Siri nghẹn lời, một lúc lâu sau mới lầm bầm, cố lấy lại thể diện: "Ma cũng chia ra ma tốt và ác quỷ mà!"
Tôi không nói gì, ngửa đầu lặng lẽ nhìn lên trên.
Những chiếc váy dính m.á.u như bị một sợi dây vô hình kéo căng, chao đảo trong không trung.
Nhìn từ xa, giống như năm người phụ nữ bị treo cổ.
Đột nhiên, mí mắt tôi giật một cái, một tia sáng vụt qua trong đầu.
Có gì đó dường như sắp bật ra, nhưng tôi lại không thể bắt được.
Siri lên tiếng: "Tại sao lại là năm chiếc váy? Các cô, lúc đó không phải là sáu người sao?"
Lồng n.g.ự.c tôi như bị lời nói của nó khoét thành một cái lỗ lớn, từng đợt gió lạnh thổi qua l.ồ.ng n.g.ự.c, một đáp án bị che giấu trong màn sương mù đang nằm trong tầm tay tôi.
"Siri, anh còn nhớ bức ảnh đen trắng chúng ta thấy lúc vào đại sảnh không?" Giọng tôi run rẩy.
Siri không trả lời, có lẽ nó đang tua lại dữ liệu hình ảnh trước đó.
Một lúc sau, nó kích động: "Năm! Trong ảnh là năm người phụ nữ!"
Đúng vậy, trong ảnh là năm người phụ nữ.
Những chiếc váy đầy m.á.u treo trên đầu, cũng là năm cái.
Nững sợi xích sắt khóa người trong tầng hầm, cũng là năm sợi…
"Siri, trong tầng hầm chỉ có năm người phụ nữ, còn một cô gái, chưa bao giờ xuất hiện."
Siri mất kiểm soát phủ nhận: "Không thể nào, rõ ràng là sáu người! Bạn gái tôi đã biến mất trong tầng hầm này mà!"
Nó gào lên từng tiếng, muốn phủ nhận suy đoán của tôi, gào một lúc lâu nhưng cuối cùng thì lại im lặng.
Chúng tôi không ai nói gì.
"Nếu, trong tầng hầm chỉ có năm người phụ nữ, vậy các cô ấy đã giếc ai?"
Một lúc lâu sau, Siri lạnh lùng hỏi một câu, giọng nói khàn khàn và trầm thấp.
Tim tôi đập thình thịch thình thịch, gần như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cơn đau đầu dữ dội ập đến, tôi đau khổ nhắm mắt lại, cố gắng mò mẫm trong vực sâu ký ức.
Tiếng thở dốc kỳ lạ lại vang lên: "Hà... hừ... hà... hừ..."
Âm thanh này mang theo từng đợt gió lạnh, những chiếc váy trắng đột nhiên như có linh hồn, đột ngột bay về phía tôi, phủ kín đầu tôi, bao vây lấy tôi, thế giới của tôi lập tức chìm vào bóng tối.
"Giếc hắn, không giếc hắn thì tất cả chúng ta đều không sống nổi."
Tôi thì thầm thương lượng với cô gái bị khóa bên cạnh.
Mắt cô ấy lóe lên trong bóng tối, tôi thấy sự do dự của cô ấy.
"Để tôi làm, không cần các cô ra tay, đến lúc đó các cô chỉ cần phối hợp với tôi..."
Mấy cô gái im lặng lắng nghe kế hoạch của tôi trong màn đêm đen, không ai nói lời nào.
Tôi đang đ.á.n.h cược, đ.á.n.h cược vào chút lý trí chưa hoàn toàn sụp đổ của họ, có lẽ họ sẽ giúp tôi một tay.
Nhưng cũng có thể, chỉ một giây tiếp theo thôi, tôi sẽ bị bán đứng.
Gã đàn ông đó, trong tầng hầm này, hắn chính là sự tồn tại thần thánh, hắn có thể định đoạt sinh t.ử của chúng tôi.
Thuần phục kẻ mạnh, là trạng thái bình thường của con người.
Nhưng tôi phải ra ngoài!
Có người đang chờ tôi ở bên ngoài.
Tôi tự nhủ đi nhủ lại trong lòng, tôi nhất phải sống sót ra ngoài.
Gã đàn ông đó như thường lệ, xuống tầng hầm sủng hạnh một trong số chúng tôi.
Nếu là trước đây, chúng tôi sẽ đ.á.n.h nhau như thú vật, tranh giành quyền được “giao phối”, bởi vì ai được “sủng hạnh”, ngày hôm đó sẽ nhận được nhiều thức ăn hơn.
Nhưng hôm đó, họ chỉ làm bộ tranh giành một chút, rồi nhường quyền lợi này lại cho tôi.
Tôi quỳ trên sàn, ngoan ngoãn như một nô lệ vô hồn.
Lúc gã đàn ông mất cảnh giác, tôi đột ngột mở to mắt, dồn hết sức lực toàn thân, dùng răng c.ắ.n mạnh vào mũi hắn, mùi m.á.u tanh hôi xộc đầy miệng và mũi tôi.
Gã đàn ông gào lên t.h.ả.m thiết, đột ngột rút người lại, vung cánh tay tát mạnh vào mặt tôi, tôi dùng hai tay ôm c.h.ặ.t lấy đùi hắn, mặc cho hắn đ.á.n.h đập thế nào cũng không chịu buông tay.
Mấy cô gái nhìn nhau, có chút sợ hãi nhìn tôi và gã đàn ông đang vật lộn không biết sống chế//c.
Từng dòng m.á.u lớn chảy xuống từ miệng tôi.
Đầu tôi hứng chịu những cú đ.á.n.h dữ dội, nắm đ.ấ.m như b.úa tạ của gã đàn ông nện vào hai bên thái dương tôi.
Sự cuồng nộ và sức mạnh đến từ cơn đau đã thôi thúc chúng tôi.
Sau một hồi lâu, cuối cùng hắn cũng thất bại, cơn đau và việc mất m.á.u khiến hắn mềm nhũn ra.
Có người nhặt lấy dây xích dưới chân, quàng qua cổ hắn, siết c.h.ặ.t, tất cả mọi người cùng nhau kéo mạnh.
Mỗi một ngày đêm đau khổ và nhục nhã, đều được đổ dồn vào sợi xích sắt này.
Chúng tôi, cuối cùng đã kết liễu mạng sống của tên ác quỷ này.
"Vãn Bình, Vu Vãn Bình, tỉnh lại đi!"
Siri gọi tôi một cách lo lắng, tôi từ từ mở mắt, nước mắt ướt đẫm hai bên má.
"Tôi nhớ ra rồi, tôi đã giếc người, người tôi giếc, là gã đàn ông đó, chúng tôi cùng nhau, giếc hắn."
Siri cười, giọng nói dịu dàng đến bất ngờ: "Tôi biết, cô đã giếc kẻ xấu đó, các cô không làm gì sai cả, cô rất giỏi, cô luôn rất giỏi, đừng tự trách mình."
"Là lỗi của tôi, tôi đã không bảo vệ tốt cho cô, Vãn Bình..." Trong lời nói của Siri chứa đựng sự xót xa vô bờ.
"Nhưng, nhưng..." Tôi khóc không thành tiếng.
Sau khi giếc gã đàn ông đó, chúng tôi bị nhốt trong tầng hầm thêm một tháng nữa, một tháng sau mới được người khác phát hiện.
Trong một tháng đó, anh nghĩ chúng tôi sống sót nhờ ăn gì?
Khi cảnh sát đến, năm người phụ nữ đói khát, mắt ánh lên vẻ hung dữ, lạnh lùng nhìn họ.
Khoảnh khắc đó, chúng tôi đã không còn là con người nữa, chúng tôi đã hoàn toàn không thể quay lại được như trước đây nữa.
Những người sống sót trở về với mặt đất, đón nhận ân sủng từ mặt trời, thế mà lần lượt tự sát.
Và tôi, cũng đã giếc chế//c chính mình, cô gái thứ sáu do tôi tự tưởng tượng ra, thế nên mới có thể sống sót.
Hoàn toàn không có cô gái thứ sáu nào, tất cả đều là do tôi tự nghĩ ra!
Giọng Siri như vọng về từ chân trời xa xăm: "Vãn Bình, cuối cùng cô cũng nhớ ra rồi, tốt quá, cô đã chiến thắng rồi, cô sẽ sống thật tốt..."
Đột nhiên, ánh sáng ch.ói lòa chiếu tới, bức tường tầng hầm từ từ mở ra từ hai bên.
Đập vào mắt tôi, là một quảng trường rộng lớn.
Và tôi, đang đứng trên sân khấu.
Dưới khán đài, hàng vạn người vỗ tay nhiệt liệt.
Tôi thấy một khuôn mặt già nua và quen thuộc được chiếu trên màn hình điện t.ử phía trước.
Tay tôi vô thức chạm vào mặt mình, người trên màn hình điện t.ử, cũng làm động tác y hệt!
"Chuyện, chuyện này là sao? Siri, Siri anh có đó không?"
"Tôi đây." Giọng nam dịu dàng đáp lời.
Không phải Siri cũ, không phải Siri của tôi.
Tôi hoang mang nhìn xung quanh, một ông lão tóc bạc phơ được đẩy xe lăn lên sân khấu.
"Vu Vãn Bình, chúc mừng cô, cô đã trở thành bệnh nhân trầm cảm đầu tiên ở nước ta được AI chữa khỏi!"
Ông lão nhìn tôi, rồi giơ tay vẫy về phía màn hình điện t.ử, trên màn hình hiện lên hình ảnh và video cuộc sống của nhiều người khác nhau.
"Năm 2075, trầm cảm đã trở thành căn bệnh số một thế giới.
Sự giao tiếp tinh thần giữa con người trở nên khó khăn hơn, nhiều bệnh nhân trầm cảm có tình trạng dồn nén nỗi đau trong lòng.
Trầm cảm đồng thời dẫn đến tỷ lệ tội phạm xã hội cao, bệnh nhân trầm cảm phải chịu sự kỳ thị, cảnh giác và đề phòng từ những người xung quanh.
Tập đoàn Mạc Bắc chúng tôi là một công ty AI chuyên giải quyết bệnh trầm cảm, cũng là người dẫn đầu thị trường khổng lồ này."
Nói đến đây, ánh mắt ông lão chuyển hướng, nhìn về phía tôi.
"Chúng tôi cung cấp liệu pháp tâm lý cho những bệnh nhân bị xâm hại, nhưng đáng tiếc hiệu quả luôn rất thấp, trong vụ án giam giữ này, bốn người phụ nữ khác đều lần lượt tự sát. Cô Vu Vãn Bình, cô là người sống sót duy nhất trong vụ án này, cũng là bệnh nhân chấp nhận liệu pháp trị liệu bằng AI lâu nhất của chúng tôi."
Tôi nhìn ông ấy, im lặng, tôi có thể sống sót là vì tôi đã giếc đi chính mình - người đã ăn thịt người trong tầng hầm đó.
"Ký ức của cô dừng lại ở năm bạn trai cô qua đời, cô không thể thoát ra khỏi bóng ma đó, chúng tôi đã tốn rất nhiều nhân lực và vật lực, tạo ra môi trường sống lúc đó, kết hợp với sự đồng hành của AI và liệu pháp t.h.u.ố.c, cuối cùng đã đạt được thành công to lớn!"
Tiếng vỗ tay nhiệt liệt lại vang lên.
Nước mắt tôi tuôn rơi.
Hóa ra, hóa ra, bạn gái mà Siri luôn tìm kiếm, chính là tôi!
"Bạn gái tôi rất thích hành hiệp trượng nghĩa..."
"... Tôi sợ, sợ cô ấy bị trả thù..."
"Cô ấy luôn nói tôi nhát gan, mỗi lần ra ngoài tôi đều không rời cô ấy nửa bước."
Tôi nghẹn lại, mọi thứ trước mắt tan vỡ thành sương mù.
"Vậy, Siri là do các ông mô phỏng bạn trai tôi mà thiết kế sao?" Tôi nhìn ông lão.
Ông ấy hơi ngẩn ra, có chút ngạc nhiên: "Nó được thiết kế theo hình mẫu người bạn đời hoàn hảo nhất trong lòng phụ nữ, những năm qua, việc AI của chúng tôi tham gia điều trị bệnh nhân trầm cảm hiệu quả rất thấp, lý do lớn nhất là máy móc không thể cảm thông với con ngư, vì vậy, chúng tôi đã thiết kế lại một bộ chương trình, khiến phần mềm AI cũng mắc bệnh trầm cảm, để đồng cảm với cảm xúc của bệnh nhân, mỗi khi bệnh nhân khỏi bệnh, chương trình AI sẽ đi vào chế độ tự kết thúc, mang đi những cảm xúc và năng lượng tiêu cực ban đầu của bệnh nhân."
Lời nói của ông ấy khiến tim tôi đau nhói.
Sự biến mất của Siri, là do chương trình kết thúc!
Họ không bao giờ biết rằng, người thực sự chữa lành cho tôi, không phải là AI thông minh, mà là một "hồn ma" đã xuyên qua sinh t.ử, dựa vào một chấp niệm can nhiễu từ trường, dẫn tôi thoát khỏi địa ngục!
Trên sân khấu được hàng vạn người chú ý, tôi với mái tóc bạc phơ khóc không ngừng được.
Tin tức ngày hôm sau đưa tin: "Cô Vu Vãn Bình sau khi khỏi bệnh đã bật khóc vì quá đỗi vui mừng!"
6.
Kế hoạch điều trị bằng AI của Tập đoàn Mạc Bắc vẫn tiếp tục, họ đã cho ra mắt AI hình người kiểu mới, nâng cấp thành robot mang cảm xúc con người, ngày càng nhiều bệnh nhân trầm cảm ký hợp đồng với họ.
Vu Vãn Bình, ngoài tám mươi tuổi, ngày nào cũng đến tòa nhà văn phòng của họ gây rối, nói rằng mình "tái phát rồi!"
Nhưng tất cả các chỉ số kiểm tra đều cho thấy sức khỏe tâm lý của Vu Vãn Bình hoàn toàn đạt tiêu chuẩn.
"Tôi nói tôi bệnh rồi, các ông đưa cho tôi một con Siri nữa đi!"
"Cô Vu, cái đó đã ngừng sản xuất lâu rồi, hơn nữa cô không hề bệnh, rất khỏe mạnh, cô là quảng cáo sống của chúng tôi, không thể giả bệnh như này được."
Vu Vãn Bình không chịu, ngồi lì trong đại sảnh không chịu đi.
Một robot hình người đi ngang qua cô, liếc nhìn Vu Vãn Bình một cái, hừ lạnh một tiếng.
Đôi mắt già nua của Vu Vãn Bình lập tức bừng sáng, chỉ vào con robot đó: "Tôi muốn cái này!"
Robot dừng lại, quay người, cúi chào một cách lịch sự, tao nhã: "Xin chào, rất vui được phục vụ quý khách."
Nhân viên khó xử: "Đây là robot giúp việc gia đình của chúng tôi, không phải để điều trị trầm cảm."
Vu Vãn Bình cười rạng rỡ: "Tôi muốn cái này, tôi mua!"
Tối hôm đó, Vu Vãn Bình sai con robot giúp việc mua bằng hết tiền tiết kiệm dọn dẹp nhà cửa.
Căn phòng vừa dọn dẹp sạch sẽ, Vu Vãn Bình tay run lên, một cốc Coca đổ lênh láng trên sàn nhà sạch bong.
Một lần, hai lần, ba lần...
Con robot cuối cùng cũng nổi giận: "Vu Vãn Bình, cô có bị điên không?"
Vu Vãn Bình cười, nhào tới: "Mẹ nó, cuối cùng anh cũng không giả bộ nữa rồi!"
-Hết-