làng Mặc Sơn năm nào nữa rồi.
Tôi đưa tay vịn vào thân của một cây ngô đồng rồi xoay người một vòng quanh nó, sau đó tựa lưng vào gốc cây từ từ ngồi thụp xuống mặt đất, không kìm được mà tự bật cười chế giễu bản thân mình, chung quy thì đó cũng chỉ là một giấc mơ dài mà thôi.
Đêm hôm đó, tôi thực sự đã chìm sâu vào trong một giấc mơ.
Tôi lại một lần nữa quay trở về làng Mặc Sơn.
Thế nhưng ngôi làng nơi đây hiện tại trông đã hoàn toàn khác biệt so với trước kia rồi, trên khuôn mặt của những người dân làng đi lại trên đường đều tràn ngập những nụ cười vui tươi, rạng rỡ, vừa nhìn thấy tôi bọn họ liền vô cùng nhiệt tình và vồn vã chạy lại chào hỏi.
“Ơ kìa cô bé Đồng đã quay trở về rồi đấy à?!
Hai bà cháu nhà họ Tư ở nhà lúc nào cũng nhắc nhở và nhớ nhung cháu nhiều lắm đấy nhé!"
“Tất cả người dân trong cái làng này đều muốn được gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến cháu đấy, nếu như năm đó không nhờ có sự can thiệp kịp thời của cháu để g/iết gà dọa khỉ, và nếu như cháu không tài trợ tiền bạc cho lũ trẻ con được đi học... thì có lẽ những con người ở cái làng Mặc Sơn này cả đời này cũng chẳng bao giờ có cơ hội được bước chân ra khỏi đây đâu!"...
Tôi thẫn thờ đưa mắt nhìn ngắm bọn họ, sau khi đứng lại trò chuyện và hỏi thăm kỹ lưỡng một hồi tôi mới bừng tỉnh hiểu ra rằng, trong nhận thức và suy nghĩ của những người dân nơi đây, tôi đã đột ngột biến mất một cách đầy bí ẩn suốt năm năm trời rồi.
Trong vòng năm năm qua, làng Mặc Sơn đã dần dần rũ bỏ được cái danh xưng đáng sợ là nơi “ăn thịt người" năm nào, cuộc sống sinh hoạt của mỗi một gia đình nơi đây đều ngày càng trở nên ấm no và khấm khá hơn rất nhiều.
Không chỉ riêng gì làng Mặc Sơn, mà ngay đến cả bầu không khí và phong khí của toàn bộ cái thị trấn nhỏ này cũng đã được cải thiện và trở nên tốt đẹp hơn trước biết bao nhiêu, bọn họ đều không ngớt lời cảm thán rằng, trước khi cái cô ngôi sao lớn kia đột ngột biến mất, cô ấy đã có lòng tốt quyên góp cho nơi này một khoản tiền tài trợ khổng lồ.
Bầu trời tuy rằng vẫn mang một màu sắc hơi âm u, xám xịt nhưng tuyệt nhiên không còn mang lại cho người ta cái cảm giác áp bức, ngột ngạt đến mức nghẹt thở như trước đây nữa rồi.
Nơi phía cuối con ngõ nhỏ quen thuộc kia, bỗng nhiên có một bóng dáng vô cùng quen thuộc lao nhanh ra hướng về phía này.
Đó chính là Tư Nhạn, người hiện tại đã trưởng thành và cao lớn hơn rất nhiều rồi.
Giống hệt với lần gặp gỡ trước đây, cậu ấy dùng tốc độ nhanh nhất của mình để chạy điên cuồng về phía tôi, thế nhưng khi còn cách vị trí của tôi tầm ba mét, cậu ấy lại chủ động giảm tốc độ, mang theo ánh mắt đầy sự dò xét và thử thách mà từng bước một tiến lại gần.
Khuôn mặt cậu ấy rạng rỡ khí chất, ánh mắt vô cùng trong trẻo, tinh anh.
Lần này cậu ấy chắc chắn là đã có được một cuộc sống vô cùng tốt đẹp và hạnh phúc rồi.
Mấy bước đường ngắn ngủi kia, sao mà lại có cảm giác dài đằng đẵng đến thế không biết, dài đến mức khiến cho tôi phải nín thở để chăm chú dõi theo từng cử động nhỏ của cậu ấy.
Đến khi hai chúng tôi đã đứng ở một khoảng cách gần trong gang tấc, từ trong đôi mắt của cậu ấy bỗng chốc tuôn rơi hai hàng nước mắt nóng hổi.
Đến cả giọng nói cất lên cũng run rẩy một cách dữ dội đến mức tội nghiệp:
“Ngày mai... chị có thể dành chút thời gian để đi cùng em đến trường học một chuyến được không?"
“Được chứ."
12
Chú ch.ó vàng nhỏ năm nào hiện tại đã trưởng thành thành một chú ch.ó vàng lớn lực lưỡng, nó không còn bị người ta nhẫn tâm dùng dây xích sắt để xích c.h.ặ.t ở góc sân nữa, lúc này vẫn như cũ vô cùng quấn quýt chạy lại vòng quanh chân tôi mà mừng rỡ.
Chỉ có điều, bà nội thì chung quy vẫn là không còn trên cõi đời này nữa rồi.
Có những định mệnh, có những quy luật sinh lão bệnh t.ử của tự nhiên, con người ta dù có cố gắng đến nhường nào thì cũng chẳng thể nào trốn tránh hay thay đổi được.
Tư Nhạn nghẹn ngào kể lại với tôi rằng, trước khi bà nội nhắm mắt xuôi tay lỳa đời, bà vẫn luôn miệng nhắc nhở và gọi tên của tôi suốt, bà nói rằng tôi trông giống hệt như đứa cháu gái ruột thịt từ kiếp trước của bà vậy, ngay từ cái nhìn đầu tiên bà đã cảm thấy vô cùng thân thiết và gần gũi rồi.
Tôi thành kính thắp cho bà nội một nén nhang thơm, nếu như trên đời này thực sự có tồn tại kiếp sau, vậy thì xin cho kiếp sau con được đầu t.h.a.i làm đứa cháu gái ruột thịt, chân chính của bà nội nhé.
Căn phòng ngủ trước đây tôi từng ở hiện tại đã được cậu ấy tự tay sửa sang và tu sửa lại hoàn toàn mới tinh, bên trong phòng được bày biện và trang trí rất nhiều những món đồ chơi nhỏ xinh, dễ thương dành riêng cho các cô gái, đến cả chăn ga gối đệm trên giường trông cũng vô cùng sạch sẽ, thơm tho giống như là được người ta thường xuyên mang ra ngoài sân phơi nắng vậy.
Tôi khẽ khựng người lại một chút, trong lòng có chút e ngại và lo lắng bản thân mình đột ngột xuất hiện thế này sẽ mạo phạm đến sự riêng tư của một ai đó, thế nhưng Tư Nhạn đã chủ động bước lại gần rồi nhẹ nhàng lên tiếng nói rằng, căn phòng này từ trước đến nay vẫn luôn được giữ nguyên vẹn để dành riêng cho tôi.
“Căn phòng này sau này sẽ tuyệt đối không bao giờ có chuyện bị rắn bò vào trong nữa đâu, em đã tự tay sửa sang và gia cố lại toàn bộ hệ thống cửa nẻo rồi."
“Những món đồ bày biện ở bên trong này đều là do em tự mình đi chọn lựa, cảm thấy có lẽ là chị sẽ yêu thích chúng nên mới mua về đây để sẵn ở trong phòng này đấy."...
Trong số những món đồ được bày biện ở nơi đây, thứ nổi bật và thu hút sự chú ý của tôi nhất, chính là một cuốn sổ tay màu tím, kiểu dáng và màu sắc của nó trông giống hệt với cuốn sổ năm nào tôi từng tự tay tặng cho cậu ấy không sai một chút nào.
