Ranh mãnh trên mạng nhưng ngoài đời thì nhát như thỏ đế, Tô Hảo ơi là Tô Hảo, trên đời này làm gì có ai vô dụng như mày cơ chứ!
Từ hôm ấy trở đi, anh không còn nhắc gì đến chuyện gặp mặt nữa.
Chỉ là tôi cảm nhận được anh chẳng còn quấn lấy tôi như trước. Ngày xưa, mỗi ngày anh gửi cả trăm tin nhắn, ăn mấy miếng cơm, uống mấy ngụm nước cũng phải báo cáo với tôi. Còn giờ đây, anh chỉ nhắn đúng ba bữa sáng, trưa, tối.
Thiếu đi những dòng tin nhắn dồn dập của anh, lòng tôi bỗng thấy trống trải lạ thường.
"Hảo Hảo ơi, gọi Tạ Nhượng xuống ăn cơm con." Dì ở trong bếp cất giọng gọi.
"Tạ Nhượng ơi, xuống ăn cơm thôi."
Tôi vừa giơ tay định gõ cửa thì ngay giây tiếp theo, cửa phòng đã mở tung, anh trực tiếp bước ra ngoài.
"Đi rửa tay trước đã, làm như ma thèm ăn khát uống ấy không bằng!" Dì lấy đầu đũa gõ nhẹ vào tay Tạ Nhượng khi anh định thò ra gắp miếng thịt kho Tàu.
Tạ Nhượng thong thả lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh.
Chú Tạ tò mò hỏi: "Chụp ảnh làm gì thế con?"
Tạ Nhượng đáp: "Chụp cho bạn gái xem ạ."
Ngay giây sau đó, điện thoại trong túi tôi vang lên tiếng thông báo.
Tôi chột bụng, vội vã chuyển điện thoại sang chế độ im lặng. Nhưng may sao Tạ Nhượng không hề nảy sinh nghi ngờ.
"Cây sắt ngàn năm rốt cuộc cũng nở hoa rồi đấy à?" Dì dừng đũa, gương mặt lập tức rạng rỡ hẳn lên. "Hôm nào rảnh dắt về nhà ăn cơm đi con?"
Tạ Nhượng dời mắt khỏi màn hình: "Yêu qua mạng ạ, cô ấy nhát gan lắm, không dám gặp mặt đâu."
"Yêu qua mạng có đáng tin không đấy? Liệu có phải kẻ l.ừ.a đ.ả.o chuyên đi gạt tình gạt tiền không?"
"Mẹ đọc trên mạng thấy người ta bảo có nhiều vụ yêu trên mạng để lừa tiền lắm đấy nhé. Đừng để đến lúc bị lừa tới mức chẳng còn cái gật gù nào."
Tôi ngồi bên cạnh nghe vậy, đầu càng lúc càng cúi thấp hơn.
"Con tự biết chừng mực." Tạ Nhượng buông đũa, buông một câu rồi xoay người đi lên lầu.
"Hảo Hảo à, con bằng tuổi nó, dễ nói chuyện hơn. Khi nào rảnh con khuyên nó giúp dì với, yêu đương trên mạng dù sao cũng chẳng đi đến đâu đâu." Dì thở dài một hơi.
"Vâng ạ..." Tôi c.ắ.n môi, ngập ngừng nhận lời.
Đêm đó, tôi đem toàn bộ chuyện trên bàn ăn kể lại cho đứa bạn thân nghe.
"Mày ơi, trong lòng tớ cứ bứt rứt khó chịu làm sao ấy, mày mau ra tay cứu vớt tớ với!" Tôi than ngắn thở dài.
"Theo tớ thì mày cứ dứt khoát hẹn gặp hắn một chuyến đi."
"Có ưng hay không thì cũng phải gặp mặt mới biết được chứ?"
"Con người mày từ bao giờ lại nhút nhát, e sợ đủ điều như thế hả?"
"Nếu thấy ưng thì tiến tới, không ưng thì dọn dẹp đồ đạc chuyển về ký túc xá mà ở."
Được lắm. Tôi - Tô Hảo này chưa bao giờ biết sợ chuyện gì cả.
Gặp thì gặp, sợ gì chứ!
Tôi lập tức chuyển sang khung chat của Tạ Nhượng.
"Bảo bối ơi, ngày mai chúng mình gặp nhau nhé?"
Đầu dây bên kia trả lời ngay lập tức.
"Được."
"Bảo bối, anh chờ đợi ngày này lâu lắm rồi."
"Ngày mai gặp nhau, anh nhất định phải hôn em cho bằng thích mới thôi!"
Tôi gửi lại: "Nhớ tắm rửa sạch sẽ đấy."
Tạ Nhượng nhắn lại: "Ngày mai mặc chiếc áo hai dây màu hồng hôm nọ đến gặp anh nhé."
Áo hai dây màu hồng nào cơ chứ?
... Đồ lưu manh này!
Chiếc áo hai dây màu hồng đó là do lần trước nhắn tin mờ ám quá đà nên tôi mới tiện tay gửi ảnh cho anh xem thôi mà!
"Không mặc đâu!" Tôi gửi kèm một biểu cảm bĩu môi giận dỗi.
Lúc tan học, tôi vừa thu dọn sách vở vào cặp, vừa lén quan sát Tạ Nhượng.
Anh vô cùng nổi bật và được nhiều người vây quanh.
Có vài cậu bạn rủ rê: "Anh Nhượng, đi chơi bóng rổ không?"
Tạ Nhượng lắc đầu, thong dong đáp: "Không đi, tao có hẹn rồi."
Mấy cậu bạn lập tức hóng hớt: "Ai thế nhỉ? Chàng hotboy của trường đại học S mà cũng có ngày chủ động đi hẹn hò cơ đấy."
Một người khác hùa theo: "Không phải là đi hẹn hò với bạn gái đấy chứ? Hôm qua tớ vừa thấy anh Nhượng đi cùng với hoa khôi xong."
"Hai người họ yêu nhau rồi à?"
Cô bạn cùng phòng của hoa khôi liền chen vào: "Tớ nghe Ninh Sơ bảo hôm nay cậu ấy có hẹn với hotboy ở quán cà phê cổng Tây đấy. Tối qua lựa đồ mãi, chắc là định tỏ tình rồi."
"Nói linh tinh cái gì đấy?" Tạ Nhượng một tay đút túi quần, tay kia cầm điện thoại cất bước đi thẳng.
Tôi đeo cặp lên vai, lẳng lặng bước theo sau anh.
Sự hiểu biết của tôi về Tạ Nhượng chỉ gói gọn trên mạng xã hội, còn ở ngoài đời, những lần anh tiếp xúc với tôi cũng chỉ vì lời dặn dò của chú Tạ.
Chẳng lẽ ở ngoài đời anh đã có bạn gái rồi sao?
Tôi chợt nhớ lại hình ảnh trên đường nội khu hôm nọ, đúng là có một cô gái đứng bên cạnh anh. Không biết cô gái ấy đã nói gì mà Tạ Nhượng lại bật cười khe khẽ.
Khi anh cười lên, gương mặt ấy thực sự vô cùng cuốn hút.
Bước ra khỏi giảng đường, tôi rút điện thoại ra gửi tin nhắn hỏi anh.
"Bảo bối ơi, chút nữa anh định đi đâu đấy?"
Ting.
Tạ Nhượng phản hồi trong chớp mắt: "Cà phê cổng Tây."
Quả nhiên là vậy.
Chút hoài nghi cuối cùng trong lòng tôi hoàn toàn tan biến.
Tôi âm thầm bám theo Tạ Nhượng đến tận quán cà phê. Không đi vào trong, tôi chọn đứng nép sau một gốc cây lớn, lặng lẽ ngắm nhìn Tạ Nhượng ngồi bên khung cửa sổ.
Gương mặt này thực sự đẹp đến mức hoàn hảo, bất kỳ ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ đây là một tay đào hoa chính hiệu.