Vẻ mặt anh vẫn bình thản: "Nghe rồi, thì sao chứ."
Nếu không phải đôi tai đang đỏ lên kia tố cáo anh, tôi lại tưởng anh thật sự không bận tâm cơ đấy.
Lớn tuổi thế này rồi mà còn ngại đến mức đỏ cả tai, tôi không cưỡng lại được liền giơ tay xoa xoa vành tai anh.
Lỗ tai Quý Minh Viễn càng đỏ gắt hơn, nhưng anh không né tránh, mặc cho tôi làm loạn trên tai mình, cuối cùng khẽ đưa tay bao bọc lấy tay tôi.
Bàn tay anh hơi lạnh, nhưng ngón tay thon dài, dễ dàng khóa c.h.ặ.t t.a.y tôi vào lòng bàn tay.
"Sắp thi TOEIC/IELTS rồi, tập trung thi cho tốt. Thi xong tôi dẫn cậu đi ăn đồ ngon."
Đúng ngày thi xong, tôi vừa bước ra khỏi phòng thi thì đã bị một nam sinh khoa khác chặn lại.
Người này tôi cũng biết, Hà Lạc lớp Kỹ thuật Phần mềm 1, năm nhất từng làm chiến dịch thực tế chung với nhau.
Tôi nhìn hộp quà trên tay Hà Lạc, theo phản xạ định từ chối thì thấy một bàn tay vươn ra trước mặt, đẩy hộp quà đó ngược về phía n.g.ự.c Hà Lạc.
"Cô ấy không nhận đâu."
Là Quý Minh Viễn. Hôm nay anh mặc một chiếc áo dệt kim màu xám, trông... khá là đẹp trai.
Phớt lờ sự hụt hẫng trong mắt Hà Lạc, Quý Minh Viễn liếc nhìn tôi một cái: "Đi thôi."
Tôi cười hì hì chạy đuổi theo anh: "Cậu là người đại diện của tôi đấy à?"
Anh cũng chẳng buồn nhìn tôi: "Nếu cậu muốn, sau này cũng có thể là vậy."
Cái đuôi nhỏ trong lòng tôi vẫy càng cao hơn: "Có phải cậu nộp bài sớm rồi ra trước cửa phòng thi chờ tôi đúng không?"
Anh ghé đầu nhìn tôi một cái: "Phải."
Tôi nhảy chồm lên vỗ vỗ vai anh: "Tốt lắm tốt lắm, tuổi trẻ tài cao, đáng để dạy bảo!"
Quý Minh Viễn bất lực nhìn tôi một cái.
"Đề khó không?"
Tôi nhớ lại một chút: "Hình như phần nghe bài cuối cùng tôi làm không tốt lắm."
Quý Minh Viễn hiểu ý: "Không sao, ít nữa tôi lập cho cậu một kế hoạch cải thiện kỹ năng nghe Tiếng Anh, cậu cứ thế mà làm theo là được."
"Oa," Tôi lay lay cánh tay anh: "Học bá ơi, cậu thế này làm tôi ngưỡng mộ cậu c.h.ế.t mất thôi~"
Quý Minh Viễn cuối cùng không nhịn nổi, bật cười thành tiếng rồi giơ tay nhéo nhẹ vào má tôi.
Việc hai chúng tôi cùng xuất hiện ở nhà ăn đã chẳng còn là chuyện gì lạ lẫm. Sau khi ngồi xuống, tôi phát hiện Bạch Hạ cùng mấy cô bạn thân của cô ta ngồi ngay phía mạn chéo trước mặt chúng tôi.
Ánh mắt đó đúng là muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Xem ra suy đoán của tôi không sai chút nào.
Tôi vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ, giơ tay véo lấy hai bên má đang nhai cơm của Quý Minh Viễn: "Đúng là đồ hồng nhan họa thủy."
Anh ngoái đầu nhìn một cái, hiểu ý gật đầu: "Họa thủy đổ hết về chỗ Hoa Sen Nhỏ nhà cậu rồi, có sợ không?"
"Ai... ai là Hoa Sen Nhỏ hả? Cậu đừng có nói mò!"
Gọi thân mật thế làm gì chứ! Còn để cho người ta ăn cơm nữa không!
Quý Minh Viễn nhìn tôi đang giương nanh múa vuốt, hoàn toàn không bị ảnh hưởng chút nào: "Hoa Sen Nhỏ ăn nhanh lên, còn phải lên giờ tự học đấy."
Đúng là thất bại t.h.ả.m hại mà.
Hình như... tôi có chút thích anh thật rồi?
Quý Minh Viễn không nói một lời, lặng lẽ nhìn Hà Dư đang cúi đầu lùa cơm, ánh mắt tràn ngập dịu dàng.
Cô mới chính là "tai họa" ấy, mê hoặc lòng người, trước sau gì anh cũng phải nhốt cô lại bên mình mới được.
Kỳ thi tiếng Anh lần này kết quả khá tốt, tỷ lệ đỗ rất cao, thầy trợ giảng vung tay một cái quyết định tổ chức một buổi dã ngoại nướng thịt.
Khu cắm trại của lớp tôi nằm ngay sát lớp Quý Minh Viễn, hai lớp hầu như trộn lẫn vào nhau ăn uống chung chạ, đứa này ăn óc heo nướng của đứa kia, đứa kia gặm chân giò của đứa này.
Quý Minh Viễn cầm một hộp xốp đựng đầy thịt nướng đi tới đưa tận tay tôi: "Tôi nướng đấy, tranh thủ ăn lúc còn nóng."
Tôi chẳng khách khí nhận lấy, đắc ý nháy mắt một cái với thằng Võ Đầu To và thằng Mộc, sau đó bắt đầu đ.á.n.h chén no nê.
Quý Minh Viễn nhìn tôi ăn một lúc, thấy bạn trong lớp gọi liền đứng dậy đi về phía họ: "Muốn ăn thêm gì thì cứ sang bảo tôi."
Miệng tôi nhồi đầy thịt nên chỉ biết gật đầu lia lịa.
Thằng Mộc chọc chọc thằng Võ Đầu To cũng đang ngẩn ngơ bên cạnh: "Đầu To, Quý Minh Viễn vừa mỉm cười đúng không?"
Thằng Võ Đầu To cũng kinh ngạc không kém: "Cái thằng đó mà cũng biết cười cơ à... Học đại học gần hai năm nay chưa thấy nó cười bao giờ, tao còn tưởng nó bị liệt cơ mặt chứ."
Tôi hầm hừ tặng cho hai thằng bạn mỗi đứa một cú đ.ấ.m: "Học bá nhà người ta ngày nào mà chẳng cười hả!"
Chúng tôi đùa giỡn mà hoàn toàn không chú ý tới việc Bạch Hạ đang nhìn về phía này với ánh mắt đầy thiện cảm, sau đó dùng sức rắc một đống bột ớt lên xiên thịt đang nướng trên bếp.
Lúc Bạch Hạ bảo muốn mời tôi ăn thịt nướng do chính tay cô ta làm, tôi vẫn còn hơi ngạc nhiên, thậm chí còn thấy có chút áy náy vì những suy đoán lung tung hôm trước của mình.
Nhưng khi tôi c.ắ.n miếng thịt đầu tiên, tôi mới nhận ra: Tôi! Đã! Quá! Chủ! Quan!!
Rốt cuộc cái cô này cho bao nhiêu ớt vào đây không biết!
Thằng Mộc nhận ra điểm bất thường đầu tiên, định lên tiếng hỏi thì thấy mặt tôi đỏ gắt lên trong giây lát, sau đó sặc sặc ho đến xé ruột xé gan, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
Tôi vốn không ăn được cay, huống chi Bạch Hạ phải rắc ít nhất nửa chai bột ớt vào đây.