Tư Nhạn bước lại đứng ngay bên cạnh tôi:
“Cái ngày đầu tiên nhìn thấy cuốn sổ này ở trong cửa hàng, trong lòng em bỗng chốc dâng lên một cảm giác vô cùng quen thuộc và gắn bó, nên đã dứt khoát mua nó về, không biết là chị có yêu thích nó hay không nữa."
Cổ họng tôi bỗng chốc trở nên nghẹn ắng lại:
“Chị thích chứ."
Làm sao có thể không yêu thích cho được cơ chứ.
“Tư Nhạn này," tôi khẽ ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.
Cậu ấy hiện tại đã sở hữu một chiều cao vượt trội, cao hơn tôi hẳn một cái đầu, vừa nghe thấy tiếng tôi cất giọng gọi tên mình, cậu ấy liền vô cùng tự nhiên mà khẽ khom người xuống để ghé sát tai lại gần:
“Dạ, có chuyện gì thế chị?"
“Em có tin vào việc trên đời này có tồn tại những không thời gian song song hay không?"
Cậu ấy lập tức bị câu hỏi của tôi làm cho sững sờ mất một lúc, sâu trong đáy mắt bỗng chốc hiện lên một tia hoảng loạn, bồn chồn khó tả:
“Có phải chị là người đến từ cái nơi đó đúng không?
Trước đây chị xuất hiện ở nơi này... là vì muốn đến để cứu rỗi cuộc đời của em đúng không?"
Cứu rỗi cậu ấy sao?
Thực ra hành động đó cũng chính là đang tự cứu rỗi lấy chính bản thân tôi đấy chứ.
Cho dù là hiện tại tôi biết rõ bản thân mình chỉ đang ở trong một giấc mơ đi chăng nữa, tôi cũng không nỡ lòng nào nhẫn tâm nói ra toàn bộ sự thật tàn nhẫn kia cho cậu ấy nghe.
Điều duy nhất tôi mong muốn có được, chính là việc cậu ấy sẽ hoàn toàn không có bất kỳ một chút ký ức hay ấn tượng nào về cái khoảng thời gian đau đớn, tủi nhục ở kiếp trước cả, tôi muốn cậu ấy cả đời này đều được sống một cuộc sống bình an, thuận buồm xuôi gió, cho dù là trong cuộc đời đó hoàn toàn không có sự hiện diện của tôi đi chăng nữa.
“Em thì có cái gì để mà phải cứu rỗi chứ?
Chị chỉ là thuận miệng nói đùa một câu thôi mà em cũng tin là thật à."
“Cho dù là có như vậy đi chăng nữa, thì chị có thể làm ơn đừng có biến mất một cách nhanh ch.óng như vậy được không?"
“...
Được rồi."
“Chị có thể làm ơn quên cái người đó đi được không?
Sau đó hãy kiên nhẫn đứng tại chỗ để chờ đợi em lớn lên có được không?"
Tôi nghe vậy thì trong lòng không khỏi cảm thấy vô cùng kỳ lạ và hiếu kỳ:
“Cái người nào cơ chứ?"
“Cái người đàn ông được chị cất tiếng hát nhắc đến ở trong bài hát 《 Liệt Vũ 》 ấy."
Thế nhưng, làm sao có thể quên được cơ chứ.
Giấc mơ lần này sao mà lại có cảm giác dài đến như vậy không biết, tôi cứ ngỡ là bản thân mình đã đến lúc phải tỉnh giấc rồi, thế nhưng đến sáng ngày hôm sau tôi vẫn như cũ bị tiếng gọi của Tư Nhạn đ.á.n.h thức dậy.
Hóa ra ngày hôm nay cậu ấy muốn tôi đóng vai trò là người thân để đi cùng cậu ấy đến trường tham dự buổi họp phụ huynh học sinh.
Cậu ấy ban đầu vốn dĩ đã dự định sẽ dắt tay tôi đi bộ ra đầu làng để bắt xe buýt, thế nhưng bản thân tôi thì lại bày tỏ nguyện vọng muốn được một lần nữa trải nghiệm cảm giác ngồi sau xe đạp, cậu ấy liền chiều theo ý tôi mà lặn lội đi vào trong kho tìm kiếm rồi lôi chiếc xe đạp cũ kỹ năm nào ra ngoài quét dọn sạch sẽ.
Suốt cả quãng đường đi hai chúng tôi cứ thong thả, chầm chậm mà tiến bước, bởi vì con đường đất gồ ghề năm nào hiện tại đã được thay thế bằng một con đường nhựa phẳng phiu, thông thoáng, cho nên chiếc xe di chuyển vô cùng êm ái chứ không còn bị rung lắc, xóc nảy dữ dội như trước nữa, tôi cũng không cần phải dùng cả hai tay để nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo của cậu ấy như trước đây nữa rồi.
Cho đến tận khi chiếc xe đi đến một đoạn cua dốc xuống dưới, cậu ấy bỗng khẽ nghiêng đầu ra sau rồi cất tiếng nhắc nhở một câu:
“Lạc Đồng, ôm c.h.ặ.t lấy em này."
“Cái gì cơ?"
Cậu ấy liền chủ động đưa một bàn tay ra phía sau, chính xác nắm trọn lấy bàn tay của tôi rồi thô bạo kéo lên, ép c.h.ặ.t cả hai tay tôi phải vòng qua ôm lấy vòng eo săn chắc của cậu ấy.
“Xe chuẩn bị tăng tốc đổ dốc rồi đấy, chị muốn bị ngã văng ra ngoài lắm hay sao?"
“..."
Cậu ấy vẫn được sắp xếp học tập ở đúng cái lớp học năm xưa, những người bạn học xung quanh cũng vẫn là những gương mặt vô cùng quen thuộc cũ.
Có lẽ là do cái tư duy và tâm lý của một người học sinh đã bám rễ quá sâu vào trong tiềm thức của tôi rồi, cho nên ngay khi vừa nhìn thấy bóng dáng của thầy giáo chủ nhiệm xuất hiện ở khu vực cầu thang, tôi liền theo phản xạ tự nhiên mà thốt lên một câu chào hỏi:
“Em chào thầy Trương ạ!"
Thầy Trương cũng vô cùng vui vẻ và nhã nhặn mỉm cười gật đầu chào hỏi lại tôi:
“Chào em, chào em, em là chị gái của bạn Tư Nhạn đúng không nhỉ?"
Tôi liền gật gật đầu thừa nhận, sau đó mới sực nhận ra một điều rằng, Tư Nhạn từ trước đến nay chưa từng chủ động giới thiệu với tôi về thầy giáo chủ nhiệm của cậu ấy bao giờ cả.
Đến khi tôi quay đầu lại nhìn về phía cậu ấy, cậu ấy chỉ gượng gạo nở một nụ cười khổ:
“Chị mới không phải là chị gái của em đâu nhé."
Buổi họp phụ huynh học sinh kết thúc, tôi lại một lần nữa được cậu ấy dùng xe đạp chở quay trở về làng Mặc Sơn, tôi mệt mỏi tựa hẳn vừng trán của mình vào tấm lưng rộng lớn của cậu ấy, mí mắt díu lại, đầu óc mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Trong cơn mơ màng, tôi dường như nghe thấy tiếng của Tư Nhạn đang không ngừng tha thiết gọi tên mình, giọng điệu mang theo sự khẩn cầu, van xin đến nghẹn lòng:
“Lạc Đồng ơi, chị làm ơn đừng có ngủ có được không?
Chẳng phải chính chị đã hứa với em là sẽ không biến mất một cách nhanh ch.óng như vậy rồi sao?
Em xin chị đấy..."
Ngay sau đó, một tiếng ù tai dữ dội và ch.ói tai bỗng chốc vang lên bên tai, tôi giật mình tỉnh giấc ngay trên chiếc giường êm ái của bản thân mình.
6.