Liệt Vũ

Chương 6

Điện thoại di động đặt ở đầu giường bỗng chốc vang lên hồi chuông dồn dập, là người quản lý gọi điện đến, chị ấy lớn tiếng thông báo rằng thời gian tham gia buổi ghi hình chương trình hôm nay của tôi sắp sửa bị muộn đến nơi rồi.

Quả nhiên, mọi chuyện vừa rồi cũng chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Thế nhưng l.ồ.ng ng/ực của tôi lúc này vẫn như cũ truyền đến một cơn đau thắt nghẹn, đau đến mức khiến cho tôi phải cảm thấy ngạt thở, khó khăn vô cùng để hít thở từng ngụm không khí.

Hay là, từ sau này trở đi bản thân mình tốt nhất là đừng bao giờ mơ thấy cậu ấy thêm một lần nào nữa nhé.

13

Kỷ niệm ba năm ngày chính thức bước chân vào giới giải trí, tôi đã tự mình tổ chức buổi buổi hòa nhạc cá nhân đầu tiên trong sự nghiệp ca hát của mình.

Trước khi chính thức bước ra sân khấu để biểu diễn, người quản lý vô cùng phấn khích và hào hứng chạy vào trong phòng thay đồ, ghé tai tôi nói lớn:

“Cái vị tổng tài tài ba của tập đoàn lớn 'Rain' vừa mới đáp chuyến bay từ nước ngoài trở về ngày hôm qua, vậy mà hôm nay đã đích thân đến tham dự buổi buổi hòa nhạc của em rồi đấy!

Lại còn ngồi ở ngay vị trí hàng ghế đầu tiên luôn mới xịn chứ!"

“Người ta chính là vị doanh nhân trẻ tuổi nhất từng được vinh danh trên bảng xếp hạng tỷ phú của tạp chí Forbes đấy em có biết không hả!"

“Lần này mà được lọt vào mắt xanh của vị đại gia này thì sự nghiệp của chị em mình lại tha hồ mà bay cao bay xa nhé ha ha ha ha!"

Tôi vừa cẩn thận đeo chiếc tai nghe monitor chuyên dụng vào tai, vừa bày ra một vẻ mặt vô cùng chê bai cái dáng vẻ chưa từng thấy qua sự đời của chị ấy:

“Em đây vừa có nhan sắc đỉnh cao lại vừa có năng lực chuyên môn xuất sắc như thế này, người ta chú ý đến em chẳng phải là một chuyện vô cùng bình thường và hiển nhiên hay sao chứ?"...

Đến phần giao lưu ngắn ở giữa buổi biểu diễn, có vài vị khán giả may mắn ở bên dưới khán đài đã lọt vào ống kính máy quay của ban tổ chức, hình ảnh của họ được phóng to hết cỡ trên màn hình LED khổng lồ của sân khấu, mỗi một lần tôi tương tác qua lại với họ đều khiến cho toàn bộ khán đài phía dưới phải rộ lên những tiếng la hét, cổ vũ vô cùng cuồng nhiệt.

Cho đến tận khi vị khán giả may mắn cuối cùng xuất hiện trên màn hình, toàn bộ khán đài bỗng chốc trở nên bùng nổ một cách dữ dội, những tiếng la hét, hú hét thất thanh cứ thế vang lên liên hồi không ngớt.

Lý do duy nhất là bởi vì vị khán giả đó là một người đàn ông sở hữu một vẻ ngoại hình vô cùng điển trai, xuất chúng, một gương mặt hoàn hảo đến mức ngay đến cả trong giới giải trí đầy rẫy trai xinh gái đẹp này tôi cũng chưa từng được nhìn thấy qua bao giờ.

Cả người tôi bỗng chốc trở nên đông cứng, ch/ết lặng ngay tại chỗ, bởi vì gương mặt của người đàn ông đó, tôi đã từng được nhìn thấy qua rồi.

Anh ấy sở hữu một gương mặt giống hệt với Tư Nhạn trong ký ức của tôi không sai một ly nào.

Những tiếng la hét cuồng nhiệt bên dưới khán đài vẫn đang tiếp tục vang lên không ngớt, bên trong tai nghe monitor bỗng truyền đến giọng nói vô cùng nôn nóng, giục giã của người quản lý:

“Kịp thời tương tác đi chứ em ơi!

Đây chính là vị tổng tài đại gia mà chị vừa mới kể với em lúc nãy đấy!

Anh ấy tên là Tư Nhạn!

Mau mau tương tác qua lại với người ta đi chứ!!"

Anh ấy tên là Tư Nhạn.

Bốn chữ này giống như một luồng điện mạnh mẽ, lập tức được phóng to lên vô số lần bên trong tâm trí tôi.

Tôi vô cùng run rẩy, khó khăn lắm mới có thể giơ chiếc micro trong tay lên, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy không ngừng:

“Vị khán giả phương xa này, không biết là anh đến từ nơi nào vậy ạ?"

Anh ấy khẽ nở một nụ cười vô cùng lịch lãm và điềm đạm:

“Tôi không có nơi để về."

Bên dưới khán đài lại một lần nữa rộ lên một trận la hét cuồng nhiệt.

Cái câu trả lời mang đậm phong cách tuổi teen, có chút nổi loạn như thế này, quả thực là chỉ có khi được thốt ra từ chính khuôn miệng của người sở hữu một gương mặt cực phẩm, đỉnh cao như anh ấy thì mới không bị người ta ném đá mà thôi.

“Vậy không biết trong số những tác phẩm của tôi, anh đặc biệt yêu thích và ấn tượng với bài hát nào nhất vậy ạ?"

“Bài hát mà tôi đặc biệt yêu thích nhất, từ đầu buổi biểu diễn đến giờ em vẫn luôn chưa từng cất tiếng hát qua."...

Phần giao lưu khán giả đành phải vội vàng kết thúc trong sự gượng gạo, tôi hoàn toàn không biết bản thân mình đã phải dùng đến bao nhiêu sự chuyên nghiệp và nỗ lực kiên trì của một người ca sĩ mới có thể giúp mình hoàn thành trọn vẹn nửa sau của buổi biểu diễn ngày hôm nay nữa.

Đến phần biểu diễn ca khúc tặng kèm theo yêu cầu của khán giả ở cuối chương trình, tôi đã quyết định cất cao tiếng hát thể hiện bài hát 《 Liệt Vũ 》, bài hát mà từ trước đến nay tôi chưa từng một lần trình diễn trên bất kỳ sân khấu nào.

【 Cậu đi một bước tôi đuổi theo một bước rưỡi, chưa từng để lạc mất cậu bao giờ. 】

【 Mưa rào quấn quýt lấy gió trong, thổi không đứt làn khói xanh từ củi gỗ. 】

【 Có thể đến trong giấc mơ của tôi không?

Có thể gọi tên tôi thêm một lần nữa không? 】...

Toàn bộ khán đài bỗng chốc trở nên im phăng phắc, tất cả mọi người giống như đều đang bị chìm sâu vào trong cái bầu không khí đầy sự chua xót, tiếc nuối của một mối tình đầu dang dở.

Thế nhưng vị tổng tài Tư Nhạn kia thì lại đã âm thầm rời đi từ lúc nào không hay rồi.

Chẳng lẽ, đây lại tiếp tục là một giấc mơ nữa sao?

Ngay khi buổi biểu diễn vừa kết thúc, tôi liền vội vàng chạy phăng phăng xuống phía dưới sân khấu, điên cuồng chạy khắp nơi một cách vô định để tìm kiếm bóng dáng quen thuộc kia.

Tôi đã đi tìm kiếm rất lâu, rất lâu sau đó.

Đôi chân mệt mỏi đã bắt đầu trở nên bủn rủn, không còn chút sức lực nào nữa, ngay phía sau lưng bỗng nhiên truyền đến giọng nói trầm ấm, quen thuộc của anh ấy:

“Em là đang đi tìm tôi có phải không?"

Tôi giật nảy mình vội vàng quay người lại nhìn, một ngụm khí nóng nghẹn ứ nơi cổ họng cuối cùng cũng đã có thể thông suốt, đôi chân rã rời không còn đủ sức để chống đỡ cho cơ thể đứng vững được nữa, cứ thế mà đổ rạp về phía trước.

Tôi ngã nhào vào lòng của anh ấy.

Tiếng khóc nghẹn ngào khiến cho tôi suýt chút nữa là không thể thốt nên lời:

“Anh... anh thực sự có nhớ đến em không?"

Anh ấy vòng cả hai tay ra ôm c.h.ặ.t lấy cơ thể tôi vào lòng, lực cánh tay ngày một dùng sức mạnh mẽ hơn:

“Tôi nhớ chứ.

Cái đồ l.ừ.a đ.ả.o nhỏ mọn này, rõ ràng cái lần gặp mặt trước đây em đã từng mở miệng hứa hẹn với tôi rằng, sẽ tuyệt đối không bao giờ biến mất một cách nhanh ch.óng như vậy rồi cơ mà."

Cảm giác ấm áp, chân thực từ nhiệt độ cơ thể của anh ấy đang truyền qua lớp áo áp sát vào người tôi.

Lần này, chắc chắn không phải là một giấc mơ nữa rồi.

(Hết)

Chương 6 - Liệt Vũ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia