Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, mấy chữ đó cứ hiện lên rồi lại biến mất. Làm người ta sốt ruột c.h.ế.t đi được, rốt cuộc là có được hay không đây?
Tôi gõ bàn phím: "Bảo bối ơi, nếu anh không ổn... thì thôi vậy..."
Quả nhiên, cuộc gọi thoại lập tức gọi đến.
Tôi nhấn bấm nghe, từ trong loa lập tức truyền ra những âm thanh trầm đục vô cùng ám mờ. Tiếng thở dốc thấp giục giã ấy như vang vọng khắp cả căn phòng, khiến tôi hoảng hốt vội vã vơ lấy chiếc tai nghe đeo vào.
"Bảo bối, bên anh có tiếng gì thế?" Tôi cố tình giả vờ như không biết.
"Bảo bối, gọi tên anh đi..."
"Bảo bối... ừm..."
Tôi đỏ gắt mặt mũi chui tọt vào trong chăn, cất giọng mềm mại nhỏ nhe gọi tên anh.
Đầu dây bên kia hình như lo sợ trong nhà có người nghe thấy, nên tiếng hên nhẹ nén c.h.ặ.t đến cực hạn cứ thế nương theo dây tai nghe truyền thẳng vào tai tôi. Mặt tôi nóng bừng lên như lửa đốt, vành tai đỏ rực như muốn nhỏ ra m.á.u. Cả người như chìm trong làn nước nóng rực, nhũn ra không chút sức lực.
Rất lâu sau, âm thanh phía bên kia mới dần lắng xuống.
"Bảo bối... lần này anh thể hiện thế nào, em có hài lòng không?"
Giọng anh hơi khàn đi, có lẽ do kiềm chế quá lâu, thanh âm vốn trong trẻo như băng giá nay lại phủ một tầng hơi nước ướt ướt, trầm thấp quấn quýt lấy màng tai, khiến tai người ta ngứa ngáy nóng bừng.
"Cũng... cũng tạm?"
Nào chỉ là tạm, phải gọi là quá đỉnh mới đúng. Gương mặt đẹp trai tuyệt trần ấy kết hợp với chất giọng này, giờ anh có bảo tôi đi ăn đất tôi cũng chẳng thèm do dự lấy một giây!
"Thế nghĩa là chưa đủ rồi."
"Không làm bảo bối sướng được là lỗi của người làm bạn trai này."
"Lần sau anh sẽ cố gắng hơn nữa, bảo bối nhé~"
Anh im lặng một hồi lâu.
"Bảo bối, anh muốn gặp em."
"Chúng mình gặp nhau đi, bảo bối."
"Anh muốn ôm em, muốn hôn em nữa."
"Có được không em?"
Màn hình điện thoại liên tục nảy thông báo, nhưng tôi không dám trả lời.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã đồng ý ngay lập tức. Nhưng giờ đây hai đứa đang sống chung dưới một mái nhà, nhỡ đâu gặp mặt rồi anh lại không hài lòng về tôi rồi đòi chia tay, ngày ngày ngẩng đầu không thấy cúi đầu lại gặp nhau thì ngượng ngùng biết bao nhiêu.
Tài khoản ngân hàng liên tục báo biến động số dư:
520
1314
5201314
1314520
Tôi nhìn chuỗi tin nhắn chuyển tiền dài đằng đẵng ấy, thở dài gõ lại: "Hay là đừng gặp mặt thì hơn, chúng mình chỉ là yêu qua mạng thôi mà."
"Em không muốn đưa mối quan hệ này ra ngoài đời thực đâu."
Lướt lại nhật ký trò chuyện giữa hai đứa, tâm trạng tôi càng lúc càng tồi tệ hơn.
Suốt hai tháng hè, ngày nào chúng tôi cũng nhắn tin, gọi thoại đến tận khuya. Dù là người lạnh lùng đến mấy thì chuyện trò lâu như vậy cũng đã nảy sinh tình cảm rồi.
6
"Ừ."
Đầu dây bên kia buông một từ rồi không còn chuyện gì nữa.
Chắc là anh giận thật rồi. Anh tràn trề hy vọng mong mỏi được gặp mặt, còn tôi trong mắt anh lại giống như một kẻ chỉ biết trêu đùa tình cảm.
Sau này tốt nhất là tôi nên hạn chế liên lạc với anh thì hơn.
Tôi đem chuyện này kể cho cô bạn thân nghe.
Nó nghe xong thì trố mắt kinh ngạc: "Mày viết tiểu thuyết cũng không dám hư cấu đến mức này đâu đấy! Nhưng mà tớ thấy hình như hắn ta nảy sinh tình cảm thật với mày rồi."
"Bây giờ mày chỉ có hai lựa chọn thôi: một là thành thật khai báo, hai là nói lời chia tay."
Lời nói của đứa bạn làm tôi rơi vào thế tiến lui lưỡng đôi.
Thực ra tôi đâu có muốn chia tay. Tôi vẫn muốn tiếp tục được nghe giọng nói của anh, nhưng lại chẳng hề có can đảm để gặp mặt ngoài đời.
Cả đêm ấy tôi trằn trọc xoay người không sao ngủ nổi. Sáng hôm sau tỉnh dậy với hai quầng thâm đen dưới mắt, phải dặm một lớp phấn dày cộp mới gượng gạo che đi được.
Lúc bước xuống lầu, tôi vừa vặn chạm mặt Tạ Nhượng đi chạy bộ buổi sáng về. Chột bụng, tôi vội vàng quay người định lén chuồn đi.
"Chào anh buổi sáng." Tôi lý nhí.
Anh liếc nhìn tôi một cái, không buồn cất lời, nét mặt lạnh ngắt như cục băng trong tủ lạnh.
"Ai dạy con cái kiểu đấy hả? Người ta chào đàng hoàng mà không biết ừ hữ một tiếng, đúng là chẳng có phép tắc gì cả, hệt như cái nết của bố con!" Dì vừa bưng đồ ăn sáng ra vừa mắng Tạ Nhượng.
Rồi dì quay sang tôi, giọng điệu dịu xuống hẳn: "Hảo Hảo à, kệ nó đi con, ăn sáng xong dì bảo tài xế đưa con đến trường nhé."
"Cháu cảm ơn dì ạ."
Tâm trạng tôi nặng trĩu, gặm từng miếng bánh nhỏ.
Thấy anh từ trên lầu đi xuống, tôi đặt dĩa thức ăn xuống rồi vội vã bước theo sau.
Tôi lẳng lặng đi đằng sau anh, không dám ngẩng đầu lên nhìn, trong túi áo điện thoại chợt rung lên nhè nhẹ.
"Xin lỗi em nhé bảo bối, tối qua là do anh quá nóng vội."
"Chuyện gặp mặt cứ thong thả cũng được, chờ đến khi em chuẩn bị sẵn sàng tâm lý đã nhé."
Nín thở nhìn dòng tin nhắn anh gửi tới, chân mày tôi nhíu c.h.ặ.t lại.
"Nhắn tin với ai đấy?"
"Nhìn mặt cô như sắp đi chịu án t.ử hình không bằng."
Tôi lập tức tắt phụt màn hình điện thoại, giấu giếm nhìn ra ngoài cửa sổ xe: "Có ai đâu ạ, một người bạn thôi."
"Thế à?"
"Đúng... đúng vậy ạ."
Đều do tôi tự mình làm tự mình chịu cả. Ngay từ đầu tôi đâu nên trêu chọc anh làm gì.
Bây giờ muốn chia tay thì lại tiếc ngẩn ngơ chất giọng mê người ấy, còn muốn thú nhận sự thật thì lại chẳng đủ dũng khí